Ngụy Trang Thành Thẳng Nam – P3

 

14

Trên đường về, hai chúng tôi đan tay nhau, cùng hứng gió đêm.

Bàn tay của Cố Trì rất to, rất ấm, và đang đổ mồ hôi vì căng thẳng.

“Cậu bắt đầu thích tôi từ khi nào?” Tôi khẽ gãi lòng bàn tay cậu ấy.

Tai cậu ấy đỏ lên, đưa tay gãi gãi má: “Lần đầu gặp, yêu từ cái nhìn đầu tiên.”

“Thế sao lúc nào cũng mặt lạnh với tôi, còn không cho tôi chạm vào?”

Tôi ghé sát lại, cậu ấy ngượng ngùng quay mặt đi.

“Tôi bị dị ứng với cậu.”

“Nói chuyện mà nhìn mặt cậu là tôi cứ lắp bắp, cậu chạm vào là da tôi như bị đốt, nóng ran cả người.”

“Mãi sau tôi mới hiểu, cảm giác đó gọi là thích.”


15

Vừa về đến ký túc xá đã nghe tiếng Lâm Huy to như loa phường đang bày trò.

“Cam ơi, không phải cậu đi hẹn hò à? Sao lại về cùng anh Trì?”

“Trời đất, anh Trì, anh lại đi chiến đấu với ai thế, môi rách rồi kìa.”

“Há há há, chẳng lẽ anh với Cam nếm thử rồi lại hôn nhau tiếp hả?”

“Cậu nói nhiều quá rồi đấy!” Cố Trì tức đến đỏ mặt.


16

Tôi hỏi Cố Trì về cái tài khoản “anh trai đa tình” kia là sao.

Vừa hỏi xong, mặt cậu ta đỏ bừng.

“Cái WeChat đó, tôi chỉ kết bạn với mình cậu.”

“Tôi chỉ cho cậu xem thôi, Trần Chân.”

Mặt tôi cũng đỏ rực.

Từ đó, tài khoản đó trở thành bí mật riêng của hai đứa.

Tôi đang duyệt ảnh “phúc lợi” hôm nay.

Sơ mi trắng, người ướt.

Áo bị thấm nước trở nên trong suốt, dính chặt vào bụng dưới của Cố Trì, làm nổi bật đường nét cơ bụng quyến rũ.

Hít hà hít hà.

【Vừa mới phát hiện mình gay, đạo đức đâu, giới hạn đâu, rồi liên hệ đâu?!】

Ngay lập tức, tài khoản chính của Cố Trì nhảy ra một tin nhắn.

Tôi có cảm giác như vừa bị bắt quả tang.

【Qua giường tôi xem người thật luôn đi.】

Mặt tôi đỏ bừng, đầu óc bắt đầu quay cuồng, tên heo Lâm Huy ngủ say như chết…

【Đùa thôi, ra nhà vệ sinh tôi cho xem hàng ngon.】

Tôi lập tức thấy xấu hổ vì ý nghĩ vừa rồi của mình.

Cố Trì đúng là kiểu người ngoài lạnh trong nóng, chỉ dám nói mấy câu đó trên mạng, chậc.

Đêm khuya, trong ký túc xá vang lên tiếng ngáy của mấy thằng bạn cùng phòng.

Cầu thang kêu cót két.

Tôi rón rén xuống giường, không hiểu sao lại có cảm giác như đang lén lút ngoại tình.

Đèn nhà vệ sinh sáng, bên trong là bóng dáng cao lớn của Cố Trì.

Vừa mở cửa đã thấy Cố Trì trong dáng vẻ quyến rũ như trong ảnh.

Cậu ấy đỏ tai, tiến lại gần tôi, hơi thở nóng hổi: “Muốn sờ thử cơ bụng không?”

Tim tôi đập thình thịch, để cậu ấy dắt tay đặt lên cơ bụng.

Cậu ấy cúi đầu hôn tôi.

Ẩm ướt, ngọt ngào, đúng như mối tình bí mật của chúng tôi.


Ngoại truyện

Lần đầu tiên tôi gặp Trần Chân, cậu ấy cười như thiên thần, không hiểu sao tim tôi đập loạn.

Vừa mở miệng đã lắp bắp: “Trần, Trần Chân…”

Sau đó tôi dứt khoát không nói chuyện trước mặt cậu ấy nữa.

Cậu ấy rất đẹp, như búp bê sứ.

Trong lớp có rất nhiều bạn nữ thích cậu ấy.

Vừa đẹp, vừa tốt tính, học giỏi.

Còn tôi thì không dám chạm vào.

Không hiểu sao mỗi lần cậu ấy chạm vào tôi, da tôi như bị đốt, rồi tai lại đỏ lên.

Tôi nghĩ chắc mình bị dị ứng với Trần Chân.

Thế nên tôi âm thầm giữ khoảng cách.

Cho đến khi cậu ấy bắt đầu ghét tôi.

Cảm giác đó rất khó diễn tả, bạn có thể cảm nhận rõ một người từ nhiệt tình chuyển sang lạnh nhạt.

Cậu ấy không chạm vào tôi nữa, cũng chẳng buồn nói chuyện.

Cậu ấy chơi thân với mấy bạn nam khác, tôi cũng chơi với họ.

Nhưng Trần Chân thì không bao giờ đi cùng tôi.

Trong lòng tôi trống rỗng.

Thậm chí khi thấy cậu ấy cười với người khác, tôi lại nổi giận vô cớ.

Sau này tôi mới biết, cảm giác đó gọi là ghen.

Và tôi không hề bị dị ứng với Trần Chân.

Tôi đã thích cậu ấy rồi.

Khi nhận ra điều đó, tôi sững người.

Tôi cũng hoảng loạn.

Trần Chân đã ghét tôi rồi, tôi không thể làm phiền cậu ấy vào thời điểm quan trọng của cấp ba.

Tôi chỉ biết lặng lẽ bám lấy cậu ấy, không dám động đậy, cuối cùng bị “vợ” cắn một cái.

Phải làm sao đây, tôi yêu cậu ấy lắm!

Thế nhưng cậu ấy lại càng đối xử tệ hơn với tôi.

Tôi cũng ghét chính mình, cứ thấy Trần Chân là lại căng thẳng, căng thẳng là lại mặt lạnh.

Kết quả là mọi hành động của tôi đều khiến cậu ấy hiểu lầm.

Cho đến khi người tên Tống Ôn Ngôn xuất hiện, tôi mới thật sự sợ hãi.

Tên đó không cao bằng tôi, không đẹp trai bằng tôi, thân hình cũng không bằng, sao cậu ta xứng đáng chứ, đáng ghét!

Tôi làm theo lời “vợ” bảo, đi cạnh tranh, bóp tay cậu ta, mang theo cả ghen tuông.

Bị mặt lạnh rồi…

Buồn thật, tim như bị bóp nghẹt.

Chẳng lẽ tôi không xứng để yêu ai sao?

Mang theo tâm trạng đó, tôi lén hỏi cậu ấy qua tài khoản phụ.

Được “vợ” khen thân hình đẹp, tuyệt vời!

Tôi lấy lại tinh thần, khi bàn tay nhỏ của “vợ” chạm vào tôi, tôi căng thẳng muốn chết.

Chẳng bao giờ nghĩ cậu ấy sẽ phát hiện tôi chính là người dùng tài khoản đó.

Tôi chỉ luôn nghĩ: “Vợ” có hài lòng không?

Thấy cậu ấy đỏ mặt, tôi vui mừng khôn xiết.

Lâm Huy, giỏi lắm! Thưởng thêm cái đùi gà!

Khi Trần Chân gửi tin nhắn, tôi mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.

【Người cậu gọi là “vợ” ấy, là nam hay nữ vậy?】

Hình như cậu ấy đã đoán ra, nhưng tôi không muốn lừa cậu ấy.

【Người tôi thích là con trai.】

Tim tôi như chìm xuống.

Khi thấy bức ảnh đó, tôi suýt bóp nát cuốn sách trong tay.

Tôi lập tức lao ra ngoài.

Gần đến nơi thì lại chùn bước.

Liệu Trần Chân có muốn gặp tôi không?

Tôi đến có phá hỏng buổi hẹn đẹp đẽ của cậu ấy không?

Càng nghĩ càng bất an, có lẽ tôi không xứng đáng được yêu.

Tôi cũng không xứng để yêu Trần Chân, Tống Ôn Ngôn thì “bình thường” hơn tôi.

Gió lạnh thổi qua, tôi hít mũi, gửi tin nhắn cho Trần Chân:

【Có người tỏ tình với cậu ấy rồi……】

【Cậu cũng đi tỏ tình đi!】

【Cứ giành trước đã, đàn ông mà cứ rụt rè thì vợ tốt cũng chạy mất!】

Cậu ấy đã đánh thức tôi, không chủ động thì tôi và Trần Chân thật sự sẽ không có khả năng.

May mắn là tôi không đến muộn.

Khi tôi ôm Trần Chân vào lòng, tôi không nghĩ đến chuyện hôn.

Tôi chỉ muốn ôm cậu ấy mãi, đến tận cuối đời.

Tôi yêu cậu, Trần Chân.


⋆. 𐙚˚࿔ Hoàn 𝜗𝜚˚⋆

Đăng nhận xét

0 Nhận xét