Tôi Thật Sự Không Giả 0 – Chương 26. (H)



Lâm Trần An chẳng thèm để ý lời khen rẻ tiền của Lục Âm Đình, với một người kỹ năng sống chỉ vừa đủ để tồn tại qua ngày như cậu, lời khen này gần như không đáng kể.

Lục Âm Đình quả thật chỉ hợp làm búp bê xinh đẹp, như cây tơ hồng bám víu người khác mà sống.

Lúc ấy Lâm Trần An hơi nheo mắt, tay ấn vào hõm eo mềm mại lõm xuống của Lục Âm Đình, nhìn chằm chằm gương mặt ngượng ngùng lại thành kính của cậu hai giây.

— Vậy mà hơn hai mươi năm qua, cậu đã làm thế nào để không lệch lạc, vẫn ngây thơ trong trẻo như vậy?

Lâm Trần An chắc chắn gương mặt và tính cách dễ bắt nạt của Lục Âm Đình sẽ chiêu dụ nhiều kẻ bất lương, nhưng cậu lại có vẻ được bảo vệ rất tốt.

Và bản thân cậu cũng mang sự kiên cường một cách mâu thuẫn, đơn thuần nhạy cảm, nhưng lại có thể sống rất mạnh mẽ.

Nếu không thì hai năm qua, sao cậu vẫn tràn đầy lòng nhiệt tình với một người lạnh nhạt như Lâm Trần An — những cảm xúc thất vọng và buồn bã như thể không tích tụ được trong Lục Âm Đình, mà chỉ trôi qua.

Lâm Trần An thở nhẹ một hơi.

Lục Âm Đình thấy anh một tay nắm chân mình, tay kia lại vô thức bóp mấy cái eo mình, nhưng mãi không có động tác gì.

Hơi thắc mắc cúi đầu hỏi: "Anh... anh không... ạ?"

Thực ra cũng không hẳn, rốt cuộc hai người chưa bao giờ thống nhất được chuyện này.

Chỉ là không hiểu sao, Lâm Trần An cuối cùng vẫn chịu đựng yêu cầu của Lục Âm Đình — dù cũng chẳng hề đồng thuận lắm.

Lục Âm Đình lén lút nhìn chằm chằm... của Lâm Trần An hai giây, mặt lại đỏ lên, đôi chân mang vớ trắng vừa rủ xuống giữa, chỉ cần nhấc chân lên là chạm được.

Cậu nhắm mi mắt, thực sự không dám nhìn thêm nữa.

Lâm Trần An muốn chơi thế nào cũng được, nhưng Lục Âm Đình cũng chỉ dừng ở mức chấp nhận thôi, chứ mãi mãi vẫn sẽ ngượng.

Lâm Trần An buông tay, chuyển sang nắm cằm cậu, mắt rất sâu thẳm.

Cậu bị anh ấn lật người.

Lâm Trần An không cho cậu lên giường, nên cậu quỳ trên tấm thảm mềm mại ở mép giường, mặt vùi vào cánh tay mảnh mai. Thị giác bị che lấp, xúc giác bèn phóng đại.

Rất nóng.

Lục Âm Đình hơi ngơ ngác, mở to mắt chút, cảm thấy dường như quá đà hơn bất cứ lần nào trước đây.

Cậu bắt đầu hiểu ra ý nghĩa câu "tự cầu đa phúc" của Hứa Tư Diên.

Tiếng thở của Lâm Trần An trầm thấp lại hay, có lẽ nhịn quá lâu rồi.

......

Hơi thở lại nặng thêm mấy phần, Lục Âm Đình không rõ tình hình, chỉ cảm thấy ruy-băng vừa buộc xong bị giật tung mạnh. Miếng thịt đùi vừa mới được thả lỏng, liền bị bàn tay rõ đốt nắm chặt, từng tấc bóp lên.

Lục Âm Đình mặt vùi trong chăn, nhỏ giọng gọi anh: "Anh..."

。。。

Rất nhanh xúc cảm trở nên..., đặc quánh như mật ong xi-rô.

Đuôi mắt cậu đỏ lên, tràn ra nước mắt sinh lý, bên tai là hơi thở hơi trầm của Lâm Trần An.

Lục Âm Đình khó khăn xoay đầu chút, muốn nhìn mặt Lâm Trần An, nhưng bị anh bẻ lại, giọng rất lạnh: "Đừng động."

Tiếng va chạm rõ ràng, Lục Âm Đình gần như quỳ không vững. Cậu giật mình nhận ra Lâm Trần An có lẽ thật sự hơi tức giận, và thật sự muốn trút hết ham muốn lên người mình.

Cũng không sao, chỉ là...

Lực của Lâm Trần An thực sự quá nặng, trên người nhanh chóng đầy những vết bóp tươi, giọng Lục Âm Đình cũng hơi tan vỡ, nhẹ nhàng thở hổn hển, đầu gối sắp trượt ra sau.

"Có... có thể nhẹ chút được không..." Giọng Lục Âm Đình rất mềm, một chữ "anh" chưa kịp gọi ra, liền bị Lâm Trần An bóp cổ, mặt lệch về sau, môi bị hãm lại.

Nhận một nụ hôn rất ngọt, mi mắt Lục Âm Đình toàn ướt, rất ngoan không nói gì nữa.

Cậu thực sự quá dễ dỗ, bị bóp cổ ép hôn, vẫn có thể mở cơ thể, để Lâm Trần An hành hạ tùy ý.

。。。。

Đến khi Lục Âm Đình bị làm cho lộn xộn được lật lại, gần như rơi xuống thảm.

Chưa kịp tỉnh lại, môi đã bị thứ nóng bỏng kề vào, Lâm Trần An nắm cằm cậu, tách miệng cậu ra.

Một màn blow job đơn phương bị ép buộc.

Lục Âm Đình khó chịu không chịu nổi, mi mắt cứ run. Lâm Trần An cũng chẳng trông đợi cậu còn sức chủ động, nên ấn môi cậu, tự mình... động.

......

Lâm Trần An nhìn một lúc lâu, rút khăn giấy, lau mặt cho Lục Âm Đình.

Lục Âm Đình để anh làm, nhưng bản năng liếm sạch mép môi..., gương mặt ngoan ngoãn đỏ ửng, trong sự gợi tình lại mang vẻ non nớt đơn thuần.

"......"

"Dâm đãng." Giọng lạnh quen thuộc vang lên trên đầu Lục Âm Đình, chẳng mang cảm xúc nào, gần như băng giá. Như phán quyết sau khi xem xét.

Lục Âm Đình lập tức đỏ mặt.

Lâm Trần An nói loại lời này cực ít, hồi mới ở cùng nhau, có lẽ vì cảm giác mới mẻ chưa qua, thái độ Lâm Trần An trên giường ôn hòa hơn nhiều.

Nên thỉnh thoảng khen cậu, đôi khi bằng giọng bình thản tùy tiện, đôi khi mang chút nụ cười hiếm có.

Nội dung hoặc là khen trực tiếp, hoặc mang chút ý vị sỉ nhục nhẹ, tóm lại đều khiến Lục Âm Đình đỏ mặt.

Nhưng giọng lạnh lẽo như vậy thì chưa từng có.

Bởi vì cảm xúc hàng ngày của Lâm Trần An vốn cực kỳ lạnh lùng, anh bình thường không nói loại lời này, nên khi nói những lời này trên giường, cảm xúc luôn ôn hòa hơn.

Vậy giờ anh tâm trạng tốt hay không tốt?

Lục Âm Đình không chắc lắm, nhưng chưa kịp nghĩ rõ câu hỏi này, Lâm Trần An đã đưa tay xuống, có vẻ muốn giúp cậu...

Lục Âm Đình ngượng ngùng chớp mắt, hơi nghiêng mặt, vừa khéo để vùi vào lòng Lâm Trần An.

Dây buộc trên chân hoàn toàn lộn xộn, vớ lụa cũng chỉ còn tác dụng trang trí cho có, động tác Lâm Trần An tùy tiện, lực vẫn nặng, Lục Âm Đình rất nhanh toàn thân ửng hồng, đùi run lên, gần như sắp lên đỉnh—

Lâm Trần An vô tình chặn lại đường giải tỏa.

Ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía gương mặt Lục Âm Đình mơ hồ lại nhuốm màu tình dục.

Mi dài hơi vểnh của Lục Âm Đình run run, dừng lại, cúi đầu giọng nghẹn ngào xin anh: "Chồng... em muốn ra..."

Gương mặt tuấn mỹ của Lâm Trần An không biểu cảm, ánh mắt xem xét cũng lạnh lẽo. Khoảnh khắc đó, Lục Âm Đình cảm thấy mình giống những người tham gia phim bị hạn chế, nên cần phải được kiểm tra khả năng tình dục trước.

Mặt Lục Âm Đình đỏ lên mấy phần, không chắc ý của Lâm Trần An, chỉ có thể dùng mặt nhích nhích áo anh, một vẻ cầu xin tha.

Lâm Trần An lại làm cậu từ mặt trước, vẫn chặn chỗ đó.

......

Biểu cảm Lâm Trần An nhạt nhẽo, chút cảm giác lạnh lẽo đó mất đi không ít, có lẽ gần như thỏa mãn rồi.

Nên nhìn biểu cảm lên đỉnh chưa được thỏa mãn của Lục Âm Đình, nhìn cậu không có cách nào, chỉ có thể ôm cổ mình, yếu ớt cầu tha.

"Anh... anh để em ra được không..."

Giọng Lục Âm Đình toàn tan vỡ, mềm sau khi nức nở, "Hơi khó chịu... em thật sự không được rồi..."

"Xin lỗi, em thật sự..."

Lâm Trần An yên lặng nghe cậu lẩm bẩm mấy phút, ....。 Lục Âm Đình cảm thấy cảm giác đau đớn lâu rồi không thấy, mắt ướm, đến sau gần như thở hổn hển mà nói với Lâm Trần An.

"Anh... yêu anh lắm."

Lục Âm Đình vùi sâu mặt vào lòng Lâm Trần An, dù bị hành hạ như vậy, dù Lâm Trần An gần như lạnh nhạt lại tàn nhẫn với cậu, cậu vẫn không cứu được, nói ra lời tỏ bạch cuối cùng.

Nước mắt từ khóe mắt trượt xuống, thân thể Lục Âm Đình run lên.

Lâm Trần An buông tay.

。。。

Lách tách, rõ ràng không phải..., mà là...

Mặt Lục Âm Đình nóng cực kỳ, nhất là khi ngẩng mặt nhìn Lâm Trần An, Lâm Trần An một vẻ lạnh lùng lại bình tĩnh.

Anh sớm biết sẽ thế này rồi...

Mặt Lục Âm Đình càng đỏ, hoàn toàn dám nhìn, trên người lộn xộn, ngay cả sức đứng dậy cũng không có.

Lâm Trần An ôm cậu vào phòng tắm.

Lục Âm Đình thay đồ ngủ sạch, ngoan ngoãn ngồi trước một chiếc giường sạch sẽ khác, nhìn robot dọn dẹp tận tâm trải lại thảm.

Không khí lại tràn ngập mùi thơm, mùi tình dục tan biến, ngoài những vết tích trên người Lục Âm Đình không biến mất, như thể chẳng có gì xảy ra.

Lâm Trần An ngồi bên cạnh, quét Lục Âm Đình một cái, hút một hơi thuốc điện tử.

Không có thuốc lá nghẹn như vậy, Lục Âm Đình cũng chỉ ngẩng đôi mắt ướm nhìn anh một cái, lại không biết đang nghĩ gì, quay lại.

Ngay cả thuốc điện tử thương hiệu tốt nhất vẫn rẻ tiền, không ngon, Lâm Trần An vô vị đặt xuống.

Anh nhìn lên xuống người vợ nhỏ lúc này trầm mặc của mình một cái, rõ ràng chưa làm đến cùng, Lục Âm Đình đã chịu không nổi.

Lâm Trần An gần như muốn lại lấy điếu thuốc.

Anh thực ra không cần mấy phim đó nhiều, mỗi lần xem cũng chỉ biểu cảm bình thản, như Hứa Tư Diên nói, anh thuần túy xem để giảm bớt phiền não.

Thậm chí không có phản ứng.

Nhưng Lục Âm Đình lại phải đến khơi anh.

Còn rất có nghị lực báo hết, Lâm Trần An với điều này cạn lời.

Nhưng anh không thích giải thích mấy thứ này với Lục Âm Đình, nên cả hai im lặng.

Cửa đóng lại, Lâm Trần An đứng dậy, chuẩn bị ngủ.

Lục Âm Đình thận trọng ngẩng đầu nhìn anh, Lâm Trần An tưởng cậu muốn bàn về mức độ đời sống tình dục sau này, rồi nghe Lục Âm Đình ánh mắt do dự, hơi nuốt nghẹn mở miệng: "Anh sau này có thể đừng xem mấy... trang web đó được không?"

"......"

Lâm Trần An nhìn vết tích trên cổ lộ ra của cậu, gần như sắp rách da, cùng vết bóp rất nhạt trên cổ, lại nhìn xuống thêm một cái, Lục Âm Đình tư thế ngồi rất đoan chính, hai chân dài khép lại.

Anh bước về phía giường, giọng mang chút ý vị lạnh lùng trêu chọc: "Em chơi cho anh à?"

Thực ra chỉ là tùy miệng trêu Lục Âm Đình, rốt cuộc Lâm Trần An không phải loại người không kiểm soát được. Anh vốn cũng không thường xem, không có cũng không sao, nhiều lắm hơi phiền não.

Chỉ cần Lục Âm Đình đừng chủ động khơi anh, Lâm Trần An không cảm thấy mình nhất định phải mỗi lần đều như tối nay quá đáng.

Trong phòng tắm, Lục Âm Đình gần như suốt chảy nước mắt, không biết bị bắt nạt tàn hay là nước mắt sinh lý.

Mức độ này đã bị chơi thành vậy, Lâm Trần An tạm thời chưa định cho hành vi quá đáng hơn.

Nhưng Lục Âm Đình suy nghĩ nửa lúc, cuối cùng đỏ mặt, nhỏ giọng nói: "...Cũng được, chỉ là có thể đừng để lại vết tích quá rõ không ạ, phải che lâu lắm."

Lâm Trần An: "......"

Anh dừng bước, quay đầu nhìn gương mặt ngượng ngùng lại yên tĩnh của Lục Âm Đình.

Để ý ánh mắt anh, còn yên lặng ngẩng mi mắt, đối mặt với Lâm Trần An. Lại rất không tốt ý tứ dời đi.

Một vẻ tùy ý bắt nạt.

Lâm Trần An coi như lần nữa nhận thức Lục Âm Đình rốt cuộc không có tính tình đến mức nào.

Lại biết khơi người đến mức nào.

Cũng không biết trong giới giải trí thanh sắc khuyển mã đã trộn sống thế nào.

Lâm Trần An hiếm hoi nghĩ đến vài chuyện vô dụng.

Thư ký tra Lục Âm Đình, lúc đó nói với anh, Lục Âm Đình có từ chối quy tắc ngầm.

Lúc đó còn náo động khá xấu, cuối cùng đổi công ty quản lý.

Cũng vì thế, trước khi Lâm Trần An bao nuôi cậu, dù diễn xuất trong đàn anh em diễn viên đã đủ nổi bật, cũng có một hai tác phẩm gọi được tên, Lục Âm Đình vẫn chỉ là diễn viên hạng hai ba tiềm năng.

Lâm Trần An không quan tâm chuyện giới giải trí, cũng chưa bao giờ vì Lục Âm Đình mà nghiêng chút chú ý.

Anh cũng không quan tâm quá khứ Lục Âm Đình, chỉ xác nhận đối phương chưa có kinh nghiệm là được. Rốt cuộc anh ám ảnh sạch sẽ quá nặng.

Anh im lặng nhìn Lục Âm Đình hai giây, cuối cùng vẫn thêm một dòng vào lịch trình bận rộn của mình.

Có lẽ anh nên tìm hiểu quá khứ Lục Âm Đình.

Hôn nhân không giống bao nuôi, có lẽ vẫn phải biết rõ gốc gác.

"Đi ngủ đi." Lâm Trần An nói với Lục Âm Đình.

Anh không phản hồi yêu cầu của Lục Âm Đình, Lục Âm Đình cũng không tiện hỏi lại, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời, đứng dậy, nằm vào giường.

Lâm Trần An bóp mặt cậu hôn một lúc, nụ hôn ngọt ngào nhẹ nhàng hơn tối nay nhiều, Lục Âm Đình chủ động hôn lại, nhỏ giọng rên hai tiếng.

Đến khi Lâm Trần An lại sờ lên eo cậu, ký ức nửa đêm trước quá sâu sắc, Lục Âm Đình vô thức run, tránh né một chút.

Ánh mắt Lâm Trần An trầm, Lục Âm Đình lại áp lên, nhỏ giọng xin lỗi: "Xin lỗi anh, em còn chưa quen..."

Lâm Trần An không định hành hạ cậu nữa, chỉ là nhìn Lục Âm Đình dựa vào lòng mình, mi mắt đẹp cụp xuống, cùng xúc cảm ấm mềm trong tay.

Ký ức nửa đêm trước hồi sinh, đôi chân dài đó mềm mại lại chủ động, biểu cảm Lục Âm Đình cũng thuận tùng dâm đãng.

Lâm Trần An xem xét Lục Âm Đình mấy giây, đến khi Lục Âm Đình bối rối ngẩng mắt, không hiểu nhìn anh—

Anh giọng rất lạnh, đưa ra phán đoán đơn phương cho Lục Âm Đình: "Chỗ nào cũng giống 0."

Lục Âm Đình: "......"

Sắc mặt Lục Âm Đình hơi dừng, mím môi, cũng nhỏ giọng phản bác: "Nhưng em lại không phải."

Lâm Trần An lạnh lùng nhìn cậu một cái, không thảo luận chủ đề này nữa, chỉ bóp eo cậu, để cậu ngoan ngoãn ngủ.

◀ Quay lại Chương 25.


Đăng nhận xét

1 Nhận xét

  1. Edit đoạn này mà choáng cả đầu @@ Thật sự ko biết tác gải xử lý đoạn phản công về sau như nào nữa..

    Nhưng mà mới dạo cmt trên XHS thấy mng chởi nhiều vấn đề lắm... Thật xự mún khók, mà lỡ phóng lao rồi aaaaaaaaa

    Trả lờiXóa