Tôi là nam nhân, vậy mà lại xuyên vào một trò chơi tình yêu, nhiệm vụ là phải công lược nam chính yếu đuối đáng thương.
Đúng lúc tôi cuối cùng cũng đè được cậu ấy lên giường, thì cái hệ thống mất tích cả năm trời đột nhiên online:
【Ký chủ, ta truyền sai rồi! Đây không phải game tình yêu, đây là game kinh dị!!!】
【Người ngươi đang bắt nạt chính là siêu cấp đại boss kinh dị đấy!!!】
Tôi cứng đờ nhìn vào đôi mắt đỏ tươi của nam nhân, nặn ra một nụ cười méo xệch:
“Hay là… cậu hơi buồn ngủ rồi đúng không? Nếu không… hôm khác tiếp tục nhé…?”
Cậu ta mỉm cười, dịu dàng đến mức khiến người ta lạnh sống lưng:
“Tôi không buồn ngủ, cậu tiếp tục đi.”
1
Năm 2224, tôi được chọn tham gia một trò chơi tình yêu. Chỉ cần khiến hảo cảm của nam chính dành cho tôi đạt max, tôi sẽ thông quan và nhận ngay 10 triệu tiền thưởng.
Sau khi vào game, hệ thống liền bị lỗi, mất liên lạc với tôi luôn.
May mà trước khi tiến vào, tôi đã được thông báo một đặc điểm để nhận diện nam chính: cậu ấy có một đầu tóc trắng bạc, còn lại tất cả mọi người đều tóc đen.
Thế nên khi ở trường học nhìn thấy một thiếu niên mặc đồng phục, tóc trắng như tuyết, tôi phấn khích muốn ch//ết.
Cuối cùng cũng tìm được mục tiêu công lược rồi!!!
Gió khẽ lùa qua mái tóc cậu ấy, để lộ gương mặt tuyệt mỹ.
Da trắng đến phát sáng, dáng người thon dài, khí chất lạnh lùng trong trẻo.
Điều khiến tôi kích động hơn nữa là: cậu ấy không chỉ đẹp, mà còn giống hệt idol của tôi – Tư Nhiên!
Tư Nhiên là ngôi sao đang hot nhất giới giải trí, cũng là mối tình đầu trong lòng tôi.
Từ thời cấp ba tôi đã biết mình thích con trai rồi.
Xem ra hình tượng nam chính của game này được thiết kế dựa trên Tư Nhiên.
Để công lược nam chính, tôi, một sinh viên mới tốt nghiệp đại học, lại ngoan ngoãn quay lại học cấp ba.
Lúc đến gặp hiệu trưởng xin nhập học, ông ấy đồng ý ngay.
2
Tôi trở thành bạn cùng bàn của nam chính.
Trên sách vở của cậu ấy ghi tên: Thương Mặc.
Suốt một tháng liên tiếp, tôi kiên trì theo đuổi Thương Mặc.
Ngày nào tôi cũng tặng cậu ấy đủ loại đồ ăn vặt, sữa tươi, hoặc lẽo đẽo đi tản bộ cùng cậu ấy.
Nhưng cậu ấy chưa từng nói với tôi câu nào.
Tôi còn để ý thấy, cậu ấy cũng không nói chuyện với bất kỳ ai khác.
Theo thông tin tôi có được trước đó, cậu ấy là một tiểu đáng thương bị cô lập.
Chính tôi lại siêu thích kiểu thiếu niên vỡ vụn mà đáng yêu thế này.
Vì vậy dù cậu ấy không để ý đến tôi, độ nhiệt tình theo đuổi của tôi vẫn ngày càng tăng.
Hôm nay, lớp đột nhiên có thêm sáu bạn nam mới, ngồi vào sáu chỗ trống.
Cô chủ nhiệm đứng trên bục giảng cười tủm tỉm nói:
“Số người đã đủ, có thể bắt đầu trò chơi rồi.”
Lúc đó tôi đang gà gật, hoàn toàn không nghe thấy cô nói gì.
Cũng không phát hiện, thiếu niên ngồi bên cạnh đang nhìn tôi, trong đôi mắt ấy lóe lên một tia quỷ dị.
Tối hôm đó, tôi về ký túc xá phòng 204.
Ba bạn nam mới chuyển đến ở cùng phòng với tôi, còn ba người kia ở phòng 205.
Trông sắc mặt họ ai cũng không tốt lắm.
Hứa Trí Lãng mặc áo ba lỗ màu xanh hỏi tôi:
“Cậu cũng là người chơi tham gia trò chơi này à?”
3
Tôi gật đầu: “Ừ.”
Game tình yêu mà.
Chẳng lẽ mấy người này là tình địch của tôi? Đều là gay? Cũng đến công lược nam chính à?
Hứa Trí Lãng lẩm bẩm: “Kỳ lạ thật, bình thường không phải chỉ có sáu người thôi sao? Sao lại thừa một người?”
Đêm khuya, mặt ba người kia càng lúc càng trắng bệch.
Lúc này Hứa Trí Lãng đề nghị: “Thế này đi, chúng ta rút thăm xem tối nay ai đi lấy chìa khóa đầu tiên.”
Chìa khóa gì cơ?
Tôi hơi mơ hồ.
Kết quả tôi rút trúng số 1.
Ba người còn lại đều lộ vẻ đồng tình hoặc thở phào nhẹ nhõm.
Hứa Trí Lãng nói: “Cậu đi lấy chìa khóa đi.”
Tôi ngơ ngác: “Chìa khóa gì? Lấy ở đâu?”
“Quả nhiên là tân binh.”
Hứa Trí Lãng giải thích: “Theo gợi ý vòng này, chìa khóa đầu tiên nằm trong phòng cô quản lý ký túc xá nam.”
Tôi nhìn về phía phòng cô quản lý: “Cô Lý hả?”
Tôi từng nói chuyện với cô Lý vài lần, cô ấy rất hiền lành nhiệt tình, chắc chỉ lấy chìa khóa thôi thì cô sẽ không từ chối đâu.
Sao mấy bạn mới lại căng thẳng thế nhỉ?
“Phải lấy chìa khóa làm gì?”
Hứa Trí Lãng: “Đương nhiên là để thông quan chứ! Hơn nữa lấy được một chìa khóa còn có thêm phần thưởng thông quan.”
Tôi tò mò: “Phần thưởng gì?”
Hứa Trí Lãng liếc mắt nhìn mấy người kia một cái, khóe mắt lóe lên tia kỳ lạ: “Một triệu.”
Cái gì! Một triệu!
Tôi vỗ ngực: “Để tôi!”
Lúc ra khỏi cửa, Vương Hạo dặn: “Cậu phải về trước 12 giờ đêm, không thì không về được đâu.”
Tôi hiểu rồi, ý là cô quản lý sẽ khóa cửa.
“OK.”
Vừa bước ra khỏi phòng, hành lang ký túc xá trống rỗng, lạnh lẽo âm u.
Tôi bật đèn flash điện thoại soi đường.
Đến trước cửa phòng cô quản lý, đột nhiên một nam sinh mặc đồng phục, mặt đầy máu tươi bò về phía tôi.
Tôi nhìn kỹ… cậu ta không có chân!!!
Tôi sợ đến mức quay đầu bỏ chạy.
Sợ quá nên không kịp nhìn đường.
Tôi đâm sầm vào một lồng ngực lạnh như băng.
Ngẩng đầu lên, chỉ thấy một gương mặt đẹp đến mức khiến người ta ngừng thở.
Tôi như tìm được cứu tinh, lập tức ôm chặt lấy cậu ấy.
Không nghĩ ngợi gì nhiều, theo thói quen ngoài đời thực, tôi buột miệng: “Chồng ơi!”
Bình thường đu idol tôi hay lén gọi Tư Nhiên là “chồng”.
4
Gương mặt đẹp đẽ của cậu ấy hiện đầy vẻ không thể tin nổi.
Giọng cậu ấy như suối lạnh chảy qua tai: “Cậu gọi tôi là gì?”
Đây là lần đầu tiên tôi nghe cậu ấy nói chuyện.
Tôi ngoan ngoãn gọi lại: “Chồng ơi cứu em!!!”
Quay đầu nhìn, nam sinh bò dưới đất kia không đuổi theo.
Trái tim đập thình thịch của tôi mới từ từ chậm lại.
Nhưng tôi vẫn không chịu buông, cứ như gấu koala ôm chặt lấy cậu ấy.
Tai cậu ấy đỏ đến mức sắp nhỏ máu.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy lạnh lùng lại có biểu tình ngại ngùng đến thế.
Dù vừa bị dọa một phen, nhưng tôi vẫn không quên nhiệm vụ: phải công lược nam chính, lấy 10 triệu tiền thưởng cơ mà!
Tôi lập tức thừa thắng xông lên, ôm eo cậu ấy, vùi đầu vào ngực cậu ấy, mặt cọ cọ vào áo:
“Chồng ơi, tôi muốn cậu làm chồng tôi thật luôn. Tôi theo đuổi cậu lâu như vậy, cậu làm bạn trai tôi được không?”
Tôi cảm nhận được cơ thể cậu ấy cứng đờ, nhưng lại không đẩy tôi ra.
“Vậy khoảng thời gian này cậu tặng tôi đủ thứ là đang theo đuổi tôi?”
Tôi chớp chớp mắt: “Đúng rồi, tôi đang theo đuổi cậu mà.”
Cậu ấy tưởng tôi làm gì chứ?
Gương mặt cậu ấy đỏ ửng, mắt mở to: “Cậu… thích tôi?”
Tôi cũng liều luôn, thẳng thắn khai rõ khuynh hướng tình dục:
“Đúng vậy, tôi thích con trai, thích cậu. Tôi vừa nhìn thấy cậu đã thích rồi. Cậu đẹp đúng kiểu tôi thích luôn! Tôi không nhịn được mới theo đuổi cậu đấy! Làm bạn trai tôi đi, được không?”
5
Đôi mắt Thương Mặc lóe lên một tia không tự nhiên: “Không được, tôi không thích con trai.”
Nghe xong tôi chẳng nản chút nào.
Vì 10 triệu, sao tôi dễ dàng buông tha được!
Hơn nữa đây là game đam mỹ tình yêu, cậu ấy là nam chính của tôi, sao có thể không thích con trai chứ!
Tôi chắc chắn cậu ấy đang cứng miệng thôi.
Tôi thề son sắt: “Vậy tôi sẽ tiếp tục theo đuổi, cho đến khi cậu đồng ý mới thôi.”
Lông mi Thương Mặc khẽ rung như cánh bướm, không đáp lời tôi mà nói: “Xuống khỏi người tôi trước đã.”
Tôi lắc đầu, tay còn ôm chặt hơn.
Một tháng rồi!
Khó khăn lắm mới có cơ hội thân mật với mục tiêu công lược, phải tranh thủ dán sát chứ!
Thế là tôi mặt dày nói: “Nhưng tôi sợ lắm.”
Vừa rồi là thật sợ, còn bây giờ thì đang diễn.
Khóe mắt tôi liếc thấy biểu tình của Thương Mặc càng kỳ lạ hơn, nhưng vẫn không đẩy tôi ra.
Tôi vừa ôm cậu ấy vừa kể lại chuyện vừa rồi:
“Có phải ai đó đùa ác không? Thế giới này làm gì có ma quỷ chứ, tôi tin chủ nghĩa duy vật mà.”
Thương Mặc nhàn nhạt nói: “Ừ, chắc là có người cố tình hù dọa thôi.”
“Thật quá đáng!” Tôi tức giận.
Thương Mặc như cười như không: “Cậu ra ngoài làm gì?”
“Tôi đi lấy chìa khóa.” Tôi thành thật, “Nghe nói ở trong phòng cô quản lý.”
Thương Mặc nhìn tôi đầy ý vị: “Vậy cậu đi lấy đi.”
Tôi lập tức nhân cơ hội: “Tôi sợ lại có người cố tình hù tôi. Cậu có thể đi cùng tôi không?”
Tôi làm nũng, cậu ấy không đưa tôi về thì tôi cứ ôm cánh tay cậu ấy mãi.
Thương Mặc đành phải đồng ý đưa tôi về ký túc xá.
Đúng lúc này tôi nhìn đồng hồ, đã 11 giờ 56.
Tôi đột nhiên nhớ ra họ nói phải về trước 12 giờ đêm.
Tôi lập tức kéo tay Thương Mặc, chạy như bay về phía tòa ký túc xá nam.
Khi thở hổn hển chạy tới nơi, cửa ký túc xá vẫn mở.
Tôi nhìn đồng hồ: 12 giờ 03.
Vỗ ngực thở phào: “May quá may quá, chắc cô quên khóa cửa. Hôm nay đúng là ngày may mắn của tôi.”
Tôi lại nhớ tới chìa khóa.
Thế là tôi chạy tới gõ cửa phòng cô quản lý, lễ phép nói: “Cô ơi, cháu muốn lấy một cái chìa khóa! Trong phòng cô có chìa khóa nào đặc biệt không ạ?”
Tôi không để ý đến biểu tình như cười như không của Thương Mặc phía sau.
Thương Mặc nhàn nhạt nói: “Cô ơi, cậu ấy muốn thì cô đưa cậu ấy đi, ném ra là được rồi.”
Ngay sau đó, cửa phòng hé mở một khe, một chiếc chìa khóa màu đỏ được ném ra.
Tôi bắt lấy, cảm ơn rối rít: “Cô đúng là người tốt! Cảm ơn cô nhiều lắm ạ!”
Một triệu vào tay rồi!
Niềm vui đến quá đột ngột luôn.
Cô quản lý trong phòng: “…”
Điều tôi không nhìn thấy là: cô quản lý ban ngày còn hiền lành dễ gần, giờ phút này đã hoàn toàn biến thành một dáng vẻ khác, không có đầu, máu tươi từ cổ chảy xuống tí tách.
6
Tôi vẫy tay tạm biệt Thương Mặc, quay về trước cửa phòng mình.
Nhưng tôi có gõ thế nào thì ba người bên trong cũng không mở, còn nhất quyết nói tôi là ma, đang lừa họ.
“Mấy người không đi học à? Không tin chủ nghĩa duy vật sao? Thế giới này làm gì có ma!!!”
Nhưng họ vẫn không mở cửa.
Bất đắc dĩ, tôi đành sang phòng 206 đối diện ngủ, dù sao phòng đó cũng trống, không có ai.
Sáng hôm sau, khi tôi từ phòng đối diện bước ra, cả ba người kia nhìn tôi như nhìn thấy ma.
“Sao cậu về được? Cậu lấy được chìa khóa rồi à?”
“Không có.”
Tôi biết của cải không khoe ra ngoài.
Hứa Trí Lãng thần sắc phức tạp: “Cậu đúng là… gặp may thật.”
Tôi cũng không để ý đến họ nữa. Chỉ riêng chuyện hôm qua thôi, tôi quyết định không ở chung với họ nữa.
Thế là tôi dọn đồ sang hẳn phòng 206.
Ngày hôm sau, tôi đến lớp.
Thương Mặc đang ngồi đọc sách.
Tôi ôm đống đồ ăn vặt chạy tới, nịnh nọt: “Thương Mặc, chào buổi sáng ~”
Khác với mọi khi hoàn toàn không để ý đến tôi, lần này cậu ấy thật sự ngẩng đầu nhìn tôi.
“Ăn đồ ăn vặt không?”
Giọng cậu ấy lạnh lùng: “Không ăn.”
Cuối cùng tất cả đồ ăn vặt đều vào bụng tôi.
Nhưng không biết có phải ảo giác không, tôi cứ cảm thấy trong giờ học, ánh mắt cậu ấy như cánh bướm đậu lên hoa, mấy lần rơi xuống người tôi.
Vài ngày sau.
Một tối nọ, tôi mơ mơ màng màng nghe thấy bên ngoài có tiếng gào rú và thét chói tai, nhưng không hiểu sao mí mắt tôi càng lúc càng nặng, rất nhanh lại chìm vào giấc ngủ…
Sáng hôm sau, trong sáu bạn nam mới chuyển đến đã có hai người nghỉ học.
Hôm nay, khác với mọi khi, cô chủ nhiệm ôm một chồng đề thi dày cộp bước vào.
Cô ấy nở nụ cười quỷ dị: “Hôm nay chúng ta kiểm tra. Chỉ những học sinh đạt yêu cầu mới được ở lại học tiếp, học sinh không đạt sẽ bị phạt đó nha ~”
7
Tôi ôm đầu, cái gì cơ?
Chơi game tình yêu mà cũng phải thi cử!!!
Game gì thế này chứ!!!
Tôi hoàn toàn không chú ý đến nửa câu sau của cô.
Lúc này tôi thấy sắc mặt bốn người Hứa Trí Lãng càng tệ hơn.
Chắc họ cũng giống tôi, không muốn thi chút nào, vì kiến thức lớp 12 đã trả hết cho thầy cô từ lâu rồi.
Khi đề thi được phát đến tay, tôi nhìn câu hỏi suýt nữa phun máu.
Cái gì đây?
Giải tích? Đại số tuyến tính?
Lớp 12 mà học cái này á?!
Tôi tuyệt vọng gục xuống bàn, rên rỉ: “Toang rồi!”
Thương Mặc liếc tôi một cái.
Tôi lập tức như bắt được cọng rơm cứu mạng, làm bộ đáng thương cầu cứu: “Cứu mạng! Đại thần ơi! Cứu con với!”
Nhưng giây tiếp theo, Thương Mặc bình tĩnh nói: “Tôi cũng không biết làm.”
Được! Được! Được!
Đều là học sinh dốt cả đúng không!
Hai tiếng sau, hết giờ.
Thương Mặc gục xuống bàn ngủ, đề trắng tinh.
Còn tôi làm bậy làm bạ một mớ.
Tôi nhớ cô giáo từng nói, không biết làm cũng phải viết, biết đâu có điểm bước.
Thi xong, tâm trạng tôi thoải mái hơn nhiều.
Tôi tự an ủi mình, dù có kém thế nào cũng không ảnh hưởng đến việc công lược nam chính.
Nhưng tôi để ý thấy mặt Hứa Trí Lãng và mấy người kia trắng bệch, mắt lộ vẻ tuyệt vọng, như đang đối mặt sinh tử vậy.
8
Chiều tối.
Tôi chuẩn bị về ký túc xá thì thấy ba nam sinh cao to chặn đường Thương Mặc.
Bọn họ mặt mày hung dữ, toàn thân tỏa ra khí thế đừng chọc vào tôi.
Tôi lập tức liên tưởng tới cốt truyện của nam chính.
Nam chính luôn bị bắt nạt học đường, yếu đuối đáng thương.
Ba người này chắc chắn là đám côn đồ bắt nạt Thương Mặc.
Tôi đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.
Cơ hội thể hiện của tôi đến rồi!
Tôi lập tức chạy đến bên Thương Mặc, kéo cậu ấy ra sau lưng mình.
Ba tên kia ngẩn người.
Tôi nghiêm túc mà phẫn nộ: “Các cậu đừng bắt nạt Thương Mặc nữa! Nếu không tôi sẽ không khách khí đâu! Tôi từng học võ đấy!”
Tôi không để ý thần sắc Thương Mặc có chút khác thường.
Đôi mắt cậu ấy như vực sâu, lặng lẽ nhìn tôi, như bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng tôi.
Khóe miệng cậu ấy cong lên, còn gật đầu với ba người kia.
Một tên đầu trọc cười lạnh: “Nếu bọn tao… cứ bắt nạt thì sao?”
Tôi dùng hành động đáp lại.
Vài phút sau, cả ba tên bị tôi đánh ngã lăn ra đất.
Tôi ghét nhất là bắt nạt học đường.
Xử lý xong, tôi quay đầu cười toe toét với Thương Mặc:
“Cậu đừng sợ, sau này có tôi ở đây, sẽ không để bọn họ bắt nạt cậu nữa đâu.
Tôi còn vỗ vai cậu ấy an ủi: “Tôi sẽ bảo vệ cậu.”
Ánh mắt Thương Mặc lưu chuyển một tia khó lường: “Cậu… muốn bảo vệ tôi?”
Tôi gật đầu: “Ừ! Tôi sẽ bảo vệ cậu.”
Lúc này tôi không nhìn thấy, ba tên nằm dưới đất đều mang biểu tình khó nói nên lời, nhưng vẫn phải tiếp tục nằm giả chết.
9
Thương Mặc nhìn tôi, ánh mắt như muốn nhìn thấu tôi.
Giây tiếp theo, khóe miệng cậu ấy nở nụ cười.
Tôi ngẩn ngơ, bị nụ cười ấy làm tim đập thình thịch.
Rõ ràng gương mặt này rất giống Tư Nhiên, bình thường tôi nhìn cậu ấy chỉ với tâm thái ngắm mỹ nhân, nhưng lúc này tim tôi lại như nai con chạy loạn, đầu lưỡi cũng ngọt ngào.
Cảm giác này, ngay cả khi đi fansign của idol Tư Nhiên tôi cũng chưa từng có.
Trước đây Thương Mặc cũng cười, nhưng chưa từng cười rực rỡ đến thế.
“Tốt quá.”
Đêm dần sâu…
Văn phòng giáo viên.
Cô chủ nhiệm cung kính đưa xấp bài thi cho Thương Mặc.
Thương Mặc cầm bút đỏ, rút ra một tờ đề tên “Cố Yến Vũ”.
Ba phút sau, cậu khẽ cười thành tiếng, trong đôi mắt ẩn chứa chút dịu dàng mà chính cậu cũng không nhận ra.
Cậu thì thầm: “Ngốc thế này cơ à… một câu cũng không đúng.”
Ngày hôm sau
Cô chủ nhiệm cầm bảng điểm bước vào lớp.
“Hứa Trí Lãng – 61 điểm.”
Hứa Trí Lãng rõ ràng thở phào.
“Nghiêm Đông – 65 điểm.”
Khóe miệng Nghiêm Đông cũng cong lên.
“Vương Hạo – 56 điểm.”
“Viên Phong – 58 điểm.”
Hai người kia mặt xám như tro.
“Cố Yến Vũ…” Cô chủ nhiệm vẻ mặt cổ quái, liếc tôi một cái.
Tôi chột dạ cúi đầu.
“70 điểm.”
Tôi lập tức nở nụ cười rạng rỡ, suýt nữa đập bàn.
70 điểm!!!
Tôi viết bậy mà vẫn được 70 điểm!
Quả nhiên kiến thức toán đại học năm nhất năm hai vẫn chưa trả hết cho thầy cô!
Tôi không cô phụ các thầy các cô!
Hứa Trí Lãng nhìn tôi như nhìn quái vật.
Sau đó cô chủ nhiệm đi tới, lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa màu xanh lam đặt trước mặt tôi.
“Đây là phần thưởng.”
Tôi cầm chìa khóa, vui như mở cờ trong bụng.
Chắc chắn lại đổi được tiền!
Thương Mặc đang uống hộp sữa tôi mua, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy.
Tôi thầm nghĩ trong lòng ngọt như mật, đây là lần đầu tiên cậu ấy chịu uống sữa tôi mua (dù nguyên nhân là vì cốc nước của cậu ấy bị vỡ, không thể hứng nước bình được).
Về đến khu ký túc xá, tôi vừa định vào phòng 206 thì bị Hứa Trí Lãng chặn lại.
Cậu ta yêu cầu tôi giao chìa khóa xanh lam cho cậu ta.

0 Nhận xét