Bạn trai qua mạng hoá ra là bạn cùng phòng – P1

 [Zhihu][Full] –「 Bạn trai qua mạng hoá ra là bạn cùng phòng

_______________

QT/Beta: CoolWithYou.
––



Bạn trai quen qua mạng của tôi… lại chính là tên bạn cùng phòng kỳ thị đồng tính.

Sau khi phát hiện ra sự thật này, tôi lập tức chia tay, xóa tài khoản rồi chuồn lẹ. Ngoài đời cũng né cậu ta như né tà, không dám hé răng nửa lời, chỉ sợ bị phát hiện tôi chính là “cô bạn gái mạng” của cậu ta.

Thế mà nửa đêm, cậu ta lại bò lên giường tôi, túm lấy cổ chân tôi, giọng lạnh tanh: “Trốn tôi vui lắm hả?”



1

Ngày đầu tiên nhập học đại học, tôi phát hiện giọng của thằng nằm giường đối diện nghe quen cực kỳ.

Quen đến mức giống hệt câu “Ngủ ngon nhé” vừa phát ra từ tai nghe.

Không thể nào, trùng hợp vậy sao?

Bạn trai mạng lại chính là bạn cùng phòng?! Người bị tôi giả gái lừa tình suốt mấy tháng nay đã xuất hiện?!

Ngón tay đang gõ bàn phím của tôi khựng lại.

Lúc đó tôi mới nhớ ra, yêu đương online suốt nửa năm, tôi thậm chí còn chưa biết tên thật của cậu ấy.

Toàn gọi “anh ơi”, “nam thần ơi” các kiểu.

Giờ hỏi tên có bị lộ quá không?

Bên kia thấy tôi mãi không trả lời, lại gửi thêm tin nhắn:

【Sao thế bảo bối, có tâm sự à?】

Tôi theo phản xạ ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm mắt với ánh nhìn của Thịnh Tri An, liền vội vàng cúi xuống nhìn điện thoại.

Cậu ta nhìn tôi từ đầu đến chân một lúc, rồi nở một nụ cười khó hiểu.

【Không có gì đâu anh ơi, mà anh này, mình quen nhau lâu thế rồi mà em chưa từng hỏi tên anh nhỉ, QAQ】

Tôi co người lại chui tọt vào chăn.

Ánh mắt của Thịnh Tri An như có tia X-quang, xuyên qua lớp chăn dày, quét sạch toàn bộ cơ thể tôi.

Tôi run như con chim cút nằm rút trong chăn, tội lỗi đến mức không dám chỉ mặt mắng: “Nhìn cái gì mà nhìn!”

Mãi đến khi Thịnh Tri An rút mắt về và trả lời tin nhắn, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chưa kịp thở xong thì tim lại nhảy dựng lên.

【Anh tên là Thịnh Tri An, sao thế bảo bối, tự nhiên hỏi tên anh làm gì?】

Xong đời.

Thật sự là cậu ta.

Một luồng lạnh buốt chạy từ gót chân lên tận đỉnh đầu, giữa mùa hè mà tôi toát mồ hôi như tắm.



2

Phải chia tay thôi.

Ngay lập tức.

Tôi không dám tưởng tượng, nếu Thịnh Tri An biết người yêu mạng của cậu ta không phải là một cô em cao 1m68, mặt mũi ngọt ngào, trong sáng…

Mà lại là một thằng bạn cùng phòng cao 1m73, thô kệch, thì tương lai tôi sẽ ra sao.

Chắc cậu ta đánh tôi chết mất, tôi nghĩ mà lòng buồn rười rượi.

Cái tên Thịnh Tri An ấy, trước khi cậu ta đặt chân đến trường này, đã vang danh khắp mọi ngóc ngách.

Cậu ta là thủ khoa đầu vào, điểm cao nhất toàn trường. Một tuần trước khai giảng, đã đánh nhau với người ta, một chọi năm mà không hề trầy xước, còn tiễn cả đám vào ICU.

Cậu ta thì chẳng sao, còn mấy người kia thì được tặng một cặp vòng tay bạc và chuyến du lịch ba tháng ở trại tạm giam.

Đỉnh điểm là ở đêm hội tân sinh viên, có một nam sinh tỏ tình với cậu ta, và kết quả là bị đánh nhập viện, đến giờ vẫn chưa xuất viện nổi.

Cậu ta ném lại một câu: “Mẹ nó, ghét nhất mấy thằng đồng tính tụi mày.”

Rồi lặng lẽ rút lui, không để lại dấu vết.

Tôi nhắm mắt lại đầy đau khổ, trong đầu đã hiện lên viễn cảnh nằm thoi thóp trong ICU.

【Anh ơi, em thấy mình không hợp nhau, tên anh khắc em quá, mình chia tay đi.】

Tôi run rẩy gõ từng chữ, không dám chờ tin nhắn phản hồi từ Thịnh Tri An, lập tức thực hiện nguyên combo: chặn, xóa, hủy tài khoản của mình.

Tôi thề, chưa bao giờ trong đời tôi hành động nhanh đến thế.


3

Thật ngu ngốc

Tôi nhớ hồi cấp ba, chơi game với đám bạn, tụi nó thi nhau chê tôi gà đến mức thò chân ra cũng thấy xấu hổ. Tôi tức quá, nổi máu chiến.

Về nhà sau đó mua vô số hướng dẫn, luyện đủ thứ thao tác, một tháng sau vẫn tệ đến mức không thể nhìn thẳng.

Bạn tôi bảo tôi vừa gà vừa ham chơi, kêu tôi đi chơi mấy game kiểu “Candy Crush” hay “Plants vs Zombies” cho lành, đừng vào rừng hái nấm nữa.

Tôi không cam tâm, lên diễn đàn cầu cứu. Trên đó toàn mấy câu trả lời trời ơi đất hỡi, tôi chọn đại một cái trời ơi nhất.

Mua luôn một cái phần mềm đổi giọng, giả gái vào thế giới game đi câu “dã vương”.

Tôi tự nghe thử giọng mấy chục lần, đảm bảo không có sơ suất nào.

Giọng trong đoạn ghi âm đã được xử lý kỹ càng, hoàn toàn là giọng một em gái đáng yêu, đến mức chính tôi nghe còn thấy rung động.

Thịnh Tri An chính là người đã kết bạn với tôi vào thời điểm đó.

Để thắng, tôi chụp màn hình rank cao rồi đập thẳng vào mặt mấy đứa từng chế giễu mình. Tôi chơi hỗ trợ cho dã vương.

Ngày nào cũng “anh ơi” ngọt xớt.

Lúc đầu dã vương rất lạnh lùng, nửa ngày mới nhả ra được một chữ “Ừ”.

Nhưng không chịu nổi tôi nói quá nhiều.

Cuối cùng cậu ta chịu hết nổi, hỏi tôi có thể im miệng được không.

Tôi buồn bã, định tìm dã vương mới.

Sau trận đó, tôi out game, buồn mấy ngày liền không thèm đăng nhập.

Nhìn rank cứ tăng vù vù, nói thật lòng, tôi không muốn đổi dã vương. Ai biết được dã vương tiếp theo có mạnh như vậy không.


4

Dã vương không chịu nổi nữa, chủ động nhắn tin xin lỗi tôi, nói cậu ấy không nên nói chuyện kiểu đó.

Tôi lập tức đu dây theo, tiện tay kết bạn luôn với cậu ta bằng cái tài khoản WeChat phụ mà tôi đã chuẩn bị kỹ từ lâu.

Ảnh và caption trong trang cá nhân đều được chọn lọc từng cái một.

Ban đầu tôi định lấy ảnh mạng, nhưng sợ bị phát hiện, nên đành mặc cái váy mà em gái tôi không còn vừa nữa, đội tóc giả, vẽ một lớp makeup đến bố mẹ không nhận, rồi chụp một tấm. Sau đó chỉnh sửa đến mức mẹ ruột tôi cũng không nhận ra.

Trong ảnh là một cô gái tóc dài qua eo, ngũ quan tinh xảo, đôi chân vừa dài vừa trắng, vòng eo nhỏ đến mức như có thể nắm gọn trong một bàn tay, hoàn toàn không thể nhìn ra là đàn ông.

Em gái tôi không ít lần khen tôi eo thon, chân dài, da trắng, còn bảo tôi nhìn còn nữ tính hơn cả con gái. Tôi thì cứ nhấn mạnh: “Anh là đàn ông thô kệch đấy!”

Nó liếc tôi một cái, lẩm bẩm: “Em thấy là bị đàn ông…”

Tối hôm đó, tôi tịch thu điện thoại của nó.

Sau khi kết bạn WeChat, dã vương nhiệt tình hơn hẳn, bắt đầu nói thành câu, không còn kiểu mỗi lần chỉ gõ ra một chữ.

Cứ thỉnh thoảng lại chuyển tiền cho tôi, skin mới ra là mua ngay cho tôi không thèm chớp mắt.

Nhìn màn hình đầy tin nhắn “chờ nhận tiền”, tôi thấy có gì đó sai sai, tôi giống như đang đi lừa đảo tình cảm người ta vậy.

Nhưng Thịnh Tri An thì không có vẻ gì là nghi ngờ, cứ giục tôi nhận tiền liên tục.

Cười xỉu, tôi không dám nhận đâu. Tôi sợ nhận rồi, đến lúc bỏ chạy, cậu ta báo công an bắt tôi mất.



5

Thịnh Tri An vẫn đang gọi điện ở bên kia.

May mà tôi cho cậu ta một số điện thoại rác, tên cũng là giả, chắc trong thời gian ngắn sẽ không lần ra được tôi.

Tôi đang định tìm cố vấn học tập để xin đổi ký túc xá, thì bên cạnh vang lên giọng của Hứa Dạ.

Cùng phòng với tôi và Thịnh Tri An còn hai người nữa, một là Hứa Dạ, người còn lại tên là Thẩm Thịnh, nhà có chuyện nên vẫn chưa nhập học. Nghe đâu cũng là một cậu ấm chính hiệu.

“Ê bạn, kết bạn WeChat không? Tí nữa lên game chung nhé?”

Nghe đến hai chữ “lên game”, tôi theo phản xạ liếc nhìn Thịnh Tri An.

Cậu ta vẫn cúi đầu nghịch điện thoại, không rõ đang làm gì.

Tôi mở mã QR, né tránh trả lời: “Tôi chỉ chơi Candy Crush thôi, không leo rank đâu.”

Tôi cười khổ. Tôi đâu dám chơi game trong ký túc xá, lỡ để Thịnh Tri An phát hiện thì tôi xác định bị lột da róc xương là cái chắc.

“Ơ, tôi cũng chơi cái đó nè! Bạn tới màn mấy rồi? Tôi tưởng game này ít người chơi, ai ngờ bạn cũng mê.” Hứa Dạ có vẻ hào hứng, “Cái ông lập trình game này đúng kiểu não yêu đương, mỗi lần cập nhật là lại nhắc tới bạn gái.”

Nói đến đây, cậu ta như sực nhớ ra điều gì, nghiêm túc hẳn: “Nghe đâu bạn gái ổng là yêu qua mạng đấy. Haiz, chắc tôi cũng phải thử yêu online một lần xem sao.”

Tôi đang định lên tiếng thì nghe Thịnh Tri An kêu nhẹ một tiếng, giây sau lỡ tay làm đổ cốc nước lên giường.

Chăn đệm ướt sũng.

Tối hôm đó, Thịnh Tri An ngủ cùng tôi.

Cậu ta bảo: “Đều là bạn cùng phòng, chăm sóc nhau một chút.”

Tôi nhìn cái thân hình gần mét chín của cậu ta, không dám từ chối, chỉ biết co ro nép vào một góc, không dám ngủ sâu.

Thậm chí đến điện thoại cũng không dám động vào.

Chỉ sợ bị Thịnh Tri An phát hiện ra sơ hở nào đó.

Sau đó mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, tôi cảm giác bên tai vang lên một tiếng thở dài khe khẽ, rồi eo bị ai đó ôm lấy.

Tôi biết mình nên lập tức đẩy cậu ta ra, nghiêm mặt nói: “Cái này là tính thêm phí đấy.”

Nhưng tôi buồn ngủ quá, không gượng nổi nữa.


6

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang nằm trong vòng tay của Thịnh Tri An.

Cậu ta ôm tôi như bạch tuộc quấn chặt con mồi.

Tôi giãy giụa trong lòng cậu ta, định thoát ra, ai ngờ lại bị ôm chặt hơn.

Cậu ta vỗ một cái lên mông tôi, nhíu mày, giọng ngái ngủ lầm bầm: “Đừng nhúc nhích, ngủ thêm chút nữa, còn sớm mà.”

Hứa Dạ đang ngậm bàn chải dưới gầm giường, nhìn hai đứa tôi với ánh mắt trêu chọc.

Tôi và cậu ta nhìn nhau, đau khổ giơ tay kiểu “Nhĩ Khang”: Tôi bị ép đó, tin tôi đi!


7

Cố vấn học tập bảo hiện tại chưa có phòng trống, kêu tôi cứ ở tạm đó, khi nào có chỗ sẽ báo sau.

Tôi đang dán mắt vào màn hình thì không biết từ lúc nào Thịnh Tri An đã đứng sau lưng.

Đi lại không phát ra tiếng luôn.

Đôi mắt phượng dài hẹp nhìn chằm chằm vào màn hình, giọng hơi lạnh, chậm rãi mở miệng: “Gì vậy? Vừa mới chuyển vào đã muốn đổi phòng? Ký túc xá này không đủ yêu thương cho cậu à?”

Tôi giật mình bật dậy, điện thoại rơi xuống đất cái “cộp”.

Hứa Dạ nghe tiếng động cũng quay lại nhìn: “Gì cơ, cậu muốn chuyển đi à? Đừng mà, Thẩm Thịnh còn chưa tới, giờ cậu cũng đi nữa thì phòng chỉ còn tôi với anh Tri An, buồn chết luôn.”

Tôi cắm ngón chân xuống đất, không ngờ chuyện chuyển phòng lại bị lôi ra nói như vậy, hơi ngại: “Không có, tôi chỉ hỏi đại thôi.”

Thịnh Tri An đưa tay khoác lên vai tôi, kéo tôi lại gần, ghé sát tai cười như không cười: “Vậy thì tốt, tôi còn tưởng cậu đang, trốn tôi—”

Mấy chữ cuối cậu ta nói rất chậm, như thể có ẩn ý gì đó. Mặt tôi tái mét.

Không thể nào,  cậu ta phát hiện rồi?


8

Mấy ngày sau đó, tôi cố tình né tránh Thịnh Tri An, nhưng cậu ta như gắn định vị lên người tôi vậy, tôi vừa xuất hiện ở đâu, chưa đầy một phút sau đã thấy bóng cậu ta lù lù xuất hiện.

Rồi khoác vai bá cổ tôi, tự nhiên đưa đồ ăn ra: “Sao ngồi chồm hổm ở đây thế? Tìm cậu cả buổi, sao không ra xem tôi chơi bóng?”

Tôi đẩy vài cái mà không nhúc nhích nổi: “Nóng quá, ra đây tránh nắng.”

“Yếu xìu, bảo sao lúc huấn luyện quân sự không thấy mặt.” Thịnh Tri An véo má tôi một cái, “Mang cho cậu chút đồ ăn, trưa thấy cậu ăn ít quá.”

Tôi nhận lấy, cười tươi rói: “Anh ơi sao anh tốt với em thế.” Không lẽ đang diễn trò lừa tôi?

Hứa Dạ không biết từ xó xỉnh nào chui ra.

Lại gần hóng chuyện, mặt mũi đầy vẻ cà khịa: “Đúng đó đúng đó, anh Tri An thiên vị quá nha. Cùng phòng với nhau mà anh chăm sóc Trình Tinh như chăm con, sao không chăm sóc em chút?”

Thịnh Tri An giơ nắm đấm to như cái bánh bao lên, hăm dọa: “Được, lát nữa anh chăm sóc em kỹ càng luôn.”

Hứa Dạ chạy mất dép, trước khi đi còn tranh thủ giật luôn phần đồ ăn Thịnh Tri An mang cho tôi.

Hứa Dạ vừa đi, Thịnh Tri An lập tức đổi sắc mặt, kéo tôi quay lại, ánh mắt đen thẫm quét qua người tôi, áp lực lớn đến mức tôi thấy hơi bất an: “Trốn tôi à? Tại sao? Không thích tôi? Cho tôi một lý do.”

Mẹ nó, biết tôi đang né mà còn bám sát thế.

Tôi cười gượng lấy lòng, chối bay chối biến: “Sao có thể thế được anh ơi, em thích anh chết đi được, sao mà không thích anh được.”

Thịnh Tri An cười, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Chưa kịp thở xong, cậu ta lại nói: “Hồi trước anh yêu online, có bạn gái. Rồi cô ấy xóa anh, bảo tên anh khắc tuổi cô ấy. Cậu nói xem, anh có nên đổi tên không?”

“Chắc không cần đâu anh. Có khi người ta chỉ kiếm cớ chia tay thôi.” Mặt tôi cứng đờ, lắp bắp đáp.

“Thật à? Vậy lý do chia tay là gì?” Thịnh Tri An truy hỏi đến cùng, tay bóp vai tôi càng lúc càng chặt.

Tôi chịu không nổi nữa: “Anh ơi, em… em đau bụng quá, em đi vệ sinh cái đã!”

Tôi kiếm đại một cái cớ, cắm đầu chạy mất. Tôi sợ ở lại thêm chút nữa là không kìm được mà khai sạch luôn.


9

Thịnh Tri An rất đẹp trai, mắt phượng dài, sống mũi cao, ngũ quan sắc nét, trông hơi giống con lai.

Vì thế nên người tỏ tình với cậu ta nhiều vô kể. Tường confession dán đầy bài xin info, thậm chí có người còn viết thư tình gửi cho cậu ta.

Nhưng vì cậu ta nổi tiếng là “hung thần”, không ai dám đưa trực tiếp. Không biết từ đâu nghe được tôi thân với cậu ta, thế là nhờ tôi chuyển hộ.

Tôi cầm cả chục lá thư thơm ngát mùi hoa, ném lên bàn Thịnh Tri An, giọng vừa ghen tị vừa chua lè: “Sao chẳng ai gửi thư tình cho tôi hết vậy.”

Thịnh Tri An ngẩng đầu lên, nhếch mép, mặt không vui, liếc tôi một cái: “Muốn có à?”

Tôi ngửi thấy mùi nguy hiểm, lập tức lắc đầu như cái máy.

Thịnh Tri An cúi xuống chơi game tiếp: “Lần sau giúp tôi từ chối luôn nhé.”

Hứa Dạ nhặt một lá thư lên, kinh ngạc: “Ê! Hoa khôi khoa thương mại cũng tỏ tình với cậu đó! Cậu đúng là đào hoa ghê. Với điều kiện như cậu, kiếm bạn gái dễ như trở bàn tay mà?”

“Vừa bị đá xong, không có tâm trạng yêu đương, đừng làm phiền người ta.” Thịnh Tri An thở dài, giọng buồn buồn.

Xem ra lần này bị chia tay khiến Thịnh Tri An tổn thương thật. Tôi vừa thấy áy náy, vừa lo cậu ta sẽ lật tung thân phận của tôi.

Hứa Dạ thì tò mò chuyện bị đá, cứ hỏi tới hỏi lui.

Cuối cùng bị ăn một cú đấm, ngoan ngoãn im luôn.



10

Hứa Dạ lại hóng chuyện, hỏi tôi có biết gì không. Tôi ngậm miệng không nói.

Cậu ta cũng chẳng để tâm, ghé tai tôi thì thầm: “Anh Tri An đối xử với cậu tốt thế, tôi cứ tưởng hai người quen nhau từ trước. Nếu không phải anh ấy kỳ thị đồng tính, tôi còn tưởng cậu là vợ ảnh nuôi không đó.”

Ánh mắt tôi lảng đi, nhưng trong lòng lại thấy chua xót. Đúng vậy, Thịnh Tri An kỳ thị đồng tính, nhưng dạo này cậu ta đối xử với tôi tốt đến mức có hơi quá.

Nếu không phải cậu ta từng tuyên bố thẳng thừng ở đêm hội tân sinh viên: Ghét nhất mấy thằng đồng tính.”

Thì chắc giờ CP của tôi với cậu ta đã xây được mấy trăm tầng rồi.

Thịnh Tri An thường xuyên giúp tôi lấy cơm, mang nước, giữ chỗ ở thư viện, chuẩn bị trái cây và đồ ăn vặt tôi thích, chăm sóc tôi gần như từng li từng tí.

Tối hôm đó, tôi mất ngủ. Trong đầu đầy ắp suy nghĩ, nhưng chẳng nắm được điều gì rõ ràng.

Trăng leo lên ngọn cây, nhìn gần như trong tầm tay, nhưng lại không thể chạm tới, giống hệt Thịnh Tri An.

Tôi mở mắt đến tận sáng.

Lúc xuống giường, tôi bước hụt, ngã nhào xuống đất, đầu đập vào cạnh bàn, đau đến mức nước mắt tuôn không kìm được.

Tôi lờ mờ nghe thấy tiếng Thịnh Tri An đầy lo lắng.

Tôi cố bò dậy, nhưng chân bị trẹo, đau đến mức chỉ biết thở dốc, mắt hoa lên.

“Đừng cử động, tôi đưa cậu đi phòng y tế.”

Giây sau, tôi bị một mùi hương hoa dành dành bao phủ, được ai đó ôm chặt vào lòng.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy đường viền hàm của Thịnh Tri An còn mượt mà hơn cả đường sinh mệnh của tôi.

Môi cậu ta mím chặt, bước đi như bay, trán lấm tấm mồ hôi. Thấy tôi nhìn, cậu ta dịu giọng trấn an: “Đừng lo, sắp tới phòng y tế rồi.”

Cả đêm qua tôi không ngủ, lại bị va đập nên đầu óc choáng váng. Tôi thiếp đi lúc nào không hay, tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện.



11

Thịnh Tri An ngồi bên cạnh giường bệnh, nắm tay tôi, lông mày vẫn nhíu chặt. Thấy tôi tỉnh lại, cậu ta mới thở phào nhẹ nhõm, rót cho tôi một cốc nước: “Tôi đã xin nghỉ giúp cậu rồi, cứ nghỉ ngơi cho tốt, đừng lo gì cả.”

Tôi khẽ đáp một tiếng, rồi nghe bác sĩ thông báo tình trạng sức khỏe.

Chấn động não nhẹ, tổn thương mô mềm, cộng thêm gãy xương chân phải, phải bó bột.

Không biết mẹ tôi nghe tin tôi nhập viện từ đâu, gọi điện liên tục.

Nhưng điện thoại tôi quên sạc, tắt nguồn từ lúc nào, không liên lạc được nên cả nhà mua vé bay thẳng tới.

Nhỏ em gái ngốc nghếch của tôi cũng theo tới. Vừa thấy Thịnh Tri An đã hét toáng lên, hỏi cậu ta có phải bạn trai tôi không.

Cuối cùng bị mẹ tôi tát một cái bay ra ngoài.

Mẹ tôi cười gượng xin lỗi Thịnh Tri An: “Con bé nhà cô suốt ngày ở nhà xem mấy thứ linh tinh, con đừng để bụng. Lát nữa cô ra ngoài xử nó.”

Tôi thầm nghĩ: mẹ cũng xem đâu ít..

Nhưng vì có Thịnh Tri An ở đây, tôi không tiện nói ra.

Cậu ta chỉ cười, không để tâm: “Không sao đâu cô, nếu cô đã tới rồi thì con xin phép về dọn đồ trước, lát nữa quay lại thăm Trình Tinh.”

                                 「 ✦ Bấm vào đây để đọc tiếp Phần 2 ✦ 」

Đăng nhận xét

0 Nhận xét