【Góc nhìn Hàn Sơ Khuyết】
Phó Cứu bị mù mặt nhẹ, anh ấy không nhớ nổi mặt tình nhân của mình, càng không nhớ nổi mặt tôi.
Anh ấy tưởng năm 1995 là lần đầu gặp nhau, với tôi, đó là lần tái hợp.
Lần đầu tôi gặp Phó Cửu là ở con hẻm cạnh Kim Sắc Truyền Thuyết.
Năm 1989, Thượng Hải rất loạn, lúc ấy Phó Cửu còn chưa phải Cửu gia oai phong, người ta gọi anh ấy là Cửu ca.
Phó Cửu còn chưa ngồi trên sofa da thật của Kim Sắc Truyền Thuyết, chỉ cần vung tay là cả đám đàn em tranh nhau làm việc.
Phó Cửu mười tám tuổi còn phải tự mình cầm dao chém giết ngoài đường.
Tôi mười hai tuổi, vì mẹ tôi, thường xuyên bị chặn đánh trong hẻm.
“Thằng nhóc học sinh nơi nào tới? Ngủ ngoài này không muốn sống à?”
Năm 1989, Phó Cửu túm tôi dậy từ con hẻm tối tăm, dùng ngón tay kẹp điếu thuốc chỉ vào mặt tôi cười: “Sao bị đánh thành cái dạng này?”
Tôi mũi thanh mặt sưng, thảm hại không chịu nổi.
Phó Cửu cười tôi, kỳ thực chính anh ấy cũng chẳng khá hơn, vết thương trên đầu vẫn đang chảy máu ròng ròng, nhìn còn thảm hơn tôi.
Cười xong, anh ấy dập thuốc lá, nói: “Nhóc con, gọi tao một tiếng Cửu ca, tao thay mày đòi công đạo, thế nào?”
Năm 1989, nỗi khổ thời thơ ấu khó gỡ bỏ, theo một tiếng “Cửu ca” mà tan biến.
Lấy ác chế ác, là Phó Cửu dạy tôi.
Anh ấy thu thập đám du côn bắt nạt trẻ con, nhặt đồng phục của tôi lên, phủi phủi, ném lên đầu tôi: “Nhóc, sau này ngoan ngoãn đi học, đừng làm người xấu.”
Tôi hỏi: “Người xấu là gì?”
Phó Cửu chỉ vào mình: “Tao chính là người xấu.”
Trong cuộc đời dài và rực rỡ của Phó Cửu, tôi chỉ là một khúc nhạc đệm không đáng nhớ.
Còn trong mười hai năm nhàm chán trắng xóa của tôi, Phó Cửu lại là nét bút đậm nhất.
Điều này không công bằng.
Và sự không công bằng ấy, kéo dài suốt cuộc đời tôi.
2
Sự truy đuổi ban đầu là bí mật.
Tôi tìm Phó Cửu trên từng con phố, mỗi lần nhìn thấy anh ấy đều như trúng số.
Phó Cửu lại đánh nhau, Phó Cửu bị thương, Phó Cửu có nhiều bạn bè quá, Phó Cửu cười lên đẹp lắm, Phó Cửu khỏe kinh khủng, Phó Cửu nổi giận thật đáng sợ…
Ở góc khuất nhất, tôi đã nhìn Phó Cửu ngàn vạn lần.
Mà anh ấy, chưa từng quay đầu.
Dường như, anh ấy mãi mãi sẽ không quay đầu.
3
Hai mươi tuổi, đối tượng trong mộng xuân của tôi làPhó Cửu.
Tôi mơ thấy bàn tay cầm súng của anh ấy lướt qua yết hầu tôi, bắt lấy linh hồn tôi.
Tôi đối với Phó Cửu không hoàn toàn trung thành.
Tôi sẽ từ cổ áo lén nhìn thân thể anh ấy, chỉ cần nắm lấy mắt cá chân anh ấy thôi cũng khiến tôi hưng phấn.
Mỗi lần chạm vào, dù là bị anh ấy đánh, với tôi đều như phần thưởng.
Tôi không thỏa mãn với ánh mắt thoáng qua của Phó Cửu, tôi muốn anh ấy nhìn tôi thật lâu.
Tôi biết điều này không bình thường, cũng biết Phó Cửu thích phụ nữ.
Anh ấy có rất nhiều tình nhân.
Anh ấy để phụ nữ hôn lên cơ thể mình, để lại dấu son dính nhớp trên áo sơ mi.
Nhưng anh ấy cũng rất bạc tình, thậm chí không nhớ nổi mặt và tên tình nhân của mình.
Phó Cửu không tin vào tình yêu, chỉ cần quyền lực và huynh đệ.
Tôi tự an ủi sự ghen tuông của mình.
Không sao, những người đó không quan trọng.
Phó Cửu không yêu họ, Phó Cửu chỉ cần phụ nữ, chỉ cần sex.
Tôi có thể tự lừa mình, chịu đựng Phó Cửu dây dưa với phụ nữ, nhưng tôi không thể chấp nhận anh ấy đi ngủ với một thằng đàn ông.
Công hải giao chiến, tôi ngay cả vết thương trên vai cũng không quan tâm, chỉ muốn mau mau báo tin vui cho Phó Cửu.
Tôi muốn thấy anh ấy cười vỗ vai tôi, nói tôi làm tốt.
Nhưng A Kiệt canh trước cửa phòng anh ấy: “Có chuyện gì mai nói, Cửu gia đang bận.”
Tôi nghe thấy âm thanh ái muội trong phòng, ngây ngốc hỏi: “Ai ở trong đó?”
“Lão Vu đưa tới một thằng vịt, đẹp hơn cả con gái.”
Tôi như khúc gỗ đứng trước cửa, cảm giác chính mình từ bên trong từ từ sụp đổ, tưởng tượng Cửu gia của tôi, dùng đôi tay trong mơ của tôi, đi chạm vào thằng đàn ông khác.
“Vịt? Đẹp hơn con gái?” Tôi mắt đỏ ngầu, nhìn A Kiệt, “Nó đẹp bằng tao không?”
A Kiệt trợn mắt há mồm, nhíu mày: “Mày phát thần kinh gì đấy? Mau đi lấy viên đạn trên vai ra đi. Cửu gia nhất thời không ra được đâu.”
Tôi lắc đầu: “Tao đợi anh ấy.”
Đã vậy nam nữ đều được.
Thì tại sao không thể là tôi?
Đã không từ chối đàn ông, tại sao chỉ riêng với tôi lại làm như không thấy?
Cửu gia của tôi ơi, anh đứng cao quá, chỉ nhìn thấy người ở trên đỉnh.
Vậy em leo lên đỉnh, có phải sẽ được anh để mắt không?
4
Tôi nhận cành ô liu của Tần Trấn, giả vờ bị ông ta uy hiếp, phản bội Cửu gia.
Phó Cửu không chịu phòng bị Tần Trấn, không nỡ xuống tay với Tần Trấn, vậy chuyện này chỉ có thể do tôi làm.
Lấy thân mạo hiểm, chẳng qua là muốn mạng cha con Tần Trấn, bảo vệ bình an cho Phó Cửu.
Anh ấy quá tin Tần Trấn, sớm muộn cũng chết trong tay ông ta.
Tôi cô độc đi một mình, không cố giải thích với Phó Cửu.
Vì anh ấy sẽ không tin tôi, trước khi tôi phản thì không tin, sau khi phản thì càng không.
Tôi cũng không cần anh ấy tin, tôi chỉ cần anh ấy sống thật tốt, thật tốt mà nhìn tôi.
5
Tôi không ngờ Tần Minh Hoài lại lén đi tìm Phó Cửu, khi thấy nó giơ dao với Cửu gia, tim tôi ngừng đập.
Lúc Tần Minh Hoài nói chuyện với tôi, tôi đã nghĩ ra hai mươi cách giết nó.
Nhìn vết bầm trên bụng Cửu gia, lần đầu tiên tôi tự hỏi mình có phải quá cực đoan rồi không.
Nên từ từ thôi.
Không nhất định phải dùng cách này.
Cửu gia nhà tôi đáng lẽ phải ngẩng cao đầu, không phục bất cứ ai, ngã rồi vẫn có thể đứng dậy. Bộ dạng yếu ớt chật vật thế này, thật sự không hợp với anh ấy.
6
Tần Minh Hoài bị Phó Cửu rạch một nhát, Tần Trấn biết chuyện liền bảo tôi mời Phó Cửu đến ở Tần phủ.
Tối hôm đó Phó Cửu mềm cứng đủ cả, đâm dao vào tim tôi, ép tôi đáp ứng không tiêm thuốc nữa.
Tôi biết anh ấy muốn chạy, cũng biết anh ấy sẽ chạy.
Cửu gia của tôi, người khác không hiểu, chẳng lẽ tôi còn không hiểu sao?
7
Tôi không ngờ Phó Cửu lại đi hợp tác với Phùng Tranh, bắt người phụ nữ kia và Hàn Tứ.
Tôi căn bản không quan tâm sống chết của người phụ nữ và Hàn Tứ, tốt nhất là Phó Cửu thật sự giết họ đi.
Nhưng tôi lại không thể không quan tâm.
Tôi sợ Phó Cửu thật sự tự tay giết Hàn Tứ, sau này biết sự thật sẽ liều mạng với tôi.
Cho nên, tôi chỉ có thể tiếp tục diễn.
Tôi sắp thu lưới rồi, nếu Phó Cửu không làm chuyện này, trong vòng một tháng tôi cũng sẽ giết Tần Trấn, tiện thể dọn dẹp luôn Phùng Tranh.
8
Vạn sự đã định, tôi tưởng sẽ từ từ tốt lên.
Cửu gia không chấp nhận tôi cũng không sao, tôi có cả đời để giải thích với anh ấy, để phơi bày với anh ấy.
Tôi không cầu anh ấy yêu tôi, chỉ cầu anh ấy một lần mềm lòng.
Nhưng anh ấy bắn tôi.
Anh ấy không biết trong súng không có đạn.
Anh ấy muốn tôi chết.
Anh ấy nói tôi là kẻ phản bội.
Dù tôi giải thích thế nào, trong mắt anh ấy, tôi mãi mãi là kẻ phản bội.
Khoảnh khắc đó, tôi hận anh ấy.
Khi đút thuốc cho Phó Cửu, khi lột sạch quần áo anh ấy, khi treo anh ấy lên, khi rửa ráy cho anh ấy… suốt mười ba ngày, mỗi giây mỗi phút, tôi đều rõ ràng biết Phó Cửu sẽ không tha thứ cho tôi nữa.
Nhưng anh ấy rất ngoan.
Phó Cửu chưa bao giờ ngoan như vậy.
Nằm trong lòng tôi, mặc tôi sắp đặt, mặc tôi cướp đoạt.
Anh ấy cầu xin, anh ấy nhận sai, đến cuối cùng, anh ấy bảo tôi giết anh ấy đi.
Ngày hôm đó, nhìn Phó Cửu co ro đầy vết xanh tím trên giường, tôi đột nhiên cảm thấy đau nhói.
Từ tim, chi chít.
Sao lại thành ra thế này?
Nhìn xem tôi đã hành hạ Cửu gia của tôi thành bộ dạng gì rồi?
Vốn dĩ muốn nâng niu che chở, sao đến cuối cùng lại làm người ta thê thảm thế này?
Tôi sai rồi sao, Cửu gia?
Ngay từ đầu, đã không nên cưỡng cầu.
Ngay từ đầu, chỉ nên đi theo sau anh.
Tôi run rẩy, vuốt ve trán anh ấy, cảm nhận sự căng thẳng của anh ấy, nói: “Cửu gia, đừng sợ, sẽ không có nữa.”
Xin lỗi.
9
Phó Cửu muốn chạy.
Anh ấy muốn chạy, sớm muộn cũng có cách chạy được.
Chạy một vòng, mất nửa cái mạng.
Giấy báo bệnh nguy kịch phát ba lần, tôi thậm chí đã chọn sẵn nghĩa trang cho cả hai.
Ngày Phó Cửu tỉnh, tôi che mặt, nén nước mắt lại.
Mẹ kiếp, mẹ kiếp.
Quả nhiên tôi vẫn chưa sống đủ.
Kiếp sau ai biết còn phải mất bao lâu mới đuổi kịp anh ấy.
(Hoàn)

0 Nhận xét