Sầm Phong Quyện cầm chiết phiến gỗ mun, bước ra khỏi ảo cảnh ký ức của mình.
Khác với sự yên bình vững vàng trong ký ức của anh, lúc này toàn bộ Mộng Giới đang chấn động dữ dội.
Anh bước đi giữa làn sương trắng mịt mù, lại có thể nhìn thấy phía trên tầng sương, từng đạo thuật pháp muôn màu đang cuồn cuộn lóe lên, chớp tắt không ngừng.
Sắc mặt anh trầm xuống, trong mắt thoáng hiện vẻ gấp gáp.
Anh biết, Nhạc chưởng môn đã dẫn người bắt đầu công kích Mộng Giới.
Nhạc chưởng môn kéo anh và Vu Lăng vào Mộng Giới, đương nhiên không phải để hai người xem lại chuyện sáu năm trước, hiểu nhau hơn, hóa giải khúc mắc.
Lão có âm mưu độc ác hơn nhiều.
Lúc này cả anh và Vu Lăng đều ở trong Mộng Giới. Chỉ cần lão dẫn người từ bên ngoài đánh vỡ Mộng Giới, hai người bọn họ sẽ cùng lúc trọng thương.
Sầm Phong Quyện đoán được mục đích của Nhạc chưởng môn, nhưng anh không thể thoát ra ngoài để đối phó lão cùng đám tu sĩ kia.
Bởi trong Mộng Giới này còn mười vạn thần hồn!
Hiện tại Mộng Giới chưa đến mức rung chuyển tận gốc, chính vì thần hồn của anh và Vu Lăng đang ở đây, giúp Mộng Giới duy trì ổn định, chống lại công kích từ bên ngoài.
Nhưng thần hồn Vu Lăng đã trọng thương. Một khi Sầm Phong Quyện cũng rời đi, Mộng Giới sẽ bị thuật pháp phá nát trong nháy mắt.
Mười vạn thần hồn bị trói buộc bên trong cũng sẽ theo Mộng Giới tan biến mà hồn phi phách tán.
Đây mới chính là mục đích thực sự của Nhạc chưởng môn khi rút mười vạn thần hồn nhốt vào đây!
Lão muốn buộc anh trói tay trói chân, chỉ có thể ở trong Mộng Giới chịu đòn một cách bị động.
Sầm Phong Quyện lòng ngập suy nghĩ, ánh mắt trầm lạnh, sắc mặt khó chịu.
Anh tiến lên phía trước, chiết phiến gỗ mun trong tay đã mở được một nửa, trong sương mù mơ hồ có thể thấy trên mặt quạt đen tuyền thêu những đường ngân văn tinh xảo, nhưng anh chưa mở hết, nên họa tiết vẫn chưa hiện rõ.
Cổ tay gầy guộc khẽ động, nửa chiếc quạt trong tay anh lay động, từng đốm ngân mang theo đó tuôn ra, chiếu sáng mặt quạt đen, rồi tụ lại thành một dòng sông ánh bạc chảy trôi.
Sầm Phong Quyện lại vung quạt lần nữa, ngân mang từ chiếc quạt rơi vào Mộng Giới.
Ban đầu chỉ có quanh người anh sáng lên chút ánh sáng yếu ớt, nhưng rất nhanh ngân mang đã càng lúc càng rực rỡ. Lúc này trông chúng không còn giống dòng sông nữa, mà như ngọn lửa bạc đang cuốn sạch toàn bộ Mộng Giới.
Sáu năm trước, Sầm Phong Quyện từng đốt hết tinh huyết và tu vi, để ngân mang của mình thanh tẩy cả Vạn Ma Uyên.
Giờ đây, ngân mang rực rỡ như năm ấy lại bắt đầu thanh tẩy làn sương trắng trong Mộng Giới. Chỉ khác một điều: giờ đây, Sầm Phong Quyện đã có thể nhấc tay là xong, không cần tiêu hao tu vi hay tinh huyết nữa.
Sáu năm qua, tốc độ tăng tiến thực lực của anh đáng sợ đến mức nào, chỉ nhìn một chiêu này đã đủ rõ.
Sầm Phong Quyện cảm nhận thông tin truyền đến từ ngân mang, anh đang từng bước nắm giữ quyền khống chế Mộng Giới.
Rồi vào một khoảnh khắc, ánh mắt anh khẽ động.
Ngân mang đã giúp anh khống chế hơn nửa Mộng Giới, chỉ còn một góc nhỏ không thể xâm nhập.
Đó chính là góc bị Mộng Linh chân chính chiếm cứ, nơi mười vạn thần hồn bị giam giữ!
Cuối cùng cũng tìm được đích đến, Sầm Phong Quyện bay vọt lên, lao thẳng về phía góc ấy.
Ngay khi sắp tới nơi, anh lại ngẩng đầu, ánh mắt như xuyên thấu Mộng Giới, nhìn về thế giới hiện thực lúc này.
Sắp rồi.
Ý nghĩ vừa lóe lên, anh liền thấy những đạo thuật pháp muôn màu phía trên dần giảm bớt, rồi biến mất hẳn.
Khóe mắt Sầm Phong Quyện hiện lên một nụ cười.
Quả nhiên đã tới.
Lúc này ở ngoài hiện thực, Dược Tông.
Nhạc chưởng môn đang dẫn hàng ngàn tu sĩ vây công Mộng Giới, các đạo công kích từ các tông môn như mưa rơi, liên tiếp nện vào vách đá Mộng Giới.
Trong đám đông lại có vài tu sĩ ánh mắt đờ đẫn, mặt xám như đưa đám, chính là chưởng môn cùng các trưởng lão Dược Tông.
Bọn họ tận mắt nhìn tông môn mình bị Nhạc chưởng môn hi sinh hàng trăm đệ tử, lại bị Vu Lăng rút sạch linh mạch, giờ đây gần như toàn bộ cao giai tu sĩ tu chân giới tụ họp tại đây, lại để hủy đi bảo vật của chính tông môn mình: Mộng Giới.
Chưởng môn Dược Tông mơ màng nghĩ, có phải từ đầu mình đã sai rồi không?
Có lẽ ngay từ đầu, ông đã không nên ôm cái ý nghĩ hèn hạ muốn biến Vu Lăng và Sầm Phong Quyện thành vật hi sinh.
Thì Dược Tông ngày nay, có lẽ cũng sẽ không trở thành vật hy sinh khi đối phó hai người kia.
Nhưng dù đầu óc hỗn độn, tay ông vẫn không dám dừng, vẫn theo mọi người cùng công kích Mộng Giới của chính tông mình.
Thậm chí khi tất cả mọi người đã dừng tay, ông còn chưa kịp tỉnh, lại ném thêm một đạo công kích.
Sau đó, ông ngơ ngác nhìn đạo công kích của mình không rơi vào Mộng Giới, mà lại rơi về phía một…
…Một người?
Chưởng môn Dược Tông ngây ra nhìn một lúc, trong mắt hiện lên vẻ kinh hãi, có người đã đứng chắn trước mặt toàn bộ tu sĩ, chặn lại tất cả công kích hướng về Mộng Giới.
“Nguyên Vô Cầu!”
Hộ giáo trưởng lão Đao Tông, Nguyên Vô Cầu, người đứng thứ hai của tiểu thế giới này chỉ sau Vu Lăng, lúc này đang đứng đối diện toàn thể tu sĩ!
Gương mặt băng sơn tuấn mỹ của Nguyên Vô Cầu lạnh lùng không cảm xúc, y nhìn chưởng môn Dược Tông, hồi lâu, khóe miệng lại nhếch lên.
Y bình thường không quen cười, lúc này nụ cười cứng ngắc đến đáng sợ, nhưng giọng nói lại sống động mà châm chọc: “Mạng ngươi quý giá thế sao, bán tông cũng phải cầu sống?”
Chưởng môn Dược Tông ngơ ngác nhìn y, lại chẳng hề cảm thấy mình bị mỉa mai, chỉ đờ đẫn mà trôi nổi.
Đúng vậy, ta sống rốt cuộc là vì cái gì?
Chưởng môn Dược Tông rơi vào mê man với câu hỏi ấy. Ông đã sống hơn sáu trăm năm, trải qua mười lần bạo động Vạn Ma Uyên, ông vắt óc nghĩ cách bảo toàn mạng sống, vì thế không biết đã tính kế hi sinh bao nhiêu người, vậy rốt cuộc ông sống vì cái gì?
Ông không biết, chỉ có thể ngây ngốc nhìn Nguyên Vô Cầu, như đang cầu một đáp án.
Nguyên Vô Cầu không thèm nhìn con chó mất nhà này nữa, ánh mắt hắn quét qua đám tu sĩ trước mặt, thần sắc băng lãnh nhưng kiên định.
“Nguyên Vô Cầu.” Người lên tiếng đầu tiên vẫn là Nhạc chưởng môn.
Lão mang theo giọng điệu khuyên nhủ: “Đao Tông không tham gia chuyện giữa chúng ta với Vu Lăng và Sầm Phong Quyện, ngươi thân là trưởng lão Đao Tông, nên giữ nhất trí với tông môn, đừng làm lỡ đại sự của chúng ta.”
Nguyên Vô Cầu nhìn lão, giọng điệu dứt khoát như chém đinh chặt sắt, lại tiết kiệm chữ như vàng: “Cút.”
Nhạc chưởng môn nhíu mày: “Ta hiện tại nói chuyện với ngươi là nể mặt Đao Tông, ngươi nếu không nghe, chính là đối địch với tất cả mọi người ở đây, chúng ta cũng sẽ không nương tay nữa.”
“Cút mẹ nó đi.” Nguyên Vô Cầu đáp vẫn ngắn gọn.
Sắc mặt Nhạc chưởng môn trở nên lạnh lẽo, đã rút kiếm ra. Nguyên Vô Cầu tuy là đứng người thứ hai tiểu thế giới, nhưng khoảng cách giữa y với người khác không lớn như Vu Lăng.
Hiện tại hàng ngàn tu sĩ tụ họp, hoàn toàn có thể giết chết Nguyên Vô Cầu, rồi tiếp tục tấn công Mộng Giới.
Hàng ngàn tu sĩ hiện giờ chỉ nghe lệnh Nhạc chưởng môn, thấy vậy đều rút binh khí, sát khí đằng đằng nhắm vào Nguyên Vô Cầu.
Nguyên Vô Cầu nhìn thấy động tác của đám tu sĩ đối diện, cảm nhận sát ý ngập đầu, thần sắc vẫn bình thản như cũ.
Y trầm giọng mở miệng: “Tu chân giới thường nói, Đao Tông chúng ta là một đám điên cuồng vì võ đạo.”
Nhạc chưởng môn nhíu chặt mày, lão không biết Nguyên Vô Cầu rốt cuộc định làm gì. Trong ván cờ của lão, vốn không có vị trí cho trưởng lão Đao Tông này.
Nguyên Vô Cầu lại nói tiếp: “Nhưng Đao Tông chúng ta chưa bao giờ lấy lời ấy làm nhục, ngược lại còn vô cùng tự hào.”
“Bởi vì chúng ta chính là một đám điên!”
Y đột nhiên ngừng lại, giọng chuyển thành thở dài: “Nhưng những năm gần đây, ta lại cảm thấy, chúng ta càng ngày càng giống một đám hèn.”
Trước Mộng Giới Dược Tông, trước mặt chưởng môn trưởng lão các tông môn tu chân giới, y thế mà lại tự phê bình chính mình.
“Hai mươi mấy năm trước, các ngươi nói phải hi sinh một đứa trẻ vô tội để hấp thu ma tức, bảo vệ thế giới này.”
“Chúng ta tuy bất mãn, nhưng cũng không phản đối, chỉ giận dữ bỏ đi, thực chất vẫn ngầm đồng ý các ngươi làm hết mọi chuyện, cũng hưởng thụ lợi ích từ đứa trẻ vô tội ấy.”
“Sáu năm trước, các ngươi nói phải hi sinh đứa trẻ ấy lần nữa, để hắn mang theo Ma Thần nhảy vào Vạn Ma Uyên.”
“Chúng ta vẫn bất mãn, nhưng vẫn không làm gì cả, chỉ trơ mắt nhìn Vu Lăng tự hiến tế trong Vạn Ma Uyên.”
“Sầm Phong Quyện nói muốn đưa Vu Lăng rời khỏi Vạn Ma Uyên, các ngươi liền ép anh ấy nhảy vào Vạn Ma Uyên tuẫn đạo, trước cái chết của tri kỷ duy nhất trong đời ta, ta lại vẫn giữ im lặng.”
Nguyên Vô Cầu nghiến răng, thần sắc dần bị lửa giận thiêu đốt: “Mấy chục năm nay, Đao Tông to lớn thế mà chỉ biết tự cho mình là thanh cao, miệng thì vạch rõ ranh giới với các ngươi, nhưng chưa từng thực sự ngăn cản, cứ như bịt mắt bịt tai lại là có thể coi như mọi chuyện không tồn tại…”
Đám tu sĩ vẫn chưa hiểu tại sao y nói vậy, nhưng trong lòng lại có phần đồng tình.
Những năm qua, Đao Tông vừa hưởng lợi từ đủ kế lại vừa giả thanh cao, không chịu mang tiếng xấu, rất nhiều môn phái sau lưng đều mắng Đao Tông vừa muốn đứng vừa muốn ăn.
Chỉ có Nhạc chưởng môn, nhìn đôi mắt sáng rực trong cơn giận của Nguyên Vô Cầu, trong lòng đột nhiên dâng lên dự cảm chẳng lành.
Nguyên Vô Cầu nhấn mạnh từng chữ: “Cả ngày chỉ biết cúi đầu, chỉ biết bảo toàn thân mình, chúng ta còn xứng làm cuồng nhân cái gì!”
Y ngẩng đầu, nhìn hàng ngàn tu sĩ trước mặt, lần nữa nhếch môi nở nụ cười. Lần này, y cười đến ý khí phong phát.
Y nói: “Hôm qua, trước mặt toàn tông Đao Tông, ta đã nói như thế.”
Cái gì?!
Nhạc chưởng môn trợn trừng mắt, đầu óc xoay chuyển cực nhanh, hiểu ra ý của Nguyên Vô Cầu, cảm giác có thứ gì đó đang thoát khỏi khống chế.
Nguyên Vô Cầu nhìn sự hoảng loạn của Nhạc chưởng môn, nhìn vẻ ngơ ngác của đám tu sĩ, khựng lại một nhịp ngắn.
Sau đó, bỗng rút đao!
Nguyên Vô Cầu gầm lên: “Đao Tông đệ tử! Theo ta… hộ trận!”
Lời vừa dứt, tiếng hét chấn thiên!
Đao Tông im lặng hơn hai mươi năm, hôm nay quyết định không im lặng nữa!
Hàng ngàn đệ tử Đao Tông đồng loạt hét vang, xé tan bức tường ảo che giấu thân hình, ùa ra như thủy triều, rút đao khỏi vỏ, trong đao quang lạnh thấu xương, bọn họ đã lập thành đao trận.
Hàng ngàn thanh bảo đao lóe hàn quang được đệ tử Đao Tông nắm chặt trong tay, rồi đồng thời, bị đâm ngược xuống đất!
Đao quang tụ thành biển, như sóng thần gầm thét, bằng khí thế không gì cản nổi lao thẳng về phía toàn bộ Dược Tông!
Tiểu thế giới này có hai tông môn tu luyện địa mạch chi lực. Một là Mạch Tông, đệ tử chuyên nghiên cứu cách mượn lực đất tạo pháp trận. Hai là Nhạc Tông do Nhạc chưởng môn dẫn dắt, tu luyện từ chính bản thân lực lượng núi non.
Hai tông này xưa nay quan hệ mật thiết. Trước khi vây công Dược Tông, bọn họ đã liên thủ bố trí trận pháp, phong tỏa Dược Tông không cho thần hồn chạy thoát, đồng thời tăng cường thế công cho phe mình.
Nhưng giờ đây, dưới đao trận hủy diệt của Đao Tông, trận pháp hợp lực hai tông lại yếu ớt như giấy, bị đao quang đánh tan tành.
Chưởng môn Mạch Tông sắc mặt trắng bệch, phun một ngụm máu tươi. Nhạc chưởng môn cũng biến sắc.
Nguyên Vô Cầu trầm giọng: “Hôm nay, chỉ cần Đao Tông còn một người ở đây, các ngươi đừng hòng phá Mộng Giới.”
Đệ tử Đao Tông khí thế ngút trời, đồng thanh hô: “Giết!”
Trong Mộng Giới.
Sầm Phong Quyện cảm nhận được một đạo linh lực sắc bén đang quét qua toàn bộ Mộng Giới.
Đạo linh lực này không thể đỡ nổi, nhưng không tổn thương Mộng Giới, chỉ chấn vỡ một tầng phong tỏa bên ngoài Mộng Giới.
Sầm Phong Quyện biết, đây là một kích lôi đình mà Nguyên Vô Cầu dẫn đệ tử Đao Tông dùng đao trận đánh ra.
Anh nhớ lại ngày ở Minh Quang thành gặp Nguyên Vô Cầu, vị Nguyên Thiên Tôn ấy đã nghiêm mặt nói với anh: những năm qua Đao Tông đã im lặng quá lâu, không thể tiếp tục im lặng nữa.
Nguyên Vô Cầu không muốn nhìn Đao Tông mất đi huyết tính, biến thành loại người như Nhạc chưởng môn, vì thế ngày đó y từng nói với Sầm Phong Quyện: nếu lần này Sầm Thiên Tôn có kế hoạch đối chiến gì, nhất định đừng quên mang theo Đao Tông.
Thế nên trước khi xuất phát đến Dược Tông, Sầm Phong Quyện đã báo cho Nguyên Vô Cầu biết đích đến của mình.
Và giờ đây, Đao Tông quả nhiên đã đến.
Tinh thần Sầm Phong Quyện chấn động. Có Nguyên Vô Cầu dẫn Đao Tông trấn giữ bên ngoài, anh không còn lo lắng hậu hoạn nữa.
Đã đến lúc đối diện trực tiếp với Mộng Linh, cứu mười vạn thần hồn bị trói buộc ra ngoài.
Sầm Phong Quyện ngẩng mắt nhìn về phía trước. Lúc này gần như toàn bộ Mộng Giới đã được ngân mang thanh tẩy, chỉ còn một góc ngay trước mặt anh vẫn bị sương trắng dày đặc che khuất tầm nhìn.
Giọng nói kiêu ngạo, đắc thắng ấy vẫn chồng chất lặp đi lặp lại trong làn sương, khóa chặt ký ức ảo cảnh của các thần hồn:
“Dược Tông tiên nhân, đại phát từ bi, ban cho các ngươi tiên duyên, còn không… bái tạ!”
Thậm chí theo thời gian trôi qua, âm thanh ấy càng lúc càng vang dội, càng thêm mê hoặc lòng người.
Sầm Phong Quyện có thể nhìn thấy, không ít ảo cảnh ký ức đã bị ảnh hưởng. Trong đó, rất nhiều dân làng đã quỳ bái trước những tu sĩ Dược Tông đang ngồi cao như thái giám truyền chỉ.
Sắc mặt anh nghiêm nghị.
Không thể trì hoãn thêm nữa. Nếu còn kéo dài, rất nhiều thần hồn sẽ bị Mộng Giới đồng hóa. Đến lúc đó dù anh cứu được người ra, những thần hồn ấy cũng không thể trở lại thân xác nữa.
Nhưng anh cũng không thể dùng tu vi mạnh mẽ phá phong ấn của Mộng Linh, như vậy sẽ tổn thương đến thần hồn bên trong.
Anh cần một cách đủ nhẹ nhàng, lại đủ sức lay động, khiến mười vạn thần hồn tự mình tỉnh lại.
Rất nhanh, ánh mắt anh sáng lên.
Anh nghĩ ra rồi.
Tôn Tú Tài đang ở trong một ảo cảnh ký ức, khuôn mặt thanh tú giờ đây đầy vẻ sầu lo. Cậu nhìn thiếu niên cách đó vài bước, cháu trai thôn trưởng, tên Trần Mạc.
Trần Mạc siết chặt thanh trúc kiếm trong tay, thần sắc sốt ruột, quay đầu nói với Tôn Tú Tài: “Cứ thế này không được.”
Tôn Tú Tài đương nhiên biết không được, nhưng cậu nghĩ không ra cách nào.
Nói đến chuyện của bọn họ cũng thật kỳ lạ. Cả thôn Tôn Tú Tài sau khi bước lên quỷ môn quan, vốn đã gặp được câu hồn sứ giả của địa phủ. Chỉ là chưa kịp bị dẫn đi, sắc mặt câu hồn sứ giả đột nhiên biến sắc lớn.
Tôn Tú Tài nghe hắn kinh hãi thốt lên: “Rút đi mười vạn hồn phách người sống? Kẻ điên nào làm!”
Sau đó cả thôn liền bị câu hồn sứ giả dẫn đi, vội vã lao tới Dược Tông cách ngàn vạn dặm.
Trên đường Tôn Tú Tài dò hỏi mới biết, có tu sĩ rút đi hồn phách mười vạn người phàm, nhốt trong một nơi gọi là Mộng Giới. Những người bị rút hồn đều đang nguy kịch sinh mệnh.
Đến Dược Tông, Tôn Tú Tài mới hiểu vì sao câu hồn sứ giả lại đáp lời dò hỏi của mình trước đó.
Câu hồn sứ giả nói hắn không vào được Mộng Giới, bảo Tôn Tú Tài và Trần Mạc cùng vào, đánh thức những thần hồn bị bắt.
Lúc ấy giọng câu hồn sứ giả nghiêm nghị: “Nhiệm vụ của các ngươi rất quan trọng. Nếu không kịp đánh thức, tất cả bọn họ sẽ chết!”
Tôn Tú Tài ngơ ngác chỉ vào mình và Trần Mạc: “Hả? Ngươi bảo chúng ta vào?”
Bọn họ chỉ là hai người phàm thôi mà, câu hồn sứ giả có phải bệnh cấp bách loạn tìm thầy thuốc rồi không!
Câu hồn sứ giả không đáp, trực tiếp bỏ qua việc câu hồn cậu, nhìn cậu và Trần Mạc bị Mộng Giới hút vào.
Dù sao cũng liên quan đến sinh mạng mười vạn người, Tôn Tú Tài vào Mộng Giới tuy hoang mang không biết làm gì, vẫn cố hết sức đánh thức thần hồn.
Ban đầu cậu và Trần Mạc thành công gọi tỉnh vài người, nhưng khi tiếng “Dược Tông tiên nhân” trong sương trắng vang lên, những người vừa tỉnh lại liền hôn mê lần nữa, mọi công sức đổ sông đổ biển.
Thậm chí chính cậu cũng bị từng tiếng “Dược Tông tiên nhân” làm thần trí dần mơ hồ.
Cậu và Trần Mạc tìm kiếm hồi lâu, chỉ phát hiện một thần hồn tỉnh táo không bị rơi vào hôn mê nữa. Ảo cảnh ký ức của người này dường như có thể chống lại ô nhiễm tinh thần từ tiếng kêu kiêu ngạo kia.
Thế là hai người trốn vào ảo cảnh ấy. Bọn họ có thể thấy xung quanh có vô số ảo cảnh khác, rất nhiều chủ nhân đã bắt đầu quỳ bái “Dược Tông tiên nhân”.
Nhưng họ không còn cách nào.
Tôn Tú Tài lại thở dài một hơi, chợt nghe giọng Trần Mạc trong trẻo mà đầy kinh ngạc: “Tôn Hạo ca! Lửa!”
Tôn Tú Tài giật mình hoàn hồn, nhìn theo hướng Trần Mạc chỉ.
Ông thấy ngọn lửa đen đỏ đang cuồn cuộn lao tới, lan về phía vô số ảo cảnh ký ức.
Tôn Tú Tài bản năng hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã cảm nhận được sự quen thuộc từ ngọn lửa ấy. Không hiểu sao, ngọn lửa này lại khiến hắn thấy giống… Vu Lăng Thiên Tôn.
Ông định thần lại, phát hiện mình căn bản không chạy nổi tốc độ lan của lửa đen đỏ, liền dứt khoát nhắm mắt, kéo Trần Mạc cùng chờ.
Lửa lan đến ảo cảnh của bọn họ. Gần hơn, Tôn Tú Tài mới phát hiện trong lửa đen đỏ lại xen lẫn chút ngân mang, mà ngọn lửa ấy không nóng rực, ngược lại còn mang theo hơi ấm.
Trong lửa, thần trí hai người lại vững vàng trở lại, thoát khỏi ảnh hưởng của lời thì thầm Mộng Giới.
“Tôn Hạo? Trần Mạc?”
Tôn Tú Tài nghe thấy một giọng nói. Giữa Mộng Giới đầy rẫy tiếng “Dược Tông tiên nhân” lặp đi lặp lại, giọng nói này thanh nhuận như suối núi, ôn nhã dễ nghe, khiến lòng người sảng khoái, lại khiến ông thấy quen thuộc.
Cậu chợt nhớ ra, đây chính là giọng của vị Thiên Tôn lạ mặt từng cứu mình bên cạnh Vu Lăng Thiên Tôn. Giờ cậu đã biết thân phận đối phương.
Tôn Tú Tài kinh hỉ kêu lên: “Sầm Thiên Tôn!”
Cậu thấy lửa đen đỏ đã cuốn sạch mọi ảo cảnh ký ức. Ngân mang vốn chỉ le lói trong lửa giờ đã sáng rực lên.
Đen đỏ và ngân bạch, hai màu vốn đối lập, giờ lại hòa hợp đến kỳ lạ.
Tôn Tú Tài nhanh chóng kể lại trải nghiệm của mình cho Sầm Thiên Tôn, rồi hỏi: “Hiện tại ta có thể làm gì?”
Sầm Thiên Tôn hình như nói gì đó, nhưng câu dài liền trở nên mơ hồ, hắn nghe không rõ.
Sầm Thiên Tôn dường như cũng nhận ra vấn đề, ngừng một chút. Sau đó Tôn Tú Tài thấy ngọn lửa đen đỏ trước mặt mình thay đổi.
Một tiểu nhân cao chỉ vài tấc hiện ra trong lửa.
Tiểu nhân mặc hắc y, đồng tử đỏ trong suốt, chính là hình dáng Vu Lăng.
Trần Mạc dù sao cũng chỉ là thiếu niên, không nhịn được kinh ngạc: “Trời ơi, còn có cả bản ẩn của Vu Lăng Thiên Tôn nữa à!”
Tiểu nhân Vu Lăng Thiên Tôn cao vài tấc khựng lại, hình như ngượng ngùng một thoáng.
Bên ngoài lãnh địa Mộng Linh, Sầm Phong Quyện nghe giọng thiếu niên trong trẻo của Trần Mạc, biểu tình thoáng cứng đờ.
Tín ngưỡng chi lực ở phàm trần là dựa vào thẻ bài mà Vu Lăng tạo ra để tồn tại.
Nói cách khác, thẻ bài ở tiểu thế giới này giống như tượng thần trong miếu, tín ngưỡng do dân chúng tạo ra nhờ thẻ bài, một phần trả về thiên địa, một phần lưu trữ trong vô số thẻ tiên quân, chờ được triệu hoán.
Chỉ là muốn sử dụng sức mạnh này phải lấy thẻ bài làm môi giới.
Trong tay Sầm Phong Quyện vốn không có thẻ bài. Bộ sưu tập đầy đủ mà chưởng quỹ tửu lâu Minh Quang thành gom góp, sau khi anh phân tích ra vị trí Vu Lăng thì đã tặng cho hai đứa trẻ đấu bài ở trà lâu, không mang theo người.
Nhưng lúc này anh thật sự có một lá bài.
Một lá độc nhất vô nhị, thẻ Vu Lăng Thiên Tôn.
Hôm trước ở Phi Bạch Tông tỉnh lại, Sầm Phong Quyện thấy Vu Lăng trong thư phòng dùng đầu ngón tay vuốt ve tiểu nhân Sầm Thiên Tôn, lúc ấy anh khá xấu hổ, nhưng sau lại thấy rung động.
Sầm Thiên Tôn đột nhiên cảm thấy, làm một lá Vu Lăng cũng không tệ.
Sầm Phong Quyện xưa nay nói làm là làm, lại sớm đã nghiên cứu qua nguyên lý thẻ bài, thế là lập tức chế tạo lá Vu Lăng.
Chỉ là da mặt anh mỏng, triệu ra tiểu nhân Vu Lăng Thiên Tôn, dùng ngón tay vuốt một cái xong liền đỏ tai, không dám nói với Vu Lăng mình đã làm gì.
Cho đến lúc này, thần hồn và tu vi của anh quá mạnh, nếu trực tiếp ra tay rất dễ khiến lãnh địa Mộng Linh vốn đã lung lay sẽ trực tiếp tan vỡ, đồng thời tổn thương mười vạn thần hồn bên trong.
Thế là anh nghĩ đến việc dùng sức mạnh trong thẻ bài.
Sầm Phong Quyện dùng sức mạnh lá Vu Lăng Thiên Tôn thấm vào lãnh địa Mộng Linh, lại nhân cơ hội nguyên lý giống nhau, thuận thế khuếch trương tín ngưỡng chi lực lưu trữ trong hệ thống thẻ bài do Vu Lăng tạo ra.
Hiện tại, lửa đen đỏ cuồn cuộn trong lãnh địa Mộng Linh chính là sức mạnh anh mượn lá Vu Lăng Thiên Tôn rót vào, còn ngân mang xen lẫn chính là tín ngưỡng chi lực mười vạn thần hồn dành cho Sầm Thiên Tôn.
Đạo tín ngưỡng chi lực này sẽ đánh thức mười vạn thần hồn, giúp họ chống lại ảnh hưởng của lời thì thầm Mộng Giới.
Việc gặp được Tôn Hạo và Trần Mạc là ngoài ý muốn. Thân xác hai người đã chết, hồn phách vì quá gần Mộng Giới mà tự động bị hút vào, hiện đang ở trong ảo cảnh ký ức của vị dân làng từng được Sầm Phong Quyện đánh thức.
Nhưng ánh mắt Sầm Phong Quyện lóe lên, ngoài ý muốn này lại có thể cho anh thêm một trợ lực.
Trong lãnh địa Mộng Giới, trong ảo cảnh của vị thần hồn duy nhất còn tỉnh táo, Tôn Tú Tài thấy lửa đen đỏ sinh ra biến hóa.
Vô số ảo cảnh bị lửa đen đỏ bao bọc, ngân mang lóe lên càng lúc càng sáng.
Những ảo cảnh ký ức bị lời thì thầm Mộng Giới ảnh hưởng lâu ngày đã càng lúc càng âm u đáng sợ, nhưng lúc này, ngân mang lập lòe như sao đêm, sáng lấp lánh xua tan bầu không khí áp bức trong ảo cảnh.
Khoảnh khắc ảo cảnh khôi phục bình thường, chủ nhân của chúng mơ màng tỉnh lại.
Bọn họ thần sắc ngơ ngác, nhìn quanh bốn phía, hình như còn chưa kịp phản ứng đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng rất nhanh, vẻ tỉnh táo kèm theo sợ hãi đã bao phủ lấy họ. Lửa đen đỏ và ngân mang lấp lánh lại sưởi ấm thần hồn đang hoảng loạn của họ.
Tôn Tú Tài chỉ cảm thấy trong lòng nóng ran.
Cậu còn nhớ trước khi mình chết, Sầm Thiên Tôn từng an ủi cậu. Giờ đây, Sầm Thiên Tôn lại đang vỗ về những thần hồn vừa thoát hiểm, đang kinh hoảng thất thố.
Cậu thầm lập chí, nhất định phải làm được điều gì đó trong khả năng, giống như Sầm Thiên Tôn luôn cứu mọi người, hết sức đưa mười vạn thần hồn vô tội này ra ngoài.
Nhưng trong lãnh địa Mộng Giới, lời thì thầm của Mộng Linh vẫn lặp đi lặp lại từng tiếng một.
“Dược Tông tiên nhân, đại phát từ bi, ban cho các ngươi tiên duyên, còn không… bái tạ?”
Mười vạn thần hồn nghe lời thì thầm như vô số âm thanh chồng lên nhau, bị lực lượng vô hình va chạm, vẻ tỉnh táo vừa có lại hiện lên chút mơ hồ.
Thậm chí có thần hồn vừa đứng lên, lúc này đầu gối lại mềm nhũn, như sắp nghe lời quỳ xuống lần nữa.
Tôn Tú Tài nhíu chặt mày, có chút hoảng loạn.
Giọng Sầm Phong Quyện truyền đến: “Tín ngưỡng chi lực đã chống lại lời thì thầm Mộng Giới, đang đánh thức các thần hồn này. Nhưng lời ‘Dược Tông tiên nhân’ đã thành hình, vẫn không ngừng tiếp tục gây ảnh hưởng.”
“Hiện tại lời thì thầm Mộng Giới và tín ngưỡng chi lực đang giằng co, khiến mười vạn thần hồn nửa tỉnh nửa mê, vẫn chưa thể thoát thân.”
Tôn Tú Tài mặt trắng bệch. Trước khi đưa cậu và Trần Mạc vào Mộng Giới, câu hồn sứ giả từng nói: nếu mười vạn thần hồn này không thể kịp trở về thân xác, tất cả đều sẽ chết.
Cậu lo lắng hỏi: “Vậy phải làm sao đây?”
Ánh mắt Tôn Tú Tài và Trần Mạc dán chặt vào tiểu nhân Vu Lăng Thiên Tôn cao vài tấc trước mặt, rồi giọng Sầm Phong Quyện vang lên:
“Lãnh địa Mộng Linh không chịu nổi trọng lượng thần hồn của ta, nên ta không vào được. Nhưng ta có thể dạy các ngươi cách phối hợp với tín ngưỡng chi lực để đánh thức những thần hồn bị nhốt.”
Lửa đen đỏ hòa cùng ánh bạc lấp lánh, dần dần dung hợp, hóa thành một mảnh đỏ rực cháy bỏng nhất.
Hồng quang tuôn vào kinh mạch, Tôn Tú Tài cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, ấm áp mà vô cùng cường đại.
Cậu biết mình đang được tín ngưỡng chi lực gia trì. Cậu cần nói điều gì đó, càng chấn động lòng người càng tốt. Tín ngưỡng chi lực sẽ đưa giọng cậu truyền khắp Mộng Giới, át đi lời thì thầm của Mộng Linh, để tất cả thần hồn bị giam đều nghe thấy.
Tôn Tú Tài nhớ lại lời Sầm Phong Quyện gợi ý, những câu ấy quá mức đại nghịch bất đạo, cậu chưa từng dám nghĩ tới.
Nhưng hơi ấm bao bọc lấy hồn phách khiến cậu cảm thấy tự do, như phá tan mọi gông xiềng.
Vậy… tại sao lại không thể nói chứ?
Khuôn mặt thanh tú trắng nõn của Tôn Tú Tài đỏ bừng, tim đập thình thịch như trống trận, lớn tiếng:
“Cái gì mà Dược Tông tiên nhân đại phát từ bi? Chỉ là đám hề nhảy nhót mà thôi, không cần quỳ lạy chúng!”
Giọng cậu vang vọng khắp lãnh địa Mộng Linh, khiến những thần hồn nửa mê nửa tỉnh đều sững sờ.
Ngay sau đó, giọng thiếu niên hăng hái của Trần Mạc vang lên bên cạnh:
“Đếch cần tiên nhân! Đếch cần từ bi! Đếch cần tiên duyên!”
Gần như thô bỉ, không chút nương tay.
Khác với Tôn Tú Tài còn do dự rồi mới hạ quyết tâm, Trần Mạc đem toàn bộ lời Sầm Phong Quyện nói khắc vào tim. Cậu nhóc như được Sầm Phong Quyện dẫn vào một thế giới khác, trong kích động và hưng phấn lập tức lên tiếng.
Trong vô số ảo cảnh ký ức, những tu sĩ Dược Tông đang ngồi cao tít giữa không trung dường như cũng nghe thấy.
Bọn chúng ngừng thì thầm, đồng loạt xoay đầu, xuyên qua vách ngăn ảo cảnh, lạnh lẽo nhìn về phía Trần Mạc.
Trần Mạc bị mười vạn ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm, sắc mặt không hề đổi, chỉ mạnh mẽ vung tay một cái. Hồng quang tín ngưỡng lóe lên theo động tác của cậu nhóc, đánh rớt “tiên nhân” trong ảo cảnh trước mặt.
Sau đó vô số đạo hồng quang lóe lên, vô số “tiên nhân” trong các ảo cảnh lần lượt rơi xuống!
Những tên tiên nhân ấy dưới công kích của tín ngưỡng chi lực, thế mà yếu ớt không chịu nổi một đòn!
Lời thì thầm đột ngột im bặt. Toàn bộ lãnh địa Mộng Linh chỉ còn lại giọng Trần Mạc trong trẻo mà mạnh mẽ:
“Đứng lên! Không được quỳ!”
Giọng thiếu niên kiên định, nhiệt huyết vang vọng khắp lãnh địa Mộng Linh.
Biển đỏ cuốn sạch mọi ảo cảnh ký ức. Mười vạn thần hồn trong một khoảnh khắc đồng loạt mở mắt.
Bọn họ tỉnh rồi.

0 Nhận xét