「 ✦ Đọc tiếp từ Phần 1 ✦ 」
12
Thịnh Tri An vừa đi, mẹ tôi lập tức tra hỏi tôi với cậu ta là quan hệ gì.
Tôi đáp: “Bạn cùng phòng.”
Mẹ tôi không tin: “Không thể nào. Nó quan tâm con như vậy, sao chỉ là bạn cùng phòng được? Nói thật đi, có phải bạn trai không? Mẹ không cổ hủ đâu, ba con mẹ sẽ nói chuyện giúp.”
Tôi nhắm mắt, không trả lời.
Mẹ tôi ngồi thêm vài tiếng, đóng viện phí rồi về. Tối còn hẹn đánh bài, nên vội lắm.
Em gái tôi lại ghé tai thì thầm: “Anh ơi, em thích ông anh rể này, đẹp trai quá!”
Tôi lườm nó: “Anh thẳng, ảnh kỳ thị đồng tính.”
Nó lại càng phấn khích, mặt hiện rõ vẻ gian tà: “Kỳ thị là do trong lòng có vấn đề. Với lại…” Nó nhìn tôi từ đầu đến chân, “Em chẳng thấy anh có gì là thẳng cả.”
Cuối cùng, khi tôi dọa sẽ tịch thu bộ truyện mới mua của nó, nó mới lườm tôi một cái rồi chạy biến.
13
Chiều hôm đó, Hứa Dạ cũng tới, mang theo một giỏ trái cây: “Anh Trình, sao lại ra nông nỗi này? Hôm qua không ngủ à? Sao ngã thê thảm thế?”
Tôi né tránh, cầm lấy một quả chuối: “Không có gì, chỉ là bước hụt thôi, không để ý.”
“Anh không biết đâu, lúc anh ngã, anh Tri An hoảng lắm luôn, giày còn chưa kịp mang, ôm anh chạy thẳng tới phòng y tế. Anh ngất đi rồi mà ảnh cứ gọi tên anh mãi, tôi chạy theo sau mà không đuổi kịp.” Hứa Dạ cảm thán, ngồi phịch xuống ghế.
Thịnh Tri An đang rót nước nóng bên cạnh, không nói gì, chỉ hơi nhấc mí mắt lên liếc Hứa Dạ một cái đầy cảnh cáo.
Hứa Dạ lập tức ngồi thẳng, làm động tác kéo khóa miệng, rồi cắm đầu gặm táo.
Tôi quay sang cảm ơn Thịnh Tri An, cậu ta chẳng để tâm, đưa tay vuốt mấy sợi tóc rối trên trán tôi, giọng khàn khàn đầy cưng chiều: “Ngốc.”
Tôi: …
Điện thoại đã sạc đầy, mở lên thấy tin nhắn của cố vấn học tập đầy ắp, cứ năm phút lại hỏi một lần, sốt ruột như muốn chui qua màn hình.
Nếu không phải đang bận, chắc giờ người ta đã có mặt ở bệnh viện rồi.
Tôi trả lời một câu: “Không sao đâu ạ, chỉ là sinh viên đại học giòn tan(*) thôi”
Tôi nằm viện gần một tuần, Thịnh Tri An ngày nào cũng đến. Trong giờ học cũng cách vài phút lại nhắn tin, sợ tôi buồn. Cậu ta bảo đã ghi chép bài đầy đủ, đợi tôi về sẽ kèm lại.
Cậu ta đúng là quá tốt, tôi khóc mất. Tôi muốn sinh con cho cậu ta. À không, thôi dắt cậu ta đi sở thú ngắm khỉ vậy.
(*) 脆皮大学生: Sinh viên da mỏng. Đọc bài giải thích ở: https://www.facebook.com/share/p/19tMEMXoWf/
14
Gãy xương thì phải dưỡng trăm ngày, dù đã xuất viện nhưng chân tôi vẫn còn bó bột.
Thịnh Tri An chăm tôi như chăm đồ sứ, sợ tôi va chạm, nhất quyết đòi bế tôi đi học. Sau khi tôi phản đối kịch liệt, mới đổi thành cõng.
Ánh mắt của đám bạn học xung quanh cứ như đèn pha, khiến tôi ngại muốn độn thổ.
“Tôi tự đi được mà, đàn ông con trai, gãy chân thôi chứ có cụt tay đâu, cõng cái gì mà cõng.”
Thịnh Tri An giả điếc, không thèm trả lời.
Về đến ký túc xá, cậu ta đỡ tôi đi tắm.
Mấy ngày ở bệnh viện cũng là cậu ta tắm cho tôi.
Nhưng tôi vẫn chưa quen việc trần như nhộng trước mặt cậu ta, nên chỉ mặc mỗi quần lót. Ánh mắt cậu ta cứ đảo quanh người tôi, cuối cùng dừng lại ở chân, giọng trầm xuống: “Chân cậu thon thật.”
Tôi đỏ mặt tía tai, đẩy cậu ta ra ngoài: “Biến đi, cậu không có chân à?”
Cậu ta dựa vào cửa cười khẽ, giọng trầm ấm đầy từ tính: “Không đẹp bằng cậu. Thôi không đùa nữa, để tôi vào, lát nữa đừng ngã.”
15
Vừa tháo bột được hai ngày thì trường tổ chức giải bóng rổ.
Thịnh Tri An là tuyển thủ chủ lực. Trước khi lên sân, cậu ta đắp áo khoác lên chân tôi, chỉnh lại cẩn thận, dặn dò: “Đừng chạy lung tung.”
Thấy tôi cứ nhìn cậu ta chằm chằm, cậu ta nghiêng đầu, nháy mắt một cái, cười tươi: “Xem anh tung hoành sân đấu, lát mang quà về cho em.”
Y như một chú chó to đang chờ được khen.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy Thịnh Tri An dưới ánh nắng thật rực rỡ, còn rực hơn cả mặt trời.
Cậu ta như phát sáng, từng cử động đều khiến tim tôi rung động.
Khi tôi đang đắm chìm trong ánh nhìn ấy, một bóng người che khuất tầm mắt, mùi nước hoa nhẹ nhàng thoảng qua, giọng nói dịu dàng vang lên từ trên cao: “Bạn là Trình Tinh đúng không?”
Cô gái rất xinh, ngũ quan như tranh vẽ, từng cử chỉ đều toát lên vẻ thanh lịch, quý phái.
Tôi ngơ ngác gật đầu, rồi thấy cô ấy quay sang mỉm cười đầy ẩn ý với mấy cô gái đang nhìn về phía này.
“Bạn học, có thể nhường chỗ một chút không? Tôi có chuyện muốn nói với bạn này.” Cô ấy nhẹ nhàng nói với người ngồi cạnh tôi.
Người kia mặt đỏ bừng, đứng dậy nhường chỗ.
“Giới thiệu một chút, tôi là Lâm Mặc Mặc, vị hôn thê của Thịnh Tri An.” Cô ấy đưa tay ra, cười tinh nghịch.
Vị hôn thê của Thịnh Tri An? Không phải cậu ta bảo không có người yêu sao?
Tôi mím môi, đưa tay ra: “Chào bạn, tôi là Trình Tinh, bạn cùng phòng của Thịnh Tri An.”
Lâm Mặc Mặc gật đầu, đầu ngón tay chạm nhẹ rồi rút về: “Tôi biết bạn, bạn rất đặc biệt.”
Tôi không hiểu lắm ý cô ấy, ánh mắt hơi mơ hồ.
Cô ấy không giải thích, ánh mắt vẫn dõi theo Thịnh Tri An.
Trên sân, Thịnh Tri An vừa ném thành công một cú ba điểm, cả sân reo hò.
Ánh mắt cậu ta nhìn thẳng về phía chúng tôi.
Nụ cười rạng rỡ trên mặt khi chạm phải ánh mắt của Lâm Mặc Mặc thì khựng lại.
Quả bóng trong tay bị người khác cướp mất.
16
Trận bóng kết thúc rất nhanh, Thịnh Tri An trông có vẻ mất tập trung, còn tôi thì ngồi như trên đống lửa. Lâm Mặc Mặc ngoài mấy câu nói mập mờ lúc đầu thì không nói thêm gì nữa, chỉ chăm chăm nhìn lên sân.
Tôi không biết phải bắt chuyện thế nào, trong lòng lại rối bời, nên cả buổi không hé môi.
“Hiệp một xong rồi, cậu có muốn xuống đưa nước cho anh ấy không?” Lâm Mặc Mặc liếc nhìn chiếc khăn và chai nước tôi đang cầm, hỏi.
Tôi lắc đầu, đưa đồ cho cô ấy: “Thôi, cậu đưa giúp đi, tôi hơi mệt, phiền cậu nhé.”
Ánh mắt Lâm Mặc Mặc dừng lại trên chiếc áo khoác phủ trên chân tôi.
Trên áo hình như vẫn còn vương chút hơi ấm và mùi hương quen thuộc của Thịnh Tri An. Tôi như bị bỏng, vội nói: “Áo cũng đưa giúp luôn nhé.”
Nói xong tôi đứng dậy định rời đi.
Vừa đứng lên đã chạm phải ánh mắt của Thịnh Tri An. Trong mắt cậu ta thoáng hiện vẻ bối rối, định chạy tới giữ tôi lại, nhưng bị đồng đội kéo đi bàn chiến thuật.
Lâm Mặc Mặc cầm khăn và áo khoác đi xuống sân.
Tôi đi xa rồi mà vẫn nghe thấy tiếng trêu chọc to đùng: “Anh Tri An, cô gái xinh đẹp này là bạn gái anh à? Không chơi đẹp nha, giấu kỹ thế, giờ mới chịu lộ diện.”
Tôi bước nhanh hơn.
Thịnh Tri An đúng là đồ lừa đảo. Lúc yêu online thì một câu “bé yêu”, hai câu “chỉ có em là bạn gái duy nhất”, “cả đời này chỉ yêu mình em”. Vậy mà quay lưng một cái đã có vị hôn thê ở nhà.
Tôi tức điên lên, lôi cái gối của Thịnh Tri An trên giường mình ném trả về chỗ cậu ta.
Mẹ nó, tự ngủ một mình đi.
Nằm trên giường càng nghĩ càng tức, rồi lại nhớ ra chính mình mới là người lừa Thịnh Tri An trước, còn là người chủ động chia tay. Tôi lấy tư cách gì để giận?
Hơn nữa, Thịnh Tri An kỳ thị đồng tính, đối xử tốt với tôi chẳng qua là vì là bạn cùng phòng thôi.
Cơn giận như bị xì hơi một phát, tôi kéo chăn trùm kín đầu, uể oải nghĩ: hay là tự chôn mình luôn cho xong.
Tối hôm đó, Thịnh Tri An không về. Tin nhắn cũng không trả lời.
Cứ như bốc hơi khỏi thế gian.
17
Mấy ngày sau, Thịnh Tri An vẫn không quay lại. Hứa Dạ thì đi thi đấu gì đó, cũng không có mặt ở ký túc xá.
Tôi đi học một mình, về một mình, buồn chán không tả.
Phòng bên có người tổ chức sinh nhật, mời tôi qua chơi.
Dù sao cũng là tụ tập, tôi đồng ý, mang theo quà đến KTV.
Trong phòng có khoảng mười mấy người, phần lớn tôi không quen.
Tự nhiên tôi thấy hơi hối hận vì đã tới.
Vừa đưa quà xong là tôi muốn chuồn, nhưng bị chủ tiệc kéo lại: “Ở lại chơi chút đi!”
Tôi ngồi ở góc, không thoải mái lắm, cúi đầu nghịch điện thoại, chỉ mong mau kết thúc.
“Bạn học, tiện kết bạn WeChat không?”
Giọng nói dịu dàng vang lên bên cạnh.
Người đó nhuộm tóc xanh, vì dài quá nên buộc gọn ra sau. Da trắng đến mức hơi tái, mang vẻ đẹp kiểu bệnh tật. Trên tai đeo khuyên đỏ, trông có chút yêu dị.
“Tôi tên là Tề Việt, bạn của A Đông.”
A Đông là người tổ chức sinh nhật.
Tôi hơi ngại, chỉ ậm ừ vài tiếng. Bên cạnh có người đề nghị chơi trò “Thật lòng hay thử thách”.
Tôi bị kéo vào chơi, mà vận đen thế nào, lượt đầu tiên đã là tôi. Luật chơi bắt buộc lượt đầu phải chọn “Thật lòng”.
Tôi nghĩ chắc không ai hỏi gì quá đáng, vì toàn người lạ.
Tề Việt nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng như có ma lực: “Cậu thích con trai à?”
Đầu tôi như bị reset, không nghĩ được gì. Cả phòng bỗng im bặt, không khí ngượng ngùng bao trùm. Mọi người vội kéo Tề Việt lại, nói cậu ta uống say rồi.
Cậu ta vừa nốc hai chai sữa canxi. Tôi nhìn mấy cái chai trong thùng rác, thầm nghĩ: không kiếm lý do nào hợp lý hơn à?
18
Đôi mắt đào hoa của Tề Việt cứ nhìn chằm chằm vào tôi, không thèm để ý lời khuyên hay sự can thiệp của người khác.
Mãi đến khi tôi nhíu mày khó chịu, cậu ta mới nhếch môi cười: “Đùa chút thôi mà.” Rồi ngay sau đó lại hỏi: “Cậu có người thích chưa?”
Tôi bắt đầu thấy không chơi nổi nữa. Người này đúng là không biết giới hạn.
Thiện cảm với cậu ta tụt về 0, thậm chí còn hơi khó chịu.
Tôi ngửa đầu uống cạn một chai rượu: “Xin lỗi, tôi có chút việc, về trước nhé. Mọi người cứ chơi vui.”
Vừa ra đến cửa đã nghe có người mắng Tề Việt.
Xong đời, biết thế không ra vẻ. Tửu lượng của tôi một ly là đủ gục, vậy mà lại uống cả chai.
Chỉ mong lát nữa đừng nằm gục ngoài đường.
Đầu óc bắt đầu choáng váng.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân phía sau, rồi giọng Tề Việt vang lên: “Cậu ổn không? Trông như say rồi, có cần tôi đưa về không?”
Tôi bước nhanh, không muốn dính dáng gì tới cậu ta. Nhưng giây sau đã đâm sầm vào một bức tường thịt.
Mùi hoa dành dành quen thuộc bao trùm lấy tôi.
“Trình Tinh? Sao cậu lại ở đây?” Thịnh Tri An đỡ lấy tôi, kéo tôi vào lòng, một tay nâng cằm tôi lên, nhíu mày hỏi: “Sao uống nhiều thế?”
Tôi vùng ra, trong lòng đầy tức giận. Mẹ nó, đồ tra nam, có vị hôn thê rồi mà còn ôm ấp tôi.
“Đừng lo chuyện của tôi, không liên quan gì đến cậu.”
Thịnh Tri An như bị chọc cười, giọng lạnh đi: “Tôi không lo thì ai lo?”
Tôi loạng choạng dựa vào tường, phẩy tay: “Dù sao cũng không cần tra nam lo.”
19
Tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trong khách sạn. Tôi vội lật chăn lên.
May quá, vẫn còn nguyên vẹn.
Chưa kịp thở phào thì giọng lạnh lẽo của Thịnh Tri An vang lên bên cạnh: “Tỉnh rồi à? Nói xem, không cần tôi lo thì ai lo? Với lại, tôi thành tra nam hồi nào?”
Tôi cứng người, kéo chăn trùm kín đầu.
Làm ơn, cho tôi chết đi.
May mà Thịnh Tri An không ép hỏi thêm, gọi lễ tân mang bữa sáng lên, rồi cùng tôi ăn.
Sau đó cậu ta bảo tôi về ký túc xá trước, cậu ta còn chút việc.
Phía xa có một bóng dáng nổi bật.
Là Lâm Mặc Mặc.
Tôi gật đầu, giọng hơi nghẹn.
Không ổn rồi.
Tôi là trai thẳng, Thịnh Tri An thì có vị hôn thê, tôi ở đây làm bộ làm tịch cái gì?
Điện thoại reo.
Là cố vấn học tập, báo có phòng trống ở tòa bên cạnh, hỏi tôi có muốn chuyển không.
Tôi đồng ý ngay, về ký túc xá thu dọn đồ.
Phải chuyển đi trước khi Thịnh Tri An quay lại.
Tôi không biết phải đối mặt với cậu ta thế nào.
Đến ký túc xá mới thì tôi hối hận ngay.
Đập vào mắt là gương mặt của Tề Việt. Tôi đóng cửa lại, rồi lại mở ra.
Tề Việt vẫn đứng đó.
Cười tươi như hoa nhìn tôi làm trò ngốc.
Tôi quay người bỏ đi.
Bị Tề Việt kéo lại, đóng cửa cái “rầm”.
Hai đứa vật nhau một trận.
Cuối cùng Tề Việt ngồi trên giường, mặt nhăn nhó bôi thuốc, giọng đầy bất mãn: “Đùa chút thôi mà, cậu làm gì căng vậy?”
Tôi cười gượng: “Tôi cũng đùa thôi, cậu làm gì giận?”
Tề Việt cúi đầu lẩm bẩm gì đó, tôi không nghe rõ.
Cuối cùng tôi vẫn ở lại đây. Tề Việt tay chân không yên, cứ thích động chạm, bị tôi đánh mấy lần mới ngoan hơn.
Giờ ở chung phòng mà cách tôi tận hai mét, như thể tôi là mãnh thú.
Tôi thấy thế là quá ổn.
Thịnh Tri An quay về ký túc xá không thấy tôi, hỏi cố vấn mới biết tôi đã chuyển phòng, tức giận tìm đến.
May mà tôi vừa rời khỏi, hai đứa hoàn hảo lướt qua nhau.
Trên đường đi ngang sân bóng, tôi bị một cô gái chặn lại.
Cô ấy cầm một lá thư màu hồng, ngón tay siết chặt đến trắng bệch: “Bạn… bạn học, tôi…”
Tôi sững người: “Thịnh Tri An nói cậu ấy không nhận thư tình nữa. Với lại giờ tôi không còn ở chung phòng với cậu ấy, cũng không thân lắm, xin lỗi, chắc không chuyển giúp được.”
Tôi tưởng cô ấy nhờ chuyển thư, nên từ chối ngay.
Ai ngờ cô ấy cười, lúm đồng tiền hiện lên: “Không phải, cái này là gửi cho bạn.”
Tôi hơi bất ngờ. Tôi biết mà, đẹp trai như tôi, sao lại không có ai gửi thư tình chứ.
20
Tôi vừa nhận lấy lá thư thì chưa kịp nói gì, tờ giấy đã bị ai đó giật lại, nhét trả vào tay cô gái kia.
Thịnh Tri An bóp cổ tay tôi rất mạnh, như muốn bóp nát luôn.
“Xin lỗi, cậu ấy không yêu đương.”
Nói xong liền kéo tôi đi, tôi chỉ kịp nói một câu xin lỗi.
Cô gái kia sững người, nhưng chẳng bao lâu sau lại hớn hở mở điện thoại, không biết đang nói gì.
Tôi giơ tay đẩy ra, lại bị cậu ta giữ chặt hai cổ tay, ép lên đỉnh đầu.
Mũi cậu ta chạm vào tôi, tim tôi đập loạn, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.
Từng chữ cậu ta nói tôi đều hiểu, nhưng ghép lại thì, tôi thấy hơi khó tiêu hóa.
“Cậu tưởng dùng nick nữ yêu tôi mà toi không biết à? Cậu nghĩ nghĩ tôi ngu chắc? Chuyển khoản WeChat hiện chữ cuối tên cậu, ảnh trong vòng bạn bè thì giống cậu như đúc, cậu tưởng tôi mù à?”
Nói đến đoạn cuối, cậu ta cắn môi tôi đến bật máu, rồi lại như chó con liếm đi vết máu ấy.
Tôi hơi ngượng, không ngờ Thịnh Tri An đã biết tôi là người yêu online từ đầu, mà không nói gì.
Tôi lắp bắp không biết phải nói gì, Thịnh Tri An ôm tôi không buông. Tôi sợ bị người khác thấy, vội giục cậu ta về ký túc xá.
Tôi đá cậu ta một cái.
“Vậy thì ai về phòng nấy.”
Thịnh Tri An lại áp sát, gỡ thế nào cũng không ra.
21
Tôi tên là Thịnh Tri An.
Sau kỳ thi đại học, có một người tự xưng là “soft girl” nhắn tôi xin được gánh team. Tôi từ chối hai lần, không ngờ cô ấy dai như kẹo kéo, bám riết lấy tôi. Tôi cũng lười quan tâm, cứ thế dẫn đi đánh trận.
Không ngờ cô ấy nói nhiều kinh khủng, khiến tôi hơi hối hận.
Cô ấy như không có chuyện buồn, cứ nói liên tục, như thể mọi thứ trên đời đều sống động trong lời kể của cô ấy.
Hôm đó tôi tâm trạng không tốt, lên game thì thấy cô ấy cũng online, vẫn líu lo như mọi khi. Không hiểu sao tôi nổi cáu, quát cô ấy một câu.
Sau đó cô ấy im bặt, cả người như xì hơi, đánh xong trận thì out luôn. Vài ngày sau cũng không thấy lên game nữa.
Tôi không hiểu sao, mấy ngày đó chơi game không vào được trạng thái, cứ thấy thiếu thiếu.
Do dự mãi, cuối cùng tôi nhắn xin lỗi cô ấy.
Không ngờ cô ấy dễ dỗ thế, hơi ngốc, nhưng sau khi kết bạn WeChat, tôi chắc chắn mình có chút thích cô ấy rồi.
Sau đó tôi tỏ tình, cô ấy lại do dự.
Cô ấy nói tên là Trần Tâm.
Nhưng trong lịch sử chuyển khoản, chữ cuối tên lại là “Tinh”.
Đồ lừa đảo nhỏ.
22
Tôi ra phố mua đồ thì bị mấy tên du côn bám theo, không nhịn được nên đánh nhau một trận. Ai ngờ chuyện lan tận đến trường.
Tin đồn càng truyền càng sai lệch, đến mức tôi như biến thành kẻ mắc bệnh dại, gặp ai cũng đánh.
Sau đó, ở đêm hội tân sinh viên, có một tên con trai đột nhiên tỏ tình với tôi. Hắn bảo là bạn học cấp ba, thầm thích tôi từ năm lớp 10, rồi bị người khác xúi giục nên định lao tới hôn tôi.
Mẹ nó, ghê chết đi được. Tôi ghét nhất mấy thằng đồng tính. Không nhịn được, tôi đấm hắn một trận. Đã thế còn dám trộm đồ của tôi.
Nghĩ đến việc đồ của tôi bị hắn động vào, tôi thấy buồn nôn, nên ra tay hơi nặng. Hắn nhập viện luôn.
Tin đồn ngày càng loạn, tôi nghĩ sớm muộn gì cũng phải xử hết một lượt.
Vừa vào đại học, tôi thấy bạn cùng phòng mới có nét giống bạn gái mạng của tôi.
Cậu ta nhìn tôi mà mặt tái mét, như bị dọa sợ. Ban đầu tôi tưởng cậu ta bị mấy tin đồn làm cho hoảng, nên không để ý. Nhưng khi biết tên tôi, cậu ta càng co rúm lại trong chăn như chim cút.
Cho đến khi bạn gái mạng nhắn tin bảo tên tôi khắc tuổi, muốn chia tay. Lúc đó, cậu ta đang lén nhìn tôi.
Tôi mới nhận ra, bạn gái mạng kia là giả, tám phần là cái nick phụ của cậu ta.
Ban đầu tôi thấy ghê ghê, nhưng khi nhìn vào ánh mắt ngơ ngác của Trình Tinh, tôi lại thấy, nếu là cậu ấy thì cũng không sao.
Không ngờ cậu ấy bắt đầu sợ tôi, né tránh tôi.
Thế là tôi càng thấy thú vị.
Chơi trò mèo vờn chuột một thời gian, tôi nhận ra mình có chút thích cậu ấy. Đang chuẩn bị nước ấm luộc ếch, thì Lâm Mặc Mặc xuất hiện.
Cô ấy đứng ở sân bóng, nói gì đó với Trình Tinh.
Mặt Trình Tinh không được vui.
Tôi về nhà come out, Lâm Mặc Mặc dẫn bạn gái của cô ấy đi cùng tôi.
Nhìn tôi bị bố tôi đánh như cháu vậy, cô ấy giả vờ ôm bạn gái xin an ủi.
Thật chó.
Tôi quay ra tố cáo cô ta, để cô ta về nhà cũng bị bố mẹ mắng.
Lúc cô ta rời đi, suýt hét thủng màng nhĩ tôi, hình tượng tiểu thư tan nát, lao tới như muốn xé tôi ra: “Mày cmn đồ thần kinh!”
Bố tôi đánh xong thì đi công tác, bảo tôi ở nhà tự kiểm điểm.
Tôi mang theo một thân thương tích, không dám về ký túc xá, trốn vào KTV định tìm Lâm Mặc Mặc, ai ngờ lại gặp Trình Tinh.
Cậu ấy đẩy tôi ra, còn gọi tôi là tra nam. Tôi thấy buồn cười, nhưng khi nhìn thấy người đi sau cậu ấy, cơn giận trong tôi bùng lên.
Tôi kéo cậu ấy đi khách sạn, bỏ mặc Lâm Mặc Mặc ở lại chặn người kia.
Trình Tinh sau khi tỉnh, tôi chưa kịp ở với anh lâu hơn, bố tôi nhắn tin bảo tôi cút về, mẹ tôi về rồi.
Rồi tôi và Trình Tinh tạm biệt ở tầng dưới.
Mẹ tôi không mắng tôi, chỉ bảo tôi phải đối xử tốt với người ta. Tôi ở nhà dưỡng thương vài ngày, cố tình để mẹ thấy tôi bị đánh thê thảm thế nào.
Quả nhiên mẹ tôi đổi sắc mặt, gọi điện mắng bố tôi một trận ra trò.
Tôi vỗ tay rời đi, không mang theo một cọng mây.
Vốn định về ký túc xá rồi tỏ tình luôn, khỏi để ai nhòm ngó nữa. Đống thư tình tôi giấu cũng mệt rồi. Ai ngờ về đến nơi thì thấy phòng trống trơn.
Tôi chết lặng, cơn giận trào lên.
Hỏi cố vấn mới biết Trình Tinh đã chuyển phòng. Tôi tìm tới thì chỉ thấy tóc xanh.
Tóc xanh nằm trên giường bôi thuốc, bên cạnh có một tên cao to, chắc đánh nhau sẽ hơi vất vả.
Tên đó cứ nói chuyện với tóc xanh, nhưng tóc xanh chẳng buồn đáp, cuối cùng đuổi thẳng.
Trình Tinh không ở đó.
Tôi đi dọc sân bóng, vừa gọi bạn tìm giúp, vừa đi. Đúng lúc thấy cậu ấy đang được tỏ tình.
Cậu ấy còn nhận thư tình nữa.
Tôi tức muốn nổ tung, không kiềm được, kéo Trình Tinh đi luôn.
Cậu ấy bị dọa sợ, đứng đơ một lúc mới phản ứng, còn cứ ngoái đầu lại nhìn.
Tôi chịu hết nổi rồi, cùng lắm bị cậu ấy đánh chết.
Tôi ép cậu ấy vào tường hôn. Cậu ấy đơ ra, phản ứng ngốc nghếch, thậm chí còn hơi phối hợp.
Tôi vừa vui vừa tủi, vừa ôm vừa than thở với cậu ấy.
Cậu ấy bị tôi hôn đến ngốc luôn, lắp bắp hỏi có thể về ký túc xá không, sợ bị người ta thấy.
Tôi ghen chết đi được. Cậu ấy dọn ra ngoài rồi, nếu tôi về muộn chút nữa, chắc cậu ấy đã thành của người khác rồi.
23
Sau khi ở bên Thịnh Tri An, tôi lại xin chuyển về ký túc xá cũ. Cố vấn nhìn tôi một lúc lâu, cuối cùng chỉ nói: “Miễn cậu vui là được.”
Sau này tôi mới biết, nhà họ Thịnh quyên tặng cho trường hai tòa nhà học.
Đúng là nhà giàu đáng ghét.
Thẩm Thịnh nhập học muộn hai ba tháng. Cậu ấy rất đẹp, kiểu đẹp trung tính, nổi bật và kiêu ngạo.
Nghe Thịnh Tri An kể, đây là cậu út nhà họ Thẩm, dạo trước gặp chuyện nên bị cấm túc.
Vừa về trường là cậu ta đã gây chuyện. Nghe đâu vì một vụ cá cược, cậu ta bỏ tiền ra mua một người làm người yêu.
Người đó tôi biết, tên là Kỷ Yến Lễ, tính cách lạnh lùng. Học chung ba năm cấp ba mà tôi chưa nói với cậu ta được mấy câu.
Không ngờ hai người lại thành đôi.
Càng không ngờ, họ là hai thiếu gia bị trao nhầm lúc mới sinh.
Haiz, đời đúng là lắm bất ngờ, ruột non quấn ruột già.
【Toàn văn hoàn】

0 Nhận xét