Trong nhà ma, nữ chính nép vào lòng người khác, còn nam chính thì như khúc gỗ.
Tôi nghiến răng nghiến lợi, phải làm “đạo cụ” ra sân khấu.
Thế nhưng ngay lúc tôi tiến lại gần, nam chính lại run giọng kêu cứu.
Tôi bùng phát bệnh “chuunibyou”, lấy mông húc bay con quỷ khác:
“Hắn là người của tôi, đừng động vào!”
Sau đó, tôi bị kéo vào căn phòng tối bên cạnh, thân hình cao lớn đè xuống.
“Anh, bắt được anh rồi.”
**Chuunibyou (hay còn gọi là "hội chứng tuổi dậy thì", "ảo tưởng sức mạnh") là một thuật ngữ tiếng Nhật dùng để chỉ những người trẻ tuổi, đặc biệt là trong độ tuổi dậy thì, có hành vi ảo tưởng và tin rằng bản thân sở hữu những khả năng đặc biệt, siêu nhiên hoặc một sứ mệnh quan trọng nào đó.
1
Tôi nghiến răng nhìn chằm chằm màn hình giám sát.
Nữ chính Diệp Dịch Mỹ bị quỷ lưỡi dài dọa, hét khẽ một tiếng, rồi được người đàn ông bên cạnh nửa ôm vào lòng.
Giữa hai người bong bóng hồng bay đầy, sắp tràn ra ngoài.
Nhìn thì đúng là rất “ngọt”.
Không được.
Tôi lắc đầu, làm sao có thể phá CP chính thức được.
Thế nhưng nam chính Cố Hí lại khoanh tay đứng xem, lạnh lùng nhìn từng NPC xuất hiện.
Tôi tức muốn chết, chỉ trỏ mắng thầm.
Ba năm trôi qua, cậu ấy cao hơn, đẹp trai hơn.
Nhưng cái tính cô độc lầm lì vẫn y nguyên.
Công sức nuôi dưỡng bao năm coi như uổng phí.
“Không nhanh lên thì vợ cậu bị lấy mất rồi!”
Tôi hết cách, đành tự mình ra trận.
Phòng mật thất tiếp theo rất lớn, NPC được bố trí dày đặc.
Ẩn mình trong đó chẳng khó.
Dưới sự che chắn của đồng nghiệp tạm thời, tôi lén lút tiến gần ba người họ.
Nhưng đúng lúc ấy, tôi nghe thấy giọng Cố Hí run rẩy kêu cứu.
Không giống giả vờ.
Quay đầu lại, chỉ thấy quỷ đất lù lù lao về phía Cố Hí.
Đồng tử tôi co rút, bệnh “chuunibyou” bùng phát ngay tại chỗ.
Tôi lao nhanh tới, dùng mông húc bay con quỷ, rồi ghé sát nói chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe: “Hắn là người của tôi, đừng động vào!”
Dưới ánh đèn hồng ngoại, con quỷ trợn mắt khinh bỉ.
Tôi mặc kệ.
Cảm nhận ánh nhìn nóng rực sau lưng, tôi chỉ muốn rút lui ngay.
Nhưng vừa bước một bước, cổ tay đã bị một bàn tay lớn nắm chặt. Ngón tay khẽ vuốt, rồi kéo tôi thẳng vào căn phòng tối bên cạnh, không cho phản kháng.
“Cạch.”
Cửa đóng lại, hai tay tôi bị bẻ ra sau, cổ tay khóa bằng còng sắt.
Cố Hí gỡ mặt nạ quỷ của tôi, nâng cằm, ép tôi nhìn thẳng vào ánh mắt như sói như hổ.
Tôi im lặng, cậu ấy ghé sát tai, giọng trầm thấp:
“Anh, bắt được anh rồi nha.”
Toàn thân tôi run lên. Biết rõ mà vẫn phạm sai lầm, khiến tôi hối hận không thôi.
Bao giờ mới cai được cái bệnh “chuunibyou” chết tiệt này đây?!
2
Tám năm trước, khi tôi vừa xuyên vào truyện, đã đụng ngay cảnh chôn sống.
Bệnh “chuunibyou” của tôi bùng phát, cầm cây gậy nhặt được lao ra: “Dừng tay!”
Giọng còn non nớt, tôi vội nuốt mấy câu sáo rỗng khác. Ba tên kia cao to hơn tôi nhiều, nhưng may là chúng khinh địch.
Tôi vung gậy, nhắm thẳng chỗ hiểm mà đánh. Tiếng rên và chửi rủa vang bên tai, tôi mặc kệ.
Tôi đào ra một thiếu niên gầy gò, mắt mở nhưng không phản ứng.
Khi tôi vô tình chạm vào tay phải, cậu ấy bất ngờ nắm chặt, hất mạnh tôi ra.
Đôi mắt đen thẳm nhìn tôi, giọng khàn lạnh: “Cút.”
Hừ.
Tôi – Thẩm Thời – chuyên trị kẻ cứng đầu.
Tôi cười lạnh, lại đẩy cậu ấy xuống hố, gậy quét một vòng. Đống đất vừa đào lại lấp xuống, phủ đầy người cậu ấy. Khuôn mặt vốn sạch sẽ lập tức bị vùi lấp.
Có lẽ không ngờ tôi tức giận đến mức muốn giết, trên gương mặt lạnh lùng kia thoáng hiện chút ngạc nhiên.
Tôi mặc kệ, tiếp tục hì hục lấp đất. Đến khi cát phủ kín cằm cậu ấy, tôi mới dừng, nở nụ cười “nhân hậu”, rồi kéo khóa quần.
Cậu ấy cuối cùng hoảng hốt, mặt đen lại, vội nói xin lỗi: “Này… tôi sai rồi.”
Tôi không để ý, tiếp tục giả vờ. “Cậu vừa rồi rất ngầu.”
Ngày hôm đó, tôi ép cậu ấy phải nói ra một trăm ưu điểm của tôi.
Đến khi môi cậu ấy cong lên, tôi mới “từ bi” tha cho.
Nhưng về nhà, tôi phát hiện phía sau có một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo.
Cậu ấy mặt dày ở lì trong nhà tôi, đuổi không đi.
3
Chúng tôi nhìn nhau chẳng thuận mắt. Cậu ấy chửi tôi mặt đơ, còn bảo tôi đầu óc có vấn đề. Tôi tức vì cậu ấy không biết ơn, đúng kiểu “kẻ vong ân bội nghĩa”.
Sau này tôi mới biết, cậu ấy chính là nam chính của cuốn tiểu thuyết ngọt ngào này. Đáng lẽ phải ở viện mồ côi đến khi trưởng thành – Cố Hí.
Tôi mới hiểu, thì ra tình yêu thật sự có thể thay đổi bản tính xấu xa của một người.
Chúng tôi cứ thế cãi nhau vài ngày. Tôi ép cậu ấy gọi tôi là “anh”, rồi cậu ấy nhắc đến chuyện hộ khẩu.
Tôi định để cậu ấy tách hộ khẩu riêng, nhưng cậu ấy lại bất ngờ từ chối: “Anh, tôi muốn cùng anh.”
Tôi phản bác theo bản năng, nhưng lại bắt gặp ánh mắt như đang nói: “Chẳng lẽ anh không dám?”
Hừ. Tôi đồng ý, nhưng sao làm hộ khẩu lại giống như kết hôn thế này?
“Lại gần chút, bên trái đừng cười gượng thế.”
Tôi chưa kịp chỉnh, Cố Hí đã đưa tay nắn khóe môi tôi.
“Anh không muốn cho tôi nhập hộ khẩu sao?”
Ánh mắt tôi thay đổi, lập tức vỗ mạnh vào cái miệng lắm lời của cậu ấy: “Không biết nói thì im đi.”
Cố Hí trả đũa bằng cách véo eo tôi, ánh mắt khinh khỉnh: “Người có trái tim bẩn thỉu, nghe gì cũng thấy bẩn.”
Tôi: “…”
Thật muốn đánh chết cậu ta.
Nhờ màn cãi vã đó, tôi quên mất việc đổi tên cậu ấy thành “Cố Hy”.
Đêm nằm trên giường, tôi mỉm cười mà ngủ.
Từ nay, tôi không cần cố gắng làm trò để được gia đình chú ý nữa.
Có lẽ sau này, tôi cũng không cần quá dựa vào việc “ship CP” để tìm chút tình yêu nuôi sống bản thân.
Tôi đã có một người em trai rồi, hehe.
4
Năm năm sống chung, quan hệ của chúng tôi xem như hòa hợp.
Cố Hí không giống nam chính trong truyện, cậu ấy luôn âm thầm tính toán điều gì đó.
Biết tôi tò mò, cậu ấy thẳng thắn nói muốn lật đổ nhà họ Cố.
Tôi chẳng mấy bận tâm, cùng lắm chỉ là sớm vài năm.
Dù sao tôi cũng chỉ đến để “ship CP”.
Chỉ là cậu ấy thỉnh thoảng lại thất thường, lúc thì dính tôi như kẹo cao su, lúc lại tránh tôi như rắn độc.
Một lần bàn hợp tác, tôi nhầm rượu trắng thành nước ngọt, mất mặt say khướt.
Vừa mở cửa về nhà, đã bị Cố Hí kéo mạnh vào lòng.
Trong cơn quay cuồng, tôi nôn đầy người cậu ấy.
Cố Hí kiên nhẫn dìu tôi đi rửa ráy, trong cơn mơ màng tôi bị cậu ấy chà xát thô bạo đến tỉnh.
“Đều là mùi người khác, hôi chết đi được.”
?
Tôi đưa tay lên ngửi, hương hoa hồng thoang thoảng, đâu có khó chịu.
Tôi chìa tay cho cậu ấy ngửi kỹ hơn, nhưng mắt hoa, tay lại đặt lên vai cậu ấy. “Mũi cậu hỏng rồi à?”
Cố Hí sững người, mặt đỏ bừng.
Khó chịu đến nghẹt thở sao?
Tôi càng nghĩ càng choáng.
5
Một ngày, tôi thấy trong tay Cố Hí có lá thư tình, trong đầu lập tức vang cảnh báo cấp năm.
Oh no no no! CP tôi ship không thể toang!
Tôi nghiêm mặt, dặn cậu ấy không được yêu sớm.
Tôi đã chuẩn bị tinh thần cãi nhau, nhưng không ngờ mặt cậu ấy đỏ ngay.
Cố Hí dang tay ôm tôi vào lòng.
Bàn tay giữ chặt sau gáy, ép tôi vào ngực cậu ấy.
Nhịp tim mạnh mẽ, giọng nói trên đỉnh đầu run rẩy:
“Anh, chúng ta mãi mãi bên nhau được không. Chỉ hai chúng ta, không ai chen vào. Tôi…”
Trong đầu tôi lóe lên một suy đoán hoang đường, bực bội và bất an dâng trào.
Tôi vội cắt ngang, chặn mọi đường: “Yên tâm, cậu mãi là em trai tôi.”
Cố Hí nghiến răng: “Em trai?”
Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm.
Lâu sau, khóe môi cong lên đầy ác ý: “Diễn với anh thôi mà anh tin thật sao? Anh biết không, tôi ghét nhất cái vẻ tự cho mình đúng của anh.”
Năm năm gắn bó, tôi thừa biết khi cậu ấy nói dối sẽ có phản ứng thế nào. Huống hồ gương mặt kia còn hiện rõ đau khổ.
Nhưng giây phút ấy, giận dữ và bi thương vẫn bùng cháy trong ngực. Quá kích động, tôi chẳng thốt nổi một lời chửi.
Tôi thật sự coi cậu ấy là người thân. Nhưng lại không chỉ là người thân. Tôi cần thời gian để nghĩ cho rõ.
Trong đầu rối loạn, chỉ còn ý nghĩ rời đi càng lúc càng rõ ràng.
“Vậy tôi đi.”
Cậu ấy sẽ giữ tôi lại chứ?
“Được thôi.”
Sự im lặng đáng sợ lan rộng.
Tôi tìm người quản lý công ty thay, còn cho người dạy dỗ mấy thằng nhóc hỗn láo, rồi thu dọn rời đi.
Cho đến hôm nay, tôi mới trở lại thành phố có Cố Hí.

0 Nhận xét