Tôi bẻ cong Boss game kinh dị – P3.



17

Hứa Trí Lãng trợn trừng mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Nghiêm Đông cười điên cuồng: “Một tỷ toàn bộ là của tao!”

Nhưng giây tiếp theo, Hứa Trí Lãng cũng rút dao đâm thẳng vào cổ Nghiêm Đông.

Nghiêm Đông ngã xuống đất, máu chảy lênh láng, chết không nhắm mắt.

Tôi tận mắt chứng kiến cảnh đồng đội giết nhau.

Hứa Trí Lãng ôm vết thương đang chảy máu, mắt lộ hung quang, hung hăng đâm dao về phía ngực tôi.

Đau quá…

Đúng lúc này, âm thanh của hệ thống như tiếng trời vang lên bên tai tôi:

【Xong rồi chủ nhân, tôi đã rút linh hồn ngài ra rồi!】

Chớp mắt, tôi thấy mình đang lơ lửng giữa không trung.

Lúc này, cửa phòng bị đạp tung.

Thiếu niên tóc trắng lao vào.

Trên mặt cậu ấy là sự phẫn nộ và không thể tin nổi.

Hứa Trí Lãng lập tức ôm rương nhảy ra  cửa sổ bỏ trốn.

Thương Mặc ôm lấy tôi, mặt đầy hoảng sợ: “Yến Vũ…”

Nhưng cơ thể tôi vẫn lạnh dần.

Vì linh hồn tôi đã sớm rời khỏi thân xác mô phỏng trong game này rồi.

Nửa tiếng trôi qua…

Thương Mặc vẫn ôm “thi thể” tôi không buông.

Ngón tay cậu ấy run lẩy bẩy.

Lúc này tôi mới cảm thấy có gì đó không đúng.

Thương Mặc… không hề muốn tôi chết!

18

Màn đêm buông xuống, bảy giờ tối.

Mắt Thương Mặc cũng chuyển thành đỏ tươi.

Cậu ấy đưa tay chạm vào tôi, lòng bàn tay phát ra ánh sáng trắng bao phủ toàn thân tôi.

“Hệ thống, cậu ấy đang làm gì vậy?”

【Muốn chữa trị cho ngài. Nói trắng ra là muốn cứu ngài. Nhưng vô dụng rồi, thân thể của ngài trong thế giới này đã chết.】

Tôi nói với hệ thống: “Hệ thống, chúng ta có phải hiểu lầm rồi không? Cậu ấy không muốn tôi chết.”

【Tôi cũng thấy vậy.】

“Nhưng sao cậu ấy lại cho tôi ba chìa khóa?”

Hệ thống: “Tôi cũng không biết.”

Đúng lúc này, ngón tay Thương Mặc vuốt ve môi tôi.

Giây tiếp theo, cậu ấy cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên môi tôi.

Tôi không thể tin nổi nhìn một màn này.

Thương Mặc hôn môi tôi…

Sau đó, Thương Mặc đặt cơ thể tôi xuống, đắp chăn cẩn thận: “Ngoan, đợi tôi một chút. Tôi đi báo thù cho cậu.”

Nói xong, cậu ấy rời khỏi phòng tôi.

Tôi vội vàng đi theo.

Thương Mặc đến phòng hiệu trưởng.

Hứa Trí Lãng bị trói chặt, tóc tai bù xù, mặt mày thảm hại.

Cậu ta đang lẩm bẩm điên loạn: “Sao có thể? Sao lại không có viên ngọc, chỉ có một tờ giấy chứ?”

Mà hiệu trưởng đứng bên cạnh cậu ta, sau lưng mọc đôi cánh đen, một nửa mặt hoàn hảo, một nửa mặt máu thịt be bét.

Hiệu trưởng cung kính đưa cái rương đã mở ra cho Thương Mặc: “Lão đại, đây là đồ của ngài.”

Thương Mặc không nói gì, lấy từ trong rương ra một tờ giấy dán trái tim.

Tôi nhìn thấy trên tờ giấy viết một dòng chữ:

【Tôi đồng ý làm bạn trai cậu, tôi đã yêu cậu mất rồi.】

Tôi ngẩn ngơ đứng đó.

Cậu ấy đã sớm đổi viên ngọc đạo cụ trong rương thành một lá thư tình.

Cậu ấy cho tôi ba chìa khóa, thúc giục tôi mau đi mở rương, chính là muốn tôi nhìn thấy thư tình, muốn tỏ tình với tôi.

Tôi lúc này mới nhớ ra, có lần tôi nhìn thấy bạn nữ nhận được thư tình.

Lúc ấy tôi cảm thán và ghen tị: “Tuổi trẻ thật tốt. Tôi còn chưa từng nhận được thư tình bao giờ.”

Mà Thương Mặc ngồi ngay bên cạnh tôi.

Cậu ấy nghe thấy, còn để trong lòng.

Mắt Hứa Trí Lãng sắp lồi ra: “Mày… Thương Mặc… mày mới là đại boss?”

Thương Mặc như ác quỷ đáng sợ nhất nhân gian, mặt không cảm xúc nhìn Hứa Trí Lãng.

Trong mắt cậu ấy là sát ý, khí tức khiến người ta lạnh run.

“Mày không nên động vào cậu ấy.”

Hứa Trí Lãng sợ tới mức mềm nhũn chân, quỳ xuống đất cầu xin, khóc lóc thảm thiết.

Nhưng cuối cùng, cậu ta vẫn ngã trong vũng máu.

Mà thời gian tôi ở lại thế giới game này cũng đã hết.

Tôi nhìn Thương Mặc đứng cô đơn trong bóng đêm, theo bản năng muốn đưa tay chạm vào cậu ấy.

Nhưng còn chưa kịp chạm tới, tôi đã biến mất.

Bên tai vang lên giọng hệ thống:

【Chủ nhân, ngài đã thoát khỏi game kinh dị. Đặc biệt phát sóng một tin: độ hảo cảm của đại boss dành cho ngài là 100, max điểm.】

19

Tôi chậm rãi mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên ghế trong phòng chơi game.

Tôi đã về thế giới thực.

Nước mắt trong suốt lăn dài từ khóe mắt tôi.

Nhân viên công tác game rất áy náy nói với tôi rằng chương trình xảy ra lỗi, truyền tôi nhầm vào game kinh dị.

Tôi hỏi: “Những người chơi chết trong game kinh dị, ngoài đời thực cũng sẽ chết sao?”

Nhân viên đeo kính nói: “Hầu hết game kinh dị đều như vậy. Người tham gia game kinh dị vì tiền thưởng sẽ tự nguyện ký hợp đồng sinh tử. Nhưng game cậu tham gia thì khác, boss trong đó cũng là một người chơi, chỉ có điều ký ức bị phong ấn. Hơn nữa trước khi tham gia game kinh dị, anh ấy đã tự đặt quy tắc. Trong game của anh ấy, thông quan và phần thưởng cuối cùng là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Ngược với các game kinh dị khác, ở đây người chơi bị NPC giết thì coi như thông quan. Người chơi cấp boss sau khi vào game sẽ mất hết ký ức khác, chỉ nhớ một điều: giết hết tất cả người chơi.

Phần thưởng cuối cùng là một tỷ. Điều kiện mà người chơi boss đặt ra trước khi vào thế giới chính là: anh ấy chủ động hôn một người chơi nào đó, người chơi đó sẽ nhận được phần thưởng cuối game. Ngoài ra, nếu mang được ba chìa khóa ra khỏi game cũng sẽ được 300 triệu.”

Tôi còn biết hệ thống tình yêu đưa tôi về vẫn là thực tập sinh, không biết quy tắc ẩn của game kinh dị này, bị NPC giết mới là thông quan, nên nó cũng tưởng nếu Thương Mặc giết tôi thì tôi sẽ chết thật.

“Chúc mừng cậu, cậu là người thắng cuộc của game kinh dị, cậu thắng một tỷ.”

Tôi ngây người, tôi có một tỷ!

Nhưng tôi vẫn không nhịn được nghĩ tới Thương Mặc: “Người chơi đại boss kia là ai?”

“Xin lỗi, đây là bí mật, chúng tôi không thể tiết lộ cho cậu.”

Nhân viên còn kể cho tôi kết cục cuối cùng của Nghiêm Đông và Hứa Trí Lãng.

Nghiêm Đông bị người chơi giết, không thông quan thành công.

Hứa Trí Lãng giết người chơi, tuy thông quan nhưng bị phạt vì giết người chơi, sẽ phải tiếp tục vòng game kinh dị tiếp theo, mà vòng đó quy tắc giống hầu hết game kinh dị, bị NPC giết thì ngoài đời cũng chết thật. 

Hứa Trí Lãng cuối cùng vẫn không thông quan được, đó là chuyện sau này.

20

Một tuần sau.

Tôi đi dạo phố rất lâu.

Dù kiếm được một tỷ, nhưng ngày nào tôi cũng nhớ Thương Mặc.

Càng nhớ cậu ấy, tôi càng nhận rõ lòng mình.

Tôi đã lặng lẽ yêu Thương Mặc từ lâu, không chỉ vì nhiệm vụ công lược.

Lúc này, tôi nhìn thấy trên trung tâm thương mại treo poster khổng lồ của Tư Nhiên.

Tôi không nhịn được dừng bước, nhìn chằm chằm Tư Nhiên.

Ba năm trước tôi đã bắt đầu đuổi minh tinh Tư Nhiên.

Nhưng hai năm nay Tư Nhiên du học nước ngoài, không xuất hiện nữa, tôi chỉ có thể tìm tài nguyên cũ của anh ấy trên mạng.

Thương Mặc rất giống Tư Nhiên.

Trong đầu tôi hiện lên một ý nghĩ kỳ lạ.

Chẳng lẽ Thương Mặc chính là…

Tôi vội lắc đầu, tự giễu cười cười, mình đúng là suy nghĩ viển vông.

Tư Nhiên làm sao lại vào game, làm đại boss kinh dị!

Còn yêu tôi nữa chứ.

Đang định rời đi thì một chiếc xe dừng trước mặt tôi.

Từ trên xe bước xuống một người.

Anh ấy mặc vest, đeo khẩu trang, trên sống mũi là cặp kính râm.

Nhưng điều khiến người ta chú ý nhất chính là mái tóc trắng bạc của anh ấy.

Tim tôi đập thình thịch, vì trên người anh ấy thoang thoảng mùi chanh nhàn nhạt.

Giây tiếp theo, anh ấy chậm rãi tháo kính râm và khẩu trang, để lộ gương mặt tinh xảo.

Khóe miệng anh ấy cong lên, nhẹ giọng nói: “Cố Yến Vũ, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

“Anh… anh là…”

Anh ấy khẽ nói: “Tự giới thiệu lại lần nữa, tôi tên Tư Nhiên… cũng tên Thương Mặc. Cố Yến Vũ, tôi yêu cậu. Tôi có thể theo đuổi cậu không?”

Tôi không kiềm chế nổi nữa.

Tôi chạy nhanh tới, ôm chặt eo anh ấy.

“Không cần theo đuổi, vì tôi cũng yêu anh.”

Phần ngoại truyện: Thương Mặc (Tư Nhiên)

Từ lúc tôi mở mắt, tôi đã ở trong trường học.

Tôi chỉ nhớ một chuyện: phải giết hết tất cả “người ngoài”.

Đó là niềm tin của tôi.

Ban ngày, mọi người trong trường đều là người thường, nhưng đến tối, chúng tôi sẽ biến thành quỷ.

Cuộc sống của tôi nhàm chán vô vị.

Thỉnh thoảng có một nhóm “người ngoài” đến, khiến mọi thứ hơi khác biệt một chút.

Tôi nghe lén được từ rất nhiều “người ngoài” rằng, họ muốn thắng game, muốn tiền thưởng, nên đều muốn giết đại boss.

Tôi không những không giận, còn thấy thú vị.

Hóa ra tôi chính là đại boss mà họ muốn giết!

Nhưng càng về sau, “người ngoài” đến càng nhiều, cảm giác mới mẻ cũng biến mất.

Cuộc sống của tôi lại trở nên tẻ nhạt như nước chết.

Cho đến một ngày, tôi gặp một “người ngoài” rất đặc biệt.

Cậu ấy chủ động chào hỏi tôi, còn chạy đến phòng hiệu trưởng đòi nhập học.

Tôi cảm thấy cậu ấy khác với những “người ngoài” trước đây.

Vì cậu ấy là “người ngoài”, tôi vẫn bảo hiệu trưởng đồng ý yêu cầu của cậu ấy.

Ngày đầu cậu ấy đi học, đã ngồi cùng bàn với tôi.

Và từ hôm đó, mỗi lần đi cửa hàng tiện lợi cậu ấy đều mua đồ ăn vặt tặng tôi để lấy lòng.

Tôi nhiều lần nghi ngờ cậu ấy đã biết thân phận thật của tôi – tôi mới là boss ở đây.

Nên cậu ấy mới cố ý lấy lòng tôi, muốn tôi không giết cậu ấy.

Thân phận thật của tôi là bí mật, cho đến nay chưa một “người ngoài” nào biết tôi mới là boss thật sự.

Tất cả người chơi đều tưởng boss ở đây là hiệu trưởng.

Họ muốn gom đủ ba chìa khóa để giết hiệu trưởng.

Tôi sẽ cố ý để một số người lấy được, một số người không, tất cả tùy tâm trạng tôi.

Dù sao kết cục cuối cùng của họ cũng đều là chết.

Chủ tiệm cửa hàng tiện lợi còn nói, “người ngoài” này dùng một loại tiền giấy kỳ lạ mà ông không nhận ra.

Tôi bảo chủ tiệm cứ nhận hết, lại bảo cô chủ nhiệm làm cho cậu ấy một thẻ trường, nạp vào vài nghìn tệ.

Dù cậu ấy kỳ lạ thế nào, cuối cùng cậu ấy vẫn là “người ngoài”, cuối cùng vẫn sẽ chết.

Tối hôm đó, cậu ấy chủ động nhào vào lòng tôi, gọi tôi là chồng, còn muốn tôi làm bạn trai cậu ấy.

Tôi đương nhiên từ chối.

Nhưng không hiểu sao từ hôm đó, trong đầu tôi cứ vang vọng câu nói của cậu ấy:

“Làm bạn trai tôi được không?”

Cuộc sống của tôi cũng bắt đầu có thay đổi vi diệu, tôi không nhịn được mà chú ý đến cậu ấy.

Tôi phát hiện cậu ấy không những không biết thân phận thật của tôi, thậm chí còn ngây thơ hơn những “người ngoài” khác.

Vì những “người ngoài” kia đều biết nơi này đáng sợ thế nào, còn cậu ấy như một đứa trẻ ngây thơ, hoàn toàn không biết nguy hiểm.

Thế là tôi cố ý để cậu ấy không biết sự nguy hiểm ở đây.

Ví dụ như buổi tối khi cậu ấy ngủ, tôi sẽ thả hương hoa gây buồn ngủ vào phòng cậu ấy, để cậu ấy không tỉnh dậy.

Lại ví dụ, dù cậu ấy không về ký túc xá đúng giờ, quỷ quái cũng sẽ trốn đi, không tấn công cậu ấy.

Mà trước đây, quy tắc ở đây là buổi tối chỉ cần “người ngoài” rời khỏi ký túc xá sẽ trở thành mục tiêu tấn công của quỷ.

Tôi tự nói với mình trong lòng, tôi không phải không giết Cố Yến Vũ, tôi chỉ giữ cậu ấy thêm một thời gian rồi mới giết.

Lúc ấy tôi còn chưa biết, niềm tin của tôi đã lung lay dữ dội.

Tôi cố ý cho Cố Yến Vũ chìa khóa, muốn cậu ấy cũng gom đủ ba cái.

Cho đến ngày đó, cậu ấy tưởng tôi bị ba người bắt nạt, nói muốn bảo vệ tôi…

Trái tim tôi lại đập nhanh.

Từ ngày đó, niềm tin của tôi hoàn toàn sụp đổ.

Tôi không muốn cậu ấy chết nữa.

Đến sau này, khi cậu ấy say rượu hôn tôi, muốn cường thủ đoạt hào tôi, trong lòng tôi lại nghĩ không phải là giết cậu ấy, mà là tôi còn muốn cậu ấy hôn tôi nữa.

Từ giây phút đó, tôi mới nhận ra, tôi đã yêu cậu ấy.

Dù cậu ấy là con trai, tôi cũng yêu cậu ấy.

Tôi đeo chiếc chìa khóa thứ ba lên cổ cậu ấy.

Nhưng lần này, tôi nghĩ rằng, để cậu ấy mở rương ra sẽ thấy lá thư tình của tôi, đồng ý làm bạn trai cậu ấy.

Dù cậu ấy muốn giết tôi, tôi cũng muốn giữ cậu ấy bên cạnh mình.

Nhưng sau ngày đó, cậu ấy xa cách tôi.

Lần đầu tiên tôi nếm trải cảm giác được không được mất.

Một tuần sau, tôi cuối cùng không nhịn nổi nữa.

Tôi quyết định, ngày cậu ấy nhìn thấy lá thư tỏ tình tôi để trong rương, tôi sẽ đích thân tỏ tình với cậu ấy.

Nhưng tôi vẫn đến muộn một bước.

Cậu ấy bị “người ngoài” khác giết chết.

Tôi ôm cơ thể lạnh băng của cậu ấy, tôi hối hận…

Tôi ôm cơ thể cậu ấy, hôn lên môi cậu ấy.

Tôi nói bên tai cậu ấy hết lần này đến lần khác: “Anh yêu em.”

Nhưng cậu ấy sẽ không bao giờ đáp lại tôi nữa.

Sau khi báo thù cho cậu ấy, lòng tôi như tro tàn.

Tôi vẫn ôm cơ thể cậu ấy, hy vọng cậu ấy có thể sống lại.

Nhưng tôi đợi hai ngày hai đêm, cậu ấy vẫn không tỉnh.

Nước mắt tôi cuối cùng không kìm được rơi xuống má cậu ấy.

Sau đó, tôi cảm thấy đầu đau như búa bổ, mất đi ý thức.

Khi tôi tỉnh lại lần nữa, ký ức thật sự ùa vào đầu tôi, tôi mới biết tên thật của mình là Tư Nhiên.

Hai năm trước, cha tôi lấy tôi làm nguyên mẫu thiết kế một game kinh dị.

Lúc tôi thử chơi game trong xe thì gặp tai nạn xe.

Tài xế chết tại chỗ, còn tôi thành người thực vật.

Nhưng game của tôi vẫn chưa kết thúc.

Hai năm tôi hôn mê, tôi vẫn luôn ở trong game kinh dị, nhưng bị mất trí nhớ.

Cho đến khi Cố Yến Vũ chết đi, kích thích tôi trong game, cuối cùng tôi cũng tỉnh lại.

Sau khi tỉnh lại, tôi điều tra, biết được toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.

Tên thật của Cố Yến Vũ là Cố Yến Vũ.

Hóa ra cậu ấy bị truyền nhầm game, cậu ấy tưởng mình đang chơi game tình yêu.

Tôi không thể chờ đợi thêm, muốn gặp Cố Yến Vũ ngay lập tức.

Tôi đặc biệt nhuộm tóc đen thành trắng bạc, là dáng vẻ Thương Mặc mà cậu ấy quen thuộc.

Khi nhìn thấy Cố Yến Vũ, tôi cuối cùng cũng tự mình nói ra câu ấy:

“Cố Yến Vũ, tôi yêu cậu, tôi có thể theo đuổi cậu không?”

Mà cậu ấy ôm eo tôi, đáp lại: “Không cần theo đuổi, vì tôi cũng yêu cậu.”

(Hoàn)


Đăng nhận xét

0 Nhận xét