Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, thanh kiếm bên hông bật ra, tách hai người.
“Khà—”
Áo hắn xộc xệch, hắn nghiêng đầu, lau máu nơi môi. Bàn tay dính đầy máu. Tôi cúi nhìn, đỏ rực. Áo choàng đen hắn đi qua, để lại vệt máu khắp đất.
“Ngươi bị thương? Thảo nào yêu khí dày đặc như vậy.”
Nội đan của đại yêu bậc chín vốn hiếm có, huống hồ là khi trọng thương. Tin này, các tiên môn chắc chắn sẽ động lòng.
“Chỉ là vết thương nhỏ.” Ánh mắt hắn dừng trên môi tôi: “Đáng giá.”
Kẻ điên này. Nếu không đi ngay, chờ tiên môn kéo đến, sẽ muộn mất.
Tôi nghiến răng, vung kiếm xua tan yêu khí, mang theo Tống Ngọc Huỷ rời đi.
–
Viện của Tống Ngọc Huỷ giờ đã bị sư huynh và hồ ly chín đuôi chiếm ở. Hai người kia ngày đêm chẳng phân biệt. Tôi dẫn Tống Ngọc Huỷ tới cửa, do dự không dám bước vào. Cuối cùng dừng lại, đưa vị đại yêu bậc chín này về viện của mình.
Ngọc Huỷ bị thương rất nặng, nhưng lại im lặng như chẳng có gì. Đến khi áo choàng đen rơi xuống, tôi mới thấy vết rách xuyên qua bụng, chỉ lệch một chút thôi là hắn đã tan thành tro bụi.
Tôi bôi thuốc, đưa cho hắn một viên linh đan. Sau đó tìm một bộ y phục cũ từng mặc, đưa cho hắn. “Giường để ngươi nằm.”
“Còn ngườii nghỉ ở đâu?”
Tôi xoay người lên mái nhà. Trời sắp sáng.
Đến tận trưa, sư huynh và hồ ly mới xuất hiện. Yêu khí dày đặc đêm qua, tôi không tin họ không nhận ra.
Sư huynh cười: “Sao, nhà có khách à?”
“Đến đòi nợ thì đúng hơn.”
Hồ ly liếc về phía vực, ánh mắt kiêng dè: “Mười tám tầng kết giới, với yêu lực của ta mà xuống, không chết cũng lột da. Hắn năm đó mới bậc bảy, sao sống nổi?”
Ngọc Huỷ không chỉ sống, mà còn thoát ra. Dù chỉ còn hơi thở mong manh. Sắp chết rồi, hắn vẫn còn rảnh để chui vào giấc mơ của tôi. Vẫn còn rảnh.
Tôi nhắm mắt, không nghĩ thêm về chuyện đêm qua. Người ta nói: chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.
Hồ ly véo tay sư huynh, hắn mới chịu im. Tôi chen giữa hai người, cố tình không chịu đi, cho tới khi họ mất kiên nhẫn đuổi khéo.
“Trong viện ngươi giấu một Diêm La, khiến ngươi chẳng dám về nhà.”
Sư huynh quả nhiên nói thẳng, trúng tim đen.
Khi tôi quay lại, Tống Ngọc Huỷ đã tỉnh. Hắn ngồi trong sân, nói chuyện với một con thỏ tinh lạc vào.
“Bình Lan tiên tôn tất nhiên là tốt. Ngươi muốn ở lại sao? Ta cho ngươi một mẹo. Hắn mềm lòng lắm, cứ giả vờ đáng thương, hắn sẽ xiêu lòng. Biết đâu nhận ngươi làm đồ đệ.”
“Nhưng nếu ta không ở đây thì còn có thể. Giờ ta đã về rồi.”
Ngọc Huỷ túm tai thỏ, ném ra ngoài. “Muốn ở lại? Mơ đi.”
Hắn phủi tay, quay lại, vừa vặn thấy tôi. Ngọc Huỷ khựng một chút, rồi giả vờ thản nhiên, phủi đi lớp bụi vốn không tồn tại.
“Linh Lang bí cảnh sắp mở. Ta sẽ sửa lại thanh kiếm của ngươi.”
Nửa câu sau tôi không nói, nhưng hắn chắc hiểu. Khi đó, chúng ta sẽ không còn nợ nhau.
Ngọc Huỷ lặng đi một lúc. Gió thổi bay vài sợi tóc dài. Hắn không nói mấy lời điên rồ “nhất định phải ở lại vì yêu ngươi”, mà chỉ nói: “Ta sẽ đi cùng ngươi.”
–
Lần trước vào bí cảnh Linh Lang là bảy trăm năm trước. Bên trong toàn là ảo cảnh vô tận, soi thấu góc tối nhất trong lòng mỗi người. Tôi đã thấy nhiều lần. Nhưng với Ngọc Huỷ, đây là lần đầu.
Không ngờ hắn lại thoát ra nhanh đến vậy. Hắn cầm một sợi tóc của tôi, đưa lên mũi.
“Trong ảo cảnh, Trầm Bình Lan kia chẳng giống ngươi chút nào.”
Tôi im lặng, để hắn giữ lấy sợi tóc.
Rất nhanh, Ngọc Huỷ nhìn thấy ảo cảnh thuộc về tôi. Cha tôi từng là người đứng đầu tiên giới. Ngày nhìn thấu thiên cơ, ông loạng choạng, viết lên vách đá một chữ: Mệnh.
Ông nói: “Phàm nhân cho dù tu tiên, cũng không thành thần. Vì chúng ta chỉ là một dòng chữ nhỏ bé dưới bút thần.”
Thời thế, số mệnh. Ông chấp nhận số phận. Chấp nhận mình chính là “sư tôn trong hoa thị văn”.
Mỗi đồ đệ đều bất kính, mỗi người được cứu đều khắc ghi không quên.
Từ giãy giụa, đến chai sạn, rồi bình thản. Cho đến một ngày, có đồ đệ nói với cha tôi: “Sư tôn, hãy sinh cho con một đứa con đi.”
Và thế là tôi được sinh ra.
Từ khi có ký ức, cha chưa từng dạy tôi tu tiên, chưa từng cho tôi luyện kiếm. Trước khi rời đi, ông đưa cho tôi thanh kiếm bản mệnh của mình:
“Bình Lan, con muốn làm gì thì cứ làm. Còn cha, cha sẽ đi làm điều mình muốn.”
Ông giết sạch đám đồ đệ, rồi tự vẫn bên vách núi Trường Thanh. Từ đó, ngay cả thần cũng không thể thao túng số phận của ông nữa.
Tôi biết, sư bá và đạo lữ của ông thật lòng yêu nhau; Sư huynh và hồ ly chín đuôi cũng trải qua muôn vàn gian khổ mới đến được với nhau.
Còn tôi, như bị giam trong chữ “Mệnh” mà cha từng viết.
Tôi sợ mình chỉ là con rối trong tay thần, từng bước đi theo số phận đã định. Sư huynh biết ác mộng của tôi, luôn khuyên: “Hãy đi theo trái tim mình.”
Nhưng nói thì dễ, làm mới khó.
Qua được ảo cảnh, tôi lấy được khối huyền thiết ngàn năm. Quay đầu lại, Tống Ngọc Huỷ vẫn đứng đó. Tôi thấy buồn cười, đây là ảo cảnh của tôi, sao hắn lại như bị cuốn vào?
“Linh Lang bí cảnh trăm năm mới mở. Nếu ngươi muốn ở lại, ta cũng không ngăn.” Ngọc Huỷ bước theo.
Ngay lúc sắp ra khỏi bí cảnh, vị đại yêu bậc chín vốn im lặng suốt đường cuối cùng cũng mở miệng: “Trầm Bình Lan, ta thích ngươi. Không liên quan đến tiên, đến thần. Chỉ vì, người đó là ngươi.”
Một luồng sáng trắng chói lòa lóe lên, bí cảnh sắp khép lại. Trong cơn mơ hồ, tôi nghe thấy câu cuối cùng của Ngọc Huỷ: “Nếu ngay từ đầu ta không phải là đồ đệ của ngươi, chúng ta có thể không?”
Đó là con tiểu xà tôi tự tay chọn, một ánh mắt đã định. Tim tôi khẽ run. Biết rõ hắn không nghe thấy, tôi vẫn nói: “Có.”
Sư huynh và hồ ly chín đuôi chờ ở cửa bí cảnh. Tôi là người ra sau.
“Đấy.” Sư huynh hất cằm, “Tống Ngọc Huỷ đi thẳng, chẳng ngoái lại.”
“Các ngươi lại sao thế?”
“Không có gì.”
Tôi cúi mắt, “Đi thôi.”
Sư huynh cười khẩy: “Còn chối. Ta và A Vĩ đều nghe rồi, tiểu đồ đệ của ngươi hỏi, nếu hắn không phải đồ đệ, hai người có thể không.”
“Ta nhớ rõ, ngày trước chính ngươi tự tay chọn con tiểu xà này về. Trong đám yêu quái hình thù kỳ dị, chỉ có nó là thuận mắt nhất, ngoan ngoãn, chăm chỉ, lại hợp ý ngươi. Cứ thế ngày ngày lượn lờ trước mặt, ta đã nói rồi, làm sao ngươi có thể không động lòng?”
Hồ ly chín đuôi bên cạnh liếc mắt ra hiệu: “Người bớt nói đi.”
“Bình Lan tiên tôn, ảo cảnh của ngươi chúng ta đều thấy. Ta hiểu nỗi sợ trong lòng ngươi. Ngươi sợ tình cảm của mình, hoặc tình cảm người khác dành cho ngươi, chỉ là một nét bút của thần. Ngươi sợ đi lại con đường của phụ thân, nên không dám thu đồ đệ, không dám xuống núi. Tự trói buộc, tự nhốt mình.”
“Ngươi hãy tự hỏi, quan trọng là thân phận ‘đồ đệ’, hay là con người Tống Ngọc Huỷ?”
“Ngươi sẽ yêu một đồ đệ, hay sẽ yêu Tống Ngọc Huỷ?”
Mấy câu đơn giản, lại khiến tim tôi run rẩy.
–
Tôi dùng huyền thiết ngàn năm sửa lại thanh kiếm. Linh khí yếu ớt còn sót lại quấn quanh ngón tay tôi, như một con tiểu xà nũng nịu. Ngày ấy chính tôi đã chém gãy nó, vậy mà giờ nó vẫn quấn quýt bên tôi. Kiếm như người, giống hệt Tống Ngọc Huỷ.
“Chủ nhân của ngươi cũng sắp trở về rồi.”
Tôi không biết sau khi ra khỏi bí cảnh, Ngọc Huỷ đi đâu. Nhưng tôi biết, hắn sẽ trở lại.
Đêm hắn trở về, trong phòng bỗng tràn ngập yêu khí. Thanh kiếm vừa được sửa liền rúc lại gần tôi. Áo choàng đen của Ngọc Huỷ lại loang đầy máu. Hắn khẽ gõ lên thân kiếm, kiếm liền ngoan ngoãn nằm lại trên giá.
Gặp ánh mắt tôi, hắn bình thản nói: “Trầm Bình Lan, ta không tin thần. Ta chỉ tin chính mình.”
Ngọc Huỷ đã quay lại mười tám tầng kết giới. Ba trăm năm hắn mới thoát ra, nay lại quay vào, chỉ để ép hỏi một đại yêu bậc chín đã hóa điên. Nghe nói giao thủ với nó, có thể nhìn thấy một góc thiên cơ.
“Ngươi thấy gì?” tôi hỏi.
Ngọc Huỷ đáp: “Trầm Bình Lan, số mệnh nằm trong tay chúng ta. Cái gọi là thiên cơ, chỉ là một cái bẫy. Tin vào nó, sẽ bị nhốt trong đó, không thể thoát. Như xiềng xích vô hình trên thân súc vật, một ngày xiềng mở, chúng cũng không chạy, chỉ đứng yên.”
“Có những xiềng xích vô hình trói buộc tâm trí.”
“Số phận nằm trong tay ta. Yêu và hận, vui và buồn, tất cả đều do ta quyết định. Ta cần gì tự trói buộc mình.”
Vết thương cũ chưa lành, nay lại thêm thương mới, chồng chất khắp người, nhìn mà rùng mình. Tôi lau sạch vết máu, đặt viên linh đan bên cạnh: “Nghỉ ngơi đi.”
Không quá ba ngày, sẽ hồi phục.
Tôi xoay người rời đi, nhưng tay áo lại bị ai đó giữ chặt.
Tống Ngọc Huỷ ngồi trên giường, chỉ khoác một chiếc áo ngoài, cố chấp hỏi tôi: “Ngày đó trong bí cảnh, người nghe thấy rồi đúng không?”
Hắn muốn biết câu trả lời của tôi.
“Ta sẽ không bao giờ thích đồ đệ của mình.”
Đôi mắt rắn lưu ly của hắn co lại một thoáng.
“Nhưng ta sẽ thích ngươi.”
Tôi đưa tay nâng cằm hắn: “Tống Ngọc Huỷ, ngươi là người ta tự tay chọn, tự tay mang về. Ngươi là ngoại lệ.”
Lời vừa thốt ra, mặt tôi đã nóng bừng. Ngọc Huỷ ngẩn ngơ nhìn tôi, như chưa kịp phản ứng. Tôi gõ nhẹ lên đầu hắn: “Tỉnh lại đi.”
Ngọc Huỷ chậm rãi đặt tay lên eo tôi, từng chút siết chặt, cả người dựa vào tôi. “Bình Lan. Trầm Bình Lan…”
Áo hắn ướt một mảng. Hình như hắn khóc.
Ngày còn là tiểu xà, hắn chưa từng bám dính như thế. Giờ đã thổ lộ tâm ý, lại càng không rời nửa bước. “Buông ra.”
Tôi trừng mắt, “Ngươi thế này ta không luyện kiếm được.”
Ngọc Huỷ có thu lại đôi chút, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi.
Sư huynh và hồ ly chín đuôi ở chỗ tôi ba trăm năm, cuối cùng cũng chịu rời đi. Dù họ chưa muốn đi, tôi cũng phải đuổi khách. Bởi ngày đêm chẳng phân biệt, đi đâu cũng dễ bắt gặp cảnh không nên thấy. Tôi nhìn thì thôi, nhưng nếu Ngọc Huỷ học theo thì nguy to.
Trước khi đi, sư huynh đề nghị: “Bao lâu rồi chưa xuống núi? Lần trước là bí cảnh Linh Lang. Chán chết đi được, dưới núi nhiều thứ vui lắm.”
Tôi bận soạn kiếm phổ, đầu óc rối tung. Ngọc Huỷ thì nghe lọt tai. Thế là hai chúng tôi hóa thành phàm nhân, dạo cả ngày ở Lương Châu thành.
Mấy trăm năm không tới, thành đã đổi khác. Tôi dừng trước một tiệm lâu đời, nhìn Ngọc Huỷ, không nhịn được cười: “Sao? Khi ngươi còn là tiểu xà nhỏ, ngoan ngoãn quấn quanh ngón tay ta. Cả tủ váy áo ta đặt ở đây cho ngươi.”
Ngày ấy tôi thật sự coi Ngọc Huỷ như tiểu cô nương để trang điểm. Con gái nhà giàu thế nào, tôi đều bắt chước cho hắn. Nhưng lớn lên, lại mọc thêm… thứ không nên mọc. Ngọc Huỷ vốn chẳng thích mặc váy áo tôi mua, cả tủ còn mới nguyên.
Tôi nửa cười nửa không, nhìn hắn từ đầu đến chân, tưởng tượng cảnh Ngọc Huỷ mặc nữ trang. Chỉ dám nghĩ trong lòng.
Đêm đó, chúng tôi nghỉ ở khách điếm. Tắm xong, đèn tắt, chỉ còn ánh trăng chiếu vào người Ngọc Huỷ. Hàng mi dài khẽ run. Hắn ngẩng đầu, chuông bạc trên người leng keng vang lên.
Tôi nghẹn thở. Hắn mặc váy xanh nước, đính ngọc trai và chuông bạc. Khuôn mặt mơ hồ phi giới tính, chỉ nhìn một cái, tim đã loạn nhịp.
Tôi như bước trên mây, từng bước tiến lại gần. “Ngươi mặc thế này, quả là—”
Chưa kịp nói hết, mắt Ngọc Huỷ lóe lên tia tinh nghịch. Đuôi rắn lạnh lẽo lướt qua cổ tay tôi, rồi quấn chặt eo, kéo mạnh tôi vào lòng.
Tôi ngã vào hắn, chuông bạc vang giòn bên tai. Ngọc Huỷ hôn lên giữa trán tôi, tay siết cổ tay, chậm rãi trượt xuống: “Giúp ta đi, Bình Lan.”
Đó là nhiều năm si mê, là mộng tưởng dài lâu. Giờ đây, trăng sáng treo cao, cuối cùng cũng chiếu xuống đôi kẻ hữu tình.

0 Nhận xét