Xuyên sách tôi chữa lành nhân vật thụ chính bị thao túng – P2.



Nỗi buồn không quấn lấy tôi quá lâu. Tôi còn phải đưa Chu Trú đi xem pháo hoa.

Tôi kéo cậu đi về phía nơi bắn pháo hoa. Giữa đường bất ngờ xảy ra biến cố, chúng tôi bị tách ra.

Tôi liên tục gọi điện nhưng không có tín hiệu. Tôi bước nhanh về phía bãi pháo hoa, hy vọng số phận sẽ cho chúng tôi gặp lại.

Theo dòng người tiến lên, hoàng hôn cũng dần bị màn đêm thay thế.

“Bùm” một tiếng, pháo hoa nở rộ nơi xa. Ánh sáng rực rỡ năm màu phản chiếu trong mắt tôi.

Tôi đang mải mê nhìn, thì bất ngờ một bàn tay kéo lấy tôi. Quay đầu lại, thấy Chu Trú thở hổn hển.

“Tìm được cậu rồi.” Cậu cười nói.

Trên bầu trời lại nở thêm một đóa pháo hoa, ánh sáng chiếu lên gương mặt cậu. Đẹp đến ngây ngất.

Chúng tôi không nói thêm, chỉ dựa vào nhau ngắm pháo hoa. Đóa pháo hoa cuối cùng tàn lụi, thế giới lặng đi một thoáng. Rồi dòng người bắt đầu tản ra.

Tôi và Chu Trú vẫn đứng nguyên chỗ. Tôi nhìn cậu cười, nửa đùa nửa thật: “Hôm nay hẹn hò vui không? Có cảm nhận được tình cảm của tớ không?”

Chu Trú nghe đến chữ “hẹn hò”, sắc mặt hơi rối. Tôi vội giải thích: “Đùa thôi mà, chỉ là thực hiện lời hứa hôm qua, đừng nghiêm túc quá.”

Chu Trú cũng đùa lại: “Rất vui, sau này bạn gái của La Tân nhất định sẽ hạnh phúc.”

Tôi vừa định phủ nhận, lại nghe cậu nói tiếp: “Cảm ơn cậu đã cho tớ biết, thì ra hẹn hò là lãng mạn và đẹp đẽ.”

Câu nói ấy khiến tim tôi nhói nhẹ. Phó Lương cũng từng cho Chu Trú một buổi hẹn hò. Nhưng buổi đó hời hợt, vô vị. Cuối cùng biến thành bỏ rơi và sỉ nhục. Thật sự là ác mộng.

Khi tôi đang đánh răng, thấy Chu Trú đang nhắn tin, vẻ mặt căng thẳng. Tôi tò mò hỏi: “Có chuyện gì mà cậu phân vân vậy?”

Chu Trú không đề phòng tôi, đưa thẳng màn hình cho xem. “Đang do dự có nên gửi không.”

Đó là khung chat với Phó Lương, trên màn hình là tin nhắn Chu Trú viết nhưng chưa gửi: “Chúc ngủ ngon, cậu ăn tối chưa? Mọi thứ ổn chứ?”

Tôi lật lại lịch sử trò chuyện. Toàn bộ đều là tin nhắn xanh. Đối phương thỉnh thoảng mới trả lời vài chữ.

Thái độ hời hợt đó khiến tôi cạn lời. “Dù sao hắn cũng chẳng trả lời, gửi hay không cũng thế thôi.”

Chu Trú nghe vậy, xóa tin nhắn. “Đúng, ngày nào tớ cũng gửi, hắn chưa từng trả lời.”

Tưởng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng một ngày Chu Trú nhận được cuộc gọi đầy khí thế.

“Dạo này bận gì, bận đến mức quên cả tớ rồi sao?”

Giọng điệu chua ngoa, kiêu ngạo ấy chính là Phó Lương!

Tôi lập tức ngồi bật dậy, vào trạng thái chiến đấu.

Giọng Chu Trú bỗng trở nên dè dặt: “Không, dạo này cậu thế nào, có gì cần tớ làm không?”

Sự nhún nhường của Chu Trú lại khiến đối phương càng quá đáng. “Dạo này tin nhắn cũng không gửi, gọi mấy lần mới bắt máy. Sao, giận dỗi với tớ à?”

Chu Trú nghe giọng điệu đó, thấy tủi thân: “Dù sao cậu cũng chẳng trả lời tớ.”

Đối phương không ngờ bị phản bác, cười lạnh: “Khí thế ghê nhỉ! Đừng quên là…”

Tôi lập tức cúp máy, không muốn nghe tiếng chó sủa của Phó Lương.

Tay nhanh hơn não, tôi mới nhận ra hành động mình quá ngang ngược. “Xin lỗi, tớ không nên tự ý cúp điện thoại của cậu.”

May mà Chu Trú không giận, giọng nói lại lộ rõ mệt mỏi.

Thái độ lạnh nhạt của Chu Trú khiến Phó Lương lại càng sốt sắng. Hắn bắt đầu điên cuồng nhắn tin, gọi điện.

Chu Trú quyết định giữ lạnh lùng đến cùng, không nghe, không trả lời.

Thấy Chu Trú mạnh mẽ như vậy, tôi rất vui: “Phải thế, tra nam giờ mới cuống, muộn rồi!”

Chu Trú thì không vui như tôi, sắc mặt nặng nề. Tôi hiểu nỗi lo của cậu, bèn ôm cậu một cái: “Đừng sợ, bất kể có chuyện gì, tớ cũng sẽ ở bên cậu.” “Giờ là xã hội pháp trị, tớ không tin Phó Lương có thể che trời bằng một bàn tay.”

Chu Trú ôm lại tôi, đầu vùi vào cổ tôi, động tác đầy tin tưởng.

Mưa đêm.
Cửa lớn của căn hộ bị gõ dồn dập, đầy bạo lực. Tôi lập tức cảm nhận nguy hiểm. Chu Trú cũng dự cảm được, sắc mặt khó coi, đi mở cửa.

Cửa vừa hé, một người đàn ông cao lớn đã xông vào. Hắn bị mưa dầm ướt như chuột lột. Ánh mắt hung ác. Là Phó Lương!

Hắn quét mắt khắp nơi, cuối cùng ánh nhìn khóa chặt vào tôi. Ánh mắt như thú dữ, chỉ chực lao lên cắn xé con mồi. Tôi không sợ, trừng lại dữ dằn.

Dòng ngầm giữa chúng tôi bị Chu Trú cắt ngang: “Cậu đến làm gì?”

Phó Lương cười khẩy: “Khó chịu thế, làm phiền chuyện tốt của cậu với tiểu bạch diện sao?”

Chu Trú đáp trả: “Tớ không phải cậu, đời sống riêng không hỗn loạn.”

Tôi sững người, gần đây Chu Trú đúng là tăng hết điểm dũng khí. Trong truyện, đến cuối cậu vẫn rụt rè, chẳng dám nói nặng một câu với Phó Lương.

Phó Lương bị chọc giận hết lần này đến lần khác, nhẫn nhịn đã đến cực hạn, mặt hắn tối sầm: “Là do gần đây tớ quá tốt với cậu, nên cậu mới dám nói vậy sao?” “Đừng quên là ai đã cứu cậu lúc khốn cùng, đây là cách cậu báo đáp à?”

Câu này đánh trúng điểm yếu của Chu Trú, khí thế cậu lập tức yếu đi. “Chuyện này tớ không truy cứu, cho cậu một tuần để xử lý xong tên tiểu bạch diện này.”

Phó Lương ném lại câu đó rồi bỏ đi. Ánh đèn trên đầu sáng chói, khiến người ta hoa mắt. Chu Trú vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Tôi không biết làm sao, lúc này bất kỳ lời an ủi nào cũng vô ích. Chu Trú và Phó Lương có ràng buộc quá sâu, không dễ cắt đứt. Cảm xúc tôi bị kéo theo, rơi vào nỗi buồn sâu thẳm.

Tôi không muốn trở thành quá khứ bị Chu Trú chặt bỏ, tôi muốn ở bên cậu. Khoảnh khắc này tôi mới đau lòng nhận ra, thì ra tôi đã thích Chu Trú từ lâu. Thì ra cốt truyện chưa từng lệch đi.

Chu Trú buồn bực ở nhà. Tôi kéo cậu ra ngoài giải khuây. Không thể để tên khốn phá hỏng cuộc sống của chúng tôi. Còn mấy chuyện rắc rối, để một tuần sau tính.

Tôi hẹn ở một nhà hàng trên cao, có thể nhìn toàn cảnh thành phố. Chu Trú tuy không hứng thú, nhưng vẫn đáp lại lời tôi.

Trong nhà hàng vang lên tiếng piano du dương. Tôi đói, ăn bít tết ngấu nghiến. Chu Trú bất lực lấy khăn giấy lau miệng cho tôi. Động tác nhẹ nhàng, như đang lau một món ngọc quý.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng. Quá gần, tôi ngửi thấy mùi nước hoa trên người cậu. Là hương cỏ cây lạnh lẽo.

Bầu không khí mờ ám chưa kịp lan tỏa, thì bị kẻ không mời phá ngang. Phó Lương mang theo sát khí bước đến, giọng đầy giận dữ: “Chu Trú, cậu xử lý hắn như thế này sao?”

Tôi đảo mắt. Hết rồi, cả buổi tối vui vẻ chấm dứt từ khi thấy tên SB này.

Không muốn để Chu Trú khó xử, tôi đứng lên đối diện Phó Lương: “Ông gì đó, đây là nơi công cộng, xin ông giữ chút văn minh.”

Phó Lương quen thói bá đạo, vung tay một cái. Tiền bạc khiến quản lý nhanh chóng dọn sạch khách. Nhà hàng rộng lớn chỉ còn ba chúng tôi.

“Chu Trú, qua đây.” Giọng hắn mang theo mệnh lệnh không thể từ chối.

Tôi nắm chặt Chu Trú, ánh mắt dữ dằn như chú chó con bảo vệ chủ. Chu Trú mỉm cười trấn an tôi.

Sự thân mật của chúng tôi khiến sắc mặt Phó Lương thay đổi. Hắn lao lên, nắm cổ tay Chu Trú kéo về phía mình. Động tác thô bạo, cổ tay Chu Trú lập tức đỏ rực.

Tôi không chịu nổi, đấm thẳng vào mặt hắn: “Buông cái tay bẩn thỉu của ông ra.”

Phó Lương lộ sát ý, đấm mạnh vào bụng tôi. Sức hắn lớn, tôi lập tức thấy nội tạng như đảo lộn.

Chu Trú thấy tôi bị đánh, mặt cậu tái nhợt.

Phó Lương hất tay, định kéo Chu Trú đi. Nhưng mặt hắn lại ăn trọn một cú đấm.

Phó Lương nhìn Chu Trú đầy kinh ngạc. Hắn không ngờ chú thỏ ngoan ngoãn bấy lâu lại có ngày cắn ngược.

Không cho hắn kịp phản ứng, Chu Trú lại tung thêm một cú.

Phó Lương cũng không phải kẻ đứng yên chịu đòn, mắt đỏ ngầu phản công. Hai người một đấm một đá, quấn lấy nhau.

Tôi choáng váng, đây là diễn biến gì vậy! Choáng thì choáng, nhưng để đảm bảo an toàn, tôi lập tức gọi cảnh sát.

Xe cảnh sát đưa chúng tôi đến đồn công an.
Tôi ngồi bên cạnh Chu Trú. Tình trạng của cậu thảm hại, chỗ nào lộ da thịt đều bầm tím đỏ rực. Tim tôi đau đến chết đi sống lại. Phó Lương ra tay sao lại ác thế, dù gì cũng là người mà sau này cậu sẽ bị ép phải thích!

Chu Trú xoa đầu tôi, an ủi: “Không sao, không đau đâu.”

Tôi nhìn những vết thương ấy, giọng nghẹn lại: “Đồ nói dối.”

Tôi nghe thấy Chu Trú khẽ cười, không nói thêm.

Xe chạy xuyên qua phố xá, xung quanh yên tĩnh. Cuối cùng tôi mới có chút thời gian suy nghĩ trong cái đêm hoang đường này.

Trong nguyên tác, La Tân hẹn Chu Trú đi ăn, muốn nhân cơ hội tỏ tình, nhưng bị Phó Lương bắt gặp. Phó Lương giận dữ kéo Chu Trú đi, Chu Trú bất mãn với sự bá đạo của hắn, nhưng vẫn không thể thoát. Đó là điểm bùng nổ mâu thuẫn giữa hai người. Chu Trú bị Phó Lương mang về, trừng phạt nặng nề, cả thân lẫn tâm đều kiệt quệ.

Hiện tại tình hình đã lệch khỏi nguyên tác, Chu Trú không bị Phó Lương mang đi, cũng không phải chịu đựng những tra tấn phi nhân tính đó. Tôi không khỏi thấy may mắn vì đã báo cảnh sát.

Nhưng sự thật chứng minh tôi nghĩ nhiều rồi, những điểm mấu chốt của cốt truyện sẽ không biến mất, cho dù có lệch đi giữa chừng, cũng sẽ bị kéo về.

Làm xong lời khai, tôi vốn định đưa Chu Trú rời đi. Nhưng cậu lại buông tay tôi: “Xin lỗi, La Tân, tớ có vài chuyện phải nói với hắn.”

Tôi nhìn Chu Trú bước về phía Phó Lương, mà không thể ngăn cản.

Gió đêm thổi lạnh buốt. Tôi lang thang vô định trên phố. Nửa đêm thành phố vẫn náo nhiệt, nhưng giữa tiếng cười nói tôi chẳng tìm thấy chỗ thuộc về mình.

Sợi dây gắn kết của tôi với thế giới dường như chỉ có Chu Trú. Cậu rời đi khiến tôi nhất thời không biết đi đâu.

Cuối cùng tôi vẫn quay về nhà Chu Trú. Tôi co mình trên sofa, nửa mơ nửa tỉnh, chẳng ngủ sâu được.

Trời vừa hửng sáng, Chu Trú vẫn chưa về. Tôi bỗng rơi vào nỗi sợ hãi vô hạn. Nếu Chu Trú không bao giờ quay lại thì sao?

Tôi toát mồ hôi lạnh, rồi vội phủ nhận ý nghĩ đó. Không, sẽ không như vậy. Cốt truyện là không thể đảo ngược. Câu chuyện của tôi vẫn chưa kết thúc. Còn một lần tỏ tình nữa!

Tôi muốn đi tìm Chu Trú. Thế là tôi lao xuống lầu. Gió từ bước chạy thổi tung tóc tôi, đẩy cửa ra, ngoài căn hộ là nắng chói chang.

Bước chân bỗng khựng lại, tôi sững người. Tôi nghe thấy tiếng chim hót, tiếng gió, tiếng tim đập. Tôi thấy trời xanh, mây trắng, và người trong mộng. Chu Trú đang mỉm cười với tôi.


Đăng nhận xét

0 Nhận xét