Sau khi trở thành đỉnh lưu, bộ phim đam cải quay ba năm trước của tôi được phát sóng.



[Zhihu][Full] –「 Sau khi trở thành đỉnh lưu, bộ phim đam cải quay ba năm trước của tôi được phát sóng. 」

_______________

Tên gốc: 成为顶流后,三年前拍的耽改播了

QT/Beta: CoolWithYou.

––




Hồi đó tôi muốn dựa vào phim đam cải để nổi tiếng, ai ngờ phim chưa chiếu đã phải “đắp chiếu”.

Đợi đến khi tôi thật sự thành đỉnh lưu, thì bộ phim ấy lại bất ngờ được lên sóng!

Chỉ sau một đêm, couple của tôi và Lục Minh Lãng bỗng chốc nổi như cồn khắp mạng xã hội.

Đến cả các cô bác 60 tuổi cũng thuộc lòng câu “thần chú bảy chữ”: “Lãng Nhật Tinh Không là thật đấy!”

Mà đúng là thật, chúng tôi ba năm trước thật đã từng yêu nhau.

Còn hiện tại, cậu ấy là người yêu cũ của tôi.

_______________

1

Thế nào gọi là thừa thãi?

Là áo bông giữa mùa hè, là quạt máy giữa mùa đông.

Còn có bộ phim đam cải tôi quay xong rồi bị “đắp chiếu”, chỉ được phát sóng sau khi tôi đã thành đỉnh lưu.

Bạn thân Hoàng Tử Manh gọi điện đến cười nhạo: “Gì vậy hả Hạ Nhược Tinh? Mày là chồng tao mà sao lại đi làm vợ người khác rồi?”

Tôi đang đau đầu, nhưng miệng thì không chịu thua: “Mày biết chế độ một vợ một chồng không? Cẩn thận tao ôm cả hai, ăn trọn lợi nhuận CP, chơi chết hai người luôn!” (Ý ẻm là vừa xem HTM là vợ, vừa xem LML là chồng á.)

“Ui ui ui, tao sợ quá cơ~” Hoàng Tử Manh hả hê, “Không biết Lục Minh Lãng có sợ mày không ha?”

“Sợ đến mức quỳ xuống gọi tao là ba luôn ấy!”

“Trời đất, hai người chơi mặn ghê.” Hoàng Tử Manh rùng mình, “Mấy chuyện phòng the thế này khỏi chia sẻ với tao nhé, nghe nhiều tao sợ điếc tai mất, tao chuồn đây!”

“Biến lẹ đi!”

Cúp máy xong, tôi không nhịn được đứng dậy múa một bài quyền vào không khí.

Ba năm trước, tôi chỉ là một ngôi sao nhỏ nửa nổi nửa chìm. Thời đó, phim đam cải đang là xu hướng. Chỉ cần có chút nhan sắc mà thiếu tài nguyên, ai cũng muốn thử vận may, hy vọng đổi đời.

Tôi không phải thánh nhân. Tôi cũng muốn nổi tiếng.

Quản lý của tôi xin được một kịch bản đam mỹ: IP lớn, bối cảnh tiên hiệp, yêu hận đan xen, ngược tâm sâu sắc, gom đủ mọi tag hot trên thị trường.

Điều quan trọng nhất là: người đóng cặp với tôi chính là Lục Minh Lãng.

Con trai duy nhất của diva quốc dân và ông trùm tài chính.

Vừa chào đời đã được mẹ bế lên trang bìa tạp chí thời trang hàng đầu.

Thứ mà nhiều nghệ sĩ cả đời không với tới, với cậu ta chỉ là điểm xuất phát.

Tôi không hiểu vì sao một người như cậu ta lại chen chân vào đường đam mỹ, nhưng được ghép đôi với cậu thì chỉ có lợi, không có hại.

Đáng tiếc, phim quay xong chưa bao lâu thì dòng phim đam cải bị “đóng băng” hoàn toàn.

Ba năm sau, tôi đã thành đỉnh lưu. Lục Minh Lãng cũng trở thành tiểu thiên vương của làng nhạc.

Vậy mà bộ phim kia lại bất ngờ phát sóng giữa đêm?

Đây là sao? Thi thể hồi sinh à?

Cùng với phim, một đoạn hậu trường bị quay lén dài ba phút cũng bị tung ra.

Trong phòng hóa trang ánh sáng mờ ảo, tôi một tay ôm cổ Lục Minh Lãng, tay kia vuốt nhẹ tóc mai cậu, giọng ngà ngà say:

“Diễn Chi, sao tóc cậu ngắn thế?”

Giọng Lục Minh Lãng trầm thấp: “Em không phải Diễn Chi, em là—”

Tôi đưa ngón tay chạm lên môi cậu ta, ngắt lời, thì thầm: “Cậu chính là Diễn Chi…”

Sau đó, tôi vùi đầu vào hõm cổ cậu, nói gì đó bên tai khiến sắc mặt cậu thay đổi, bàn tay đặt sau lưng tôi siết chặt lại.

Trong video, tôi vẫn mặc trang phục trong phim, áo rộng tay dài, trắng như tuyết.

Tóc giả chỉ tháo phần búi, mái tóc dài đến eo phủ kín lưng, theo động tác của tôi mà rơi xuống người Lục Minh Lãng đang ngồi.

Tôi che gần hết người cậu ấy, từ góc quay lén không thể thấy rõ chúng tôi đang làm gì.

Sau vài tiếng sột soạt của vải vóc, Lục Minh Lãng đột nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng về phía camera.

Ánh mắt sắc như mũi tên.

Màn hình rung lên, video kết thúc đột ngột.

_______________

2

Tôi đập ngược điện thoại xuống bàn, thở hắt ra một hơi, cố gắng xóa sạch hình ảnh trong video khỏi đầu mình.

Lục Minh Lãng đã nhìn thấy người quay lén. Nhưng cậu ta chưa từng nói với tôi!

Tối hôm đó… tối hôm đó!

Tôi suýt nữa đã bấm gọi vào số điện thoại quen thuộc mà xa lạ ấy.

Hoàng Tử Manh gửi tin nhắn thoại đến, giọng điệu vẫn y như cũ, vừa lầy vừa đáng ăn đòn:

“Tao vừa xem hậu trường của hai người, trời má, quá đã! Đúng là đoàn phim các cậu biết chơi, chiêu trò này đỉnh thật! Nếu hồi đó phim đam mỹ không bị chôn, hai người chắc chắn đã thành đỉnh lưu của Cbiz rồi, không, phải là đỉnh lưu của cả vũ trụ mới đúng!”

Tôi nhắn lại: “Mày nghĩ đoạn hậu trường đó là bọn tao cố tình quay à?”

Điện thoại của Hoàng Tử Manh chắc dán keo vào tay, trả lời liền:

“Chứ còn gì nữa? Hồi đam mỹ hot, chiêu trò gì mà chẳng có. Để tao nhớ xem, có người quay đầu 17 lần trên thảm đỏ, có người bị chụp đi chơi Giáng Sinh cùng nhau, có người lén khoe đồ đôi. Nhưng tao thấy mấy cái đó còn thua xa hai người.”

“Thua chỗ nào?”

“Mày mặc đồ trong phim, còn tưởng mình là ‘Bạch Hành’, ôm Lục Minh Lãng gọi ‘Diễn Chi’, nửa trong phim nửa ngoài đời. Cái này gọi là gì? Gọi là nhập vai quá sâu, giả thành thật, diễn giả tình thật! Fan couple vừa được ăn đường trong phim vừa được ăn ngoài đời, không sướng chết mới lạ!”

Tôi bực mình đáp: “Khi nào mày nghiên cứu tâm lý fan CP kỹ vậy hả?”

“À, thật ra mấy câu vừa rồi tao đọc trong siêu thoại CP của mày với Lục Minh Lãng đấy. Tao không sáng tạo ra mấy thuyết CP, tao chỉ là shipper thôi.”

Tôi không trả lời nữa, mở Weibo lên.

Từ lúc 8 tập đầu của 《Tiên Đọa》 bất ngờ lên sóng tối qua, hot search bị tôi và Lục Minh Lãng chiếm sạch.

#HạNhượcTinhLụcMinhLãngTiênĐọa

#HạNhượcTinhLụcMinhLãng3PhútHậuTrường

#ĐamMỹSốngLạiRồi

#LangNhậtTinhKhôngSZD

#TrongPhòngHóaTrangĐãXảyRaChuyệnGì

Tôi bấm đại vài cái xem thử, quả nhiên đúng như Hoàng Tử Manh nói, dân mạng coi đoạn hậu trường bị quay lén đó là một phần chiêu trò quảng bá, fan couple thì như được ăn đường siêu to khổng lồ, mê mệt không lối thoát.

Chỉ sau một đêm, siêu thoại CP #LangNhậtTinhKhông# của tôi và Lục Minh Lãng như tên lửa bắn thẳng lên vị trí số một bảng xếp hạng CP. Mỗi lần làm mới là thấy lượt theo dõi tăng vùn vụt.

Thỉnh thoảng có vài người qua đường chê chiêu trò rẻ tiền, nhưng lập tức bị fan couple đang “phê đường” lao vào phản pháo tới tấp.

Tôi dần bình tĩnh lại, định lát nữa bảo quản lý liên hệ với đoàn phim 《Tiên Đọa》 để bàn về hướng tuyên truyền tiếp theo.

Bây giờ tôi không còn là ngôi sao nhỏ ba năm trước phải đánh cược bằng phim đam mỹ để đổi đời. Những hợp đồng đại diện thương hiệu xa xỉ trên người tôi đều yêu cầu hình tượng công chúng cực kỳ nghiêm ngặt.

Lục Minh Lãng cũng vậy.

CP này có nên tiếp tục đẩy không, đẩy thế nào, ranh giới ở đâu đều cần đội của tôi, đoàn phim và cả phía Lục Minh Lãng ngồi lại bàn bạc kỹ lưỡng.

Tôi vừa nghĩ vừa lướt màn hình.

Bỗng một hot search mới toanh đập vào mắt tôi:

#LụcMinhLãngPhảnHồiBìnhLuận#

Tim tôi khựng lại.

Tôi bấm vào.

【LangNhậtTinhKhôngHômNayCóĐườngKhông: Lục thần ơi! Ba năm trước trong phòng hóa trang rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Tò mò quá đi mất!】

【LụcMinhLãngChỉLàLụcMinhLãng trả lời: Đã xảy ra tất cả những gì có thể xảy ra.】

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó, như thể có thể thấy được gương mặt Lục Minh Lãng phía sau, mang theo nụ cười giễu cợt quen thuộc.

Hoàng Tử Manh bị tôi bỏ lơ quá lâu, không cam lòng, cửa sổ chat bật lên liên tục:

【Mày đâu rồi mày đâu rồi mày đâu rồi?】

【Nói nghe nè, đoạn hậu trường sau khi màn hình đen còn gì nữa không?】

【Đừng nói là staff vừa hô “cắt” thì hai người đứng dậy cúi chào nhau “thầy vất vả rồi” nha hahahahaha】

【Trả lời đi trả lời đi trả lời đi!】

Tôi mở khung chat với Hoàng Tử Manh.

Dùng lực đủ để đâm thủng màn hình, tôi gõ một dòng:

【Sau đó tao và Lục Minh Lãng lên giường.】


_______________


3

Tôi mặc kệ Hoàng Tử Manh sau đó có nhắn tin oanh tạc thế nào, lập tức gọi điện cho Lục Minh Lãng.

Vừa kết nối, tôi chẳng buồn chào hỏi, ném thẳng một câu:

“Lục Minh Lãng, cậu có ý gì?”

Đầu dây bên kia, giọng cậu ta bình thản: “Quý hóa thật, thầy Nhược Tinh mà cũng gọi điện cho tôi.”

Tôi hỏi thẳng: “Cậu trả lời bình luận linh tinh cái gì vậy?”

“Linh tinh? Tôi nói sai à? Chẳng phải chúng ta đã xảy ra tất cả những gì cần xảy ra sao? Hay là thầy Nhược Tinh trí nhớ kém, quên mất chuyện tối hôm đó rồi?” Giọng Lục Minh Lãng càng lúc càng lạnh. “Cần tôi giúp thầy Nhược Tinh nhớ lại xem hôm đó đã xảy ra chuyện gì không?”

Quả nhiên, cậu ta cố tình.

Có lẽ ngay cả cuộc gọi này cũng nằm trong dự tính của cậu ta, là đang chờ tôi mắc câu.

Cậu ta như vậy, tôi lại càng bình tĩnh.

“Lục Minh Lãng, người nói chia tay là cậu, không phải tôi.”

Có thể bây giờ cậu ta hối hận. Hoặc cuộc sống của thiếu gia Lục quá thuận lợi, nhàm chán, nên nhớ đến món đồ chơi từng vứt bỏ, muốn nhặt lại chơi tiếp.

Nhưng tôi là người, không phải đồ chơi.

Cậu ta muốn phát điên, không có nghĩa tôi phải điên theo cùng.

Tôi cúp máy.

Lục Minh Lãng gọi lại ngay, hết lần này đến lần khác.

Tôi không nghe cuộc nào.

Tôi bảo chị quản lý Chu liên hệ với đoàn phim 《Tiên Đọa》, yêu cầu hạn chế lan truyền hậu trường.

Và cảnh báo đoàn phim: nếu còn có hậu trường xuất hiện dưới hình thức phi chính thức, tôi sẽ không phối hợp bất kỳ hoạt động tuyên truyền nào nữa.

Đoàn phim phản hồi rất nhanh, nói họ hoàn toàn không biết đoạn hậu trường trong phòng hóa trang kia từ đâu ra, ai tung ra. Họ chỉ được nền tảng thông báo trước khi phim lên sóng nửa tiếng, mọi hoạt động quảng bá đều bị động.

Về các hoạt động tuyên truyền khác của 《Tiên Đọa》, phía đó nói đội của Lục Minh Lãng đã đồng ý thực hiện đúng theo hợp đồng đã ký.

Chị Chu than thở: "Hồi ký hợp đồng PR phim ai ngờ được đam cải có thể bị chôn ba năm, mấy điều khoản đó giờ thực hiện kiểu gì chứ, lỗ chết mất. Đoàn đội Lục Minh Lãng điên à?"

Tôi rối bời.

《Tiên Đọa》 quay đúng lúc phim đam cải đang hot nhất, các nam diễn viên trẻ tuổi chen nhau xuống biển như bánh bao rơi vào nồi, đoàn phim cạnh tranh khốc liệt, chiêu trò quảng bá đủ kiểu.

“Nếu tôi kiên quyết không phối hợp thì sao? Hợp đồng có thời hạn, ba năm trôi qua rồi, chẳng lẽ giờ còn kiện tôi vi phạm?”

Nghĩ đến việc phải cùng Lục Minh Lãng xào couple để tuyên truyền, tôi thà mang tiếng xấu “nổi rồi là lật bàn” còn hơn.

Chị Chu nói: “Đoàn phim bảo, chính Lục Minh Lãng đã lên tiếng. Bên mình có phối hợp hay không, cậu ấy vẫn sẽ thực hiện đầy đủ các điều khoản trong hợp đồng.”

Tôi tức đến mức muốn bật cười.

Nhân viên truyền thông Tiểu Phương gõ cửa, thò nửa cái đầu vào: “Anh Tinh, ảnh tạp chí Harper’s Bazaar của anh ra rồi.”

“Gần đây tôi có chụp Bazaar à?”

“À… là ba năm trước, chụp cùng…” Tiểu Phương ngập ngừng.

Ồ.

Chụp cùng Lục Minh Lãng.

Sự thật chứng minh: Lục Minh Lãng muốn phát điên, chẳng cần tôi phối hợp.

Ảnh của Bazaar vừa ra, Lục Minh Lãng lập tức chia sẻ, còn phá lệ thêm ba biểu tượng trái tim, hoàn toàn khác với phong cách lạnh lùng kín tiếng thường ngày của cậu ta.

Bình luận của fan sốc nặng:

【Trời ơi, anh trai mất tích của tôi lại hoạt động rồi, còn thả tim nữa á á á!】

【Anh ơi anh sao vậy? Bị chiếm x/ác rồi hả?】

【Là ảnh của ba năm trước đó! Đẹp trai quá, muốn liếm prprpr~】

Fan couple “Lang Nhật Tinh Không” kéo đến chiếm vị trí đầu:

【Aaaa Harper’s Bazaar! Chính chủ xác nhận nhiếp ảnh gia ảnh cưới chuyên nghiệp duy nhất của giới đam mỹ Cbiz!】

【Phát đường rồi phát đường rồi, Lang Nhật Tinh Không SZD!】

【Quả nhiên cơm ngon không sợ muộn, cơm ba năm sau càng thơm! Ngon quá, cho thêm nữa đi!】

Tất nhiên cũng có vài tiếng nói không mấy dễ nghe:

【Vé concert năm nay của Lục Minh Lãng bán không được à, đến mức phải nịnh fan đam cải?】

【Thật là low, đây là tiểu thiên vương âm nhạc không dựa gia thế không dựa chiêu trò, chỉ dựa tài năng sáng tác sao?】

【Đội ngũ sl Vương Đại Lôi sl! Studio Lục Minh Lãng, đừng giả chết! Anh tôi giờ ở vị trí nào rồi mà các người để anh ấy đi xào couple?】

【Vương Đại Lôi lại tự ý đăng bài bằng tài khoản của anh tôi à? Đăng cái gì vậy? Cút đi cút đi! Giờ xóa bài tôi coi như chưa thấy!】

Vương Đại Lôi là quản lý của Lục Minh Lãng. Fan không hài lòng với bài đăng nghi ngờ là chiêu trò couple, nhưng “anh trai” thì mãi đúng, sai chắc chắn là người bên cạnh.

Chỉ là, với gia thế và tính cách của Lục Minh Lãng, chẳng bao giờ có chuyện cậu ta bị quản lý kiểm soát.

Quả nhiên, Lục Minh Lãng tiếp tục “phát điên online”, chia sẻ lại một bình luận nói Vương Đại Lôi đăng bài thay anh, kèm phản hồi:

【Tài khoản của tôi do chính tôi quản. Muốn đăng gì thì đăng. Bộ ảnh này tôi rất thích, sau này sẽ đóng khung treo ở nhà.】

_______________

4

Đóng khung.

Treo lên tường.

Cư dân mạng lại bùng nổ.

#HạNhượcTinhLụcMinhLãngHarper’sBazaar

#Harper’sBazaarẢnhCướiGiớiGiảiTrí

#LụcMinhLãngMuốnĐăngGìThìĐăng

#LụcMinhLãngTôiRấtThíchBứcẢnhNày

#ĐóngKhungTreoLênTường

Mấy từ khóa này nhanh chóng leo vèo vèo lên hot search.

“A…” Tiểu Phương bên truyền thông của tôi một tay cầm điện thoại, một tay ôm ngực, trông như sắp ngất đến nơi.

Tôi tưởng cô ấy đang đau đầu vì làn sóng dư luận do Lục Minh Lãng gây ra, bèn an ủi:

“Không biết Lục Minh Lãng ăn nhầm thuốc gì, vài hôm nữa thấy chán là dừng thôi, bên mình không cần phản hồi.”

“Không phải đâu anh Tinh.” Tiểu Phương ôm mặt nhìn tôi, “Em thấy CP của anh với Lục thần đáng yêu quá trời, dù là giả nhưng vẫn mê quá đi!”

Tôi trừng mắt nhìn cô ấy: “Không phải em mê tôi với Hoàng Tử Manh à? Sao phản bội rồi?”

Tiểu Phương mắt lấp lánh: “CP Tinh Tử thì ngọt, nhưng Lang Nhật Tinh Không thì quá bùng nổ luôn!”

Tôi dọa cô ấy: “Cái gì cũng mê là hại thân đấy! Đừng quên tôi là sếp em, cẩn thận tiền thưởng cuối năm.”

Tiểu Phương vừa rên rỉ vừa rút lui, nói là đi “đè nhiệt” CP Lang Nhật Tinh Không trên mạng.

Tôi mở bộ ảnh của Harper’s Bazaar ra, xem từng tấm một.

Trong ảnh, tôi và Lục Minh Lãng mặc lễ phục, một đen một trắng.

Cậu ấy thắt cà vạt Windsor chỉnh tề, khí chất cấm dục, kiềm chế.

Còn tôi thì buộc nơ lỏng lẻo, đuôi cà vạt lụa mềm vắt trên ngón tay cậu ấy.

Tấm tiếp theo.

Tôi nheo mắt, ngả người lười biếng trên chiếc ghế tay vịn phong cách Baroque.

Lục Minh Lãng đứng sau lưng ghế, tay cầm ly rượu vang đỏ.

Thân ly nghiêng nhẹ, rượu lượn quanh miệng ly, như thể giây tiếp theo sẽ nhỏ xuống cổ áo tôi đang mở, rơi vào hõm xương quai xanh.

Tấm tiếp theo.

Tôi và Lục Minh Lãng đứng quay lưng vào nhau, ánh sáng chia đôi sáng tối.

Tôi cầm Thanh Phong kiếm của Bạch Hành trong phim, cậu ấy cầm Sóc Nguyệt đao của Tô Diễn Chi.

Ảnh đen trắng toàn bộ, chỉ có một điểm sáng duy nhất.

Một sợi chỉ đỏ mảnh như tơ nhện.

Từ cổ tay tôi, kéo dài đến cổ tay anh ấy.

Tôi đặt điện thoại xuống, không xem nữa.

Lần đầu tiên gặp Lục Minh Lãng là ở buổi đọc kịch bản《Tiên Đọa》.

Cậu đến muộn hơn tôi một chút, đội mũ lưỡi trai đen, vành mũ kéo thấp, chỉ lộ nửa khuôn mặt dưới.

Tôi nhìn đôi môi mím chặt và đường viền hàm sắc lạnh của anh, thầm nghĩ: thiếu gia sinh ra ở Rome này chắc không dễ chơi đâu.

Chị Chu, quản lý của tôi ngồi bên cạnh huých tay tôi, trêu:

“Này này này, không qua chào bạn trai một tiếng à?”

Tôi lập tức lúng túng, nhỏ giọng phản bác: “Bạn trai gì chứ, đừng nói bậy.”

Chỉ là đóng phim đam cải thôi, sao nghe như hôn nhân sắp đặt vậy.

Đang nói thì Lục Minh Lãng đi về phía này.

Tôi đứng dậy, đưa tay ra: “Thầy Lục, lần đầu gặp mặt, tôi là Hạ Nhược Tinh.”

Đôi mắt cậu ta ẩn trong bóng mũ, tôi không nhìn rõ cảm xúc, chỉ cảm thấy có gì đó rất khó đoán.

Anh bắt tay tôi, nhẹ nhàng lắc: “Chào thầy Nhược Tinh.”

Nếu trên đời có thuốc hối hận, tôi nhất định sẽ không dây vào Lục Minh Lãng.

Tiếc là không có.

Tôi tưởng mình đang trêu một chú cún con.

Nhưng Lục Minh Lãng là sói, và khi tôi yêu cậu ta nhất, cậu ta cắn tôi một phát.

Máu thịt lẫn lộn, đến giờ vẫn không quên được.

Con người phải biết nhớ bài học. Bị cắn một lần, không nên cho cơ hội thứ hai.

“Anh Tinh!” Tiểu Phương lại lao vào như gió, “Lục thần thông báo sẽ livestream vào tối mai!”

_______________

5

Lục Minh Lãng chưa từng livestream.

Chuyện bất thường chắc chắn có điều kỳ quặc.

Tối hôm đó, tôi lén dùng tài khoản phụ, lẻn vào phòng livestream của Lục Minh Lãng.

Vì đây là lần đầu cậu ta livestream, lượng người xem đông đến mức kinh khủng.

Một nửa fan đang điên cuồng tỏ tình, một nửa thì spam câu thần chú bảy chữ:

Lang Nhật Tinh Không SZD!

Chẳng mấy chốc, phòng livestream biến thành chiến trường giữa fan riêng và fan couple.

Lục Minh Lãng như thể còn chưa đủ náo nhiệt, thản nhiên nói: “Lần đầu livestream, chưa có kinh nghiệm, nói gì đây nhỉ? À, nghe theo bình luận đi, nói về Tiên Đọa nhé.”

Chết tiệt! Tôi biết ngay là cậu ta sẽ tranh thủ nhét hàng riêng!

Bình luận đang đánh nhau loạn xạ, chẳng ai bảo anh nói về Tiên Đọa cả!

“Tiên Đọa là bộ phim đầu tiên tôi đóng. Lần đầu mặc cổ trang, lần đầu treo dây, lần đầu quay cảnh đánh nhau, lần đầu… nói chung là rất nhiều lần đầu, toàn là kỷ niệm khó quên.”

Fan couple Lang Nhật Tinh Không như được tiêm máu gà:

【Aaaaa tôi vừa nghe gì vậy! Lần đầu! Phòng hóa trang cũng là lần đầu à?】

【Kỷ niệm khó quên là gì vậy Lục thần, nói thêm đi nói thêm đi!】

【Lục thần hợp tác với Nhược Tinh vui không, sao Nhược Tinh lạnh nhạt với phim quá, không chịu quảng bá gì cả huhuhu~】

“Tôi hợp tác với thầy Nhược Tinh rất vui. Trong phim ngoài đời, thầy ấy đều chăm sóc tôi rất chu đáo.

Thầy Nhược Tinh dạo này bận quá, nhưng sắp tới chúng tôi sẽ cùng nhau hợp thể tuyên truyền.”

【Chăm♂sóc♂, chăm sóc kiểu gì! Hợp♂thể♂, hợp thể kiểu gì! Lục thần nói rõ đi! Tôi đủ 18 tuổi rồi, tôi nghe trước!】

【Aaaaa có hợp thể!】

Hợp thể cái đầu cậu! Tôi chưa từng đồng ý!

Tôi chỉ muốn chui vào màn hình bịt miệng Lục Minh Lãng lại, không cho cậu ta tiếp tục vẽ chuyện nữa.

Lục Minh Lãng liếc về phía rìa màn hình, nhướng mày:

“Chào mừng… thầy Hoàng Tử Manh vào phòng livestream của tôi.”

【Hoàng Tử Manh cũng xem livestream của Lục thần à???】

【Cười chết, lại quên đổi tài khoản phụ rồi, nhân cách ngốc nghếch vẫn vững vàng~】

【Hahaha thầy Hoàng đến kiểm tra tình hình tình địch à?】

【Thầy Hoàng đích thân đến giương cờ cho CP Tinh Tử, Lục thần anh sợ chưa?】

Tôi không nhịn được đỡ trán.

Tốc độ tay như bão, tôi nhắn cho Hoàng Tử Manh: 【Mày vào livestream của Lục Minh Lãng làm loạn cái gì vậy?】

【??? Sao mày biết? Mày cũng ở đây à? Sao tao không thấy ID của mày?】

【Vì tao biết dùng tài khoản phụ!】

【Xảo quyệt quá!】

Tôi bảo Hoàng Tử Manh mau thoát ra, nhưng cậu ta không chịu, cứ bám lấy tôi hỏi có phải tôi đang yêu Lục Minh Lãng không.

Tôi bảo chuyện dài lắm.

Cậu ta nói có thể rút gọn.

Bên kia, Lục Minh Lãng đọc vài bình luận, rồi trước mặt hàng triệu người xem, chậm rãi nói:

“Tinh Tử cày ngon à? Lang Nhật Tinh Không mới là chân ái, đừng ship nhầm nhé.”

Hoàng Tử Manh lập tức chất vấn tôi: 【Lục Minh Lãng thừa nhận rồi! Mày còn giấu tao à, anh em kiểu gì vậy?】

Tôi quay lại phòng livestream của Lục Minh Lãng, tức đến mức gõ bình luận:

【Lục Minh Lãng cậu đừng có làm loạn nữa!】

Trên màn hình, Lục Minh Lãng bỗng nhiên mỉm cười.

Cậu ta vốn theo phong cách lạnh lùng, mặt mũi thanh lãnh, xa cách.

Giờ phút này lại mỉm cười như tuyết gặp xuân, khiến người ta không khỏi rung động.

Bình luận nổ tung, tim bay đầy màn hình, tên lửa phóng liên tục.

Ngay cả tôi, người yêu cũ, cũng ngẩn ra một giây.

Chỉ một giây.

Vì ngay sau đó, tên trời đánh kia nói:

“Thầy Nhược Tinh bảo tôi đừng làm loạn nữa, tôi nghe lời thầy Nhược Tinh.”

Chết tiệt!

Sao cậu ta biết tài khoản phụ của tôi!

_______________

6

#HạNhượcTinhLụcMinhLãngHoàngTửManhTamGiácTìnhYêu

#LivestreamLụcMinhLãng #TàiKhoảnPhụCủaHạNhượcTinh

#LangNhậtTinhKhôngTinhTử #LụcMinhLãngNóiLangNhậtTinhKhôngShipNgon

#LụcMinhLãngAnhĐừngLàmLoạnNữa #ThảThínhĐấuKhẩu

#CưDânMạngLàMộtPhầnTrongTròChơiCủaHaiNgườiSao

Trong cuộc họp nhóm sáng hôm sau, chị quản lý Chu phân tích tình hình dư luận hiện tại về tôi và Lục Minh Lãng, đề nghị tôi nên tương tác với cậu ta một cách hợp lí.

“Giờ CP đang hot rồi, nếu mình không nhập cuộc, lợi nhuận sẽ bị Lục Minh Lãng ăn hết.”

Tôi vẫn chưa hết bực vì bị lộ tài khoản phụ, bực bội nói: “Loại lợi nhuận này em không cần.”

Chị Chu nói: “Không cần thì thôi. Nhưng ít nhất đừng để bị ghét! Lục Minh Lãng ngày nào cũng phát đường cho fan CP, còn bên mình thì im re, fan CP sẽ quay sang ghét cậu đấy, tự dưng rước họa vào thân.”

Tôi thở dài. Biết chị nói đúng.

Sau khi bất ngờ tung 8 tập đầu, 《Tiên Đọa》 tiếp tục phát sóng đều đặn mỗi ngày 2 tập.

Đam mỹ thật sự sống lại rồi.

Bộ ảnh vest lần trước do Harper’s Bazaar tung ra nhận được phản hồi cực kỳ tốt, hiệu ứng lan truyền vượt mong đợi, trở thành tiêu chuẩn mới trong ngành.

Tổng biên tập của Bazaar đích thân liên hệ, hy vọng tôi và Lục Minh Lãng có thể thực hiện một buổi phỏng vấn video độc quyền.

Tôi không muốn đồng ý.

Nhưng tôi biết, dù tôi có đi hay không, Lục Minh Lãng chắc chắn sẽ đi.

Tôi không dám để cậu ta một mình nói linh tinh.

Bất đắc dĩ, tôi đồng ý.

Buổi phỏng vấn được sắp vào cuối tuần, đúng lúc《Tiên Đọa》đang lên đến cao trào.

Từ lúc phim đóng máy đến nay, tôi và Lục Minh Lãng không phải chưa từng gặp nhau trong các sự kiện trong giới, nhưng chỉ dừng ở mức gật đầu xã giao.

Cuộc gọi lần trước là lần đầu tiên sau ba năm.

Còn kiểu ngồi xuống phỏng vấn chung như thế này, đúng là như cách một đời.

Sau vài câu hỏi thông thường về vai diễn và nội dung phim, nhân viên của Bazaar đề xuất chơi một trò nhỏ:

YES or NO.

Người dẫn chương trình đặt câu hỏi, tôi và Lục Minh Lãng chỉ được dùng bảng để phản hồi ngay lập tức, mặt trước là YES, mặt sau là NO.

Đồng thời, tay trái của tôi và Lục Minh Lãng đều bị gắn một thiết bị đo nói dối nhỏ.

Nếu bị phát hiện nói dối, sẽ bị giật điện.

Trò chơi bắt đầu.

Q: “Xin hỏi thầy Hạ và thầy Lục, sau khi quay xong Tiên Đọa, có từng bị ‘thoát vai không nổi’ không?”

Tôi chọn NO.

Lục Minh Lãng cũng vậy.

Máy đo không có phản ứng.

Q: “Xin hỏi trong quá trình quay phim, hai người có từng… rung động không?”

Lục Minh Lãng chọn YES. Tôi do dự một chút, cũng chọn YES.

Nhưng tôi bổ sung: “Bạch Hành với Tô Diễn Chi thì tất nhiên là có.”

Lục Minh Lãng quay sang nhìn tôi, hỏi nhân viên: “Câu hỏi này là hỏi về nhân vật à?”

Nhân viên im lặng.

Tôi lập tức chen vào: “Hôm nay là phỏng vấn về Tiên Đọa, tất nhiên là hỏi về nhân vật rồi.”

Lục Minh Lãng tiếp tục hỏi: “Thật vậy không?”

Ánh mắt nhân viên dao động giữa tôi và cậu ta, rồi đánh trống lảng: “Cả hai cách hiểu đều được.”

Lục Minh Lãng cười như không cười: “Ồ, thật ra cũng không sao, dù hiểu thế nào thì câu trả lời của tôi vẫn là YES.”

Mắt nhân viên sáng rực.

Tôi đặt bảng xuống, lạnh lùng nói: “Vậy thì câu hỏi này tôi không trả lời được, vì hai câu trả lời của tôi không giống nhau.”

“Vậy à?” Lục Minh Lãng đặt tay phải lên tay trái tôi, ép sát tay tôi vào máy đo nói dối, không để hở chút nào.

Tim tôi khựng lại: “Tất nhiên.”

Vừa dứt lời, tiếng cảnh báo sắc bén vang lên.

Một luồng điện mạnh giật thẳng vào đầu ngón tay tôi.

Thập chỉ liên tâm, phản xạ đau đớn của cơ thể còn nhanh hơn cả suy nghĩ, tôi giật tay ra theo bản năng, kéo theo cả tay của Lục Minh Lãng bật ra.

Đèn đỏ của máy đo sáng lên.
_______________

7

Sau buổi phỏng vấn, tôi bước nhanh vào thang máy, liên tục bấm tầng hầm B3 và nút đóng cửa.

Ngay khi cửa thang máy sắp khép lại, Lục Minh Lãng bước vào.

Tôi định bước ra ngoài, nhưng bị cậu ta chặn lại.

Cửa đóng lại, thang máy bắt đầu đi xuống.

Tôi đứng nép vào góc, giữ khoảng cách với Lục Minh Lãng.

Thang máy VIP đi thẳng xuống bãi đỗ xe, giữa đường sẽ không có ai khác vào.

Tôi nói nhỏ, nhanh: “Loại máy phát hiện nói dối mini đó chẳng chính xác gì đâu, chỉ dựa vào nhịp tim thôi. Đèn đỏ chỉ có nghĩa là tôi căng thẳng lúc đó, không đại diện cho điều gì khác cả.”

Lục Minh Lãng hỏi: “Vậy à? Vậy tại sao thầy Nhược Tinh lại căng thẳng?”

Tôi nghẹn lời, nghiến răng nói: “Vì có người đang nói dối.”

“Ai nói dối? Là tôi sao? Vậy tại sao máy của tôi không kêu?”

“Tôi đã nói rồi, loại máy đó—”

Tầng B3 đến nơi.

Tôi ngừng nói, bước ra khỏi thang máy.

Một lực mạnh kéo cánh tay tôi lại, Lục Minh Lãng lại kéo tôi vào trong.

Cậu ta bấm nút đóng cửa, rồi bấm tầng cao nhất.

Tôi cố giằng ra: “Cậu điên rồi à! Buông ra! Trong thang máy có camera đấy!”

Lục Minh Lãng càng siết chặt vai tôi, ép tôi vào góc thang máy.

“Đúng vậy, có camera. Nên thầy Nhược Tinh tốt nhất đừng giãy giụa, nếu không người ta thấy chúng ta giằng co, lại tưởng tôi với thầy mập mờ gì đấy”

Tôi giãy thêm mấy cái, không thoát được, chỉ có thể nghiến răng nhìn cậu ta.

Lục Minh Lãng ghé sát mặt tôi, thì thầm bên tai: “Thầy nghĩ bây giờ có ai đang xem camera không? Ở mấy tòa nhà cao cấp thế này, phòng giám sát có người trực 24/7 không nhỉ? Họ có tò mò xem chúng ta đang làm gì không?”

Tôi thấp giọng cảnh cáo: “Lục Minh Lãng!”

“Tôi đây.”

Hơi thở nóng hổi của cậu ta phả vào tai tôi.

Toàn thân tôi run lên.

“Thầy Nhược Tinh vẫn nhạy cảm như xưa. Thầy Nhược Tinh, Tiểu Tinh…”

Giọng cậu ta mang theo tiếng thở dài, như có chút hoài niệm.

Tôi nhắm mắt lại, khẽ nói: “Lục Minh Lãng, tôi không biết dạo này cậu bị gì, nhưng để tôi nhắc cậu: chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi. Tôi có thể phối hợp tuyên truyền phim, nhưng chỉ đến đó thôi.”

Tôi cảm thấy Lục Minh Lãng khựng lại.

Cậu ta rời khỏi người tôi.

“Chỉ đến đó thôi?”

Giọng cậu ta lạnh lại, cảm xúc biến mất.

Tầng cao nhất đến nơi.

Là vườn treo trên nóc tòa nhà. Lúc này không có ai.

Lục Minh Lãng kéo tôi ra khỏi thang máy.

Tôi loạng choạng đi theo, thầm nghĩ: chắc cậu ta không điên đến mức đẩy tôi khỏi sân thượng đâu.

Nhưng kiểu điên của Lục Minh Lãng lại theo hướng tôi không ngờ tới.

Cậu ta hôn tôi.

Giữa ban ngày ban mặt, mọi thứ đều phơi bày dưới ánh nắng.

Nụ hôn của cậu ta dữ dội, như muốn nuốt chửng tôi.

Miệng tôi nhanh chóng nếm được vị máu.

Tôi đẩy mạnh cậu ta ra, lau miệng thật mạnh.

“Lục Minh Lãng! Cậu điên cái gì vậy?!”

“Em điên?”

Lục Minh Lãng thô bạo kéo cà vạt, như đang trút giận không có chỗ xả.

“Hạ Nhược Tinh, Hoàng Tử Manh là con mồi mới của anh à? Giống như em ngày xưa, chỉ là món đồ giải khuây trong đoàn phim? Quay xong thì đá? À không, cậu ta hơn em, hạn sử dụng dài hơn. Phim kết thúc nửa năm rồi mà hai người vẫn thân mật như vậy.”

Tôi bị chuỗi lời buộc tội của cậu ta làm cho choáng váng, nhất thời quên cả tức giận.

Chỉ thấy nực cười.

Liên quan gì đến Hoàng Tử Manh?

“Tôi và Hoàng Tử Manh không có gì cả! Chúng tôi hợp nhau khi đóng phim nên làm bạn. Tôi không được có bạn sao?”

“Bạn kiểu gì? Giống như ba năm trước chúng ta, quay xong phim là ngủ chung giường?”

Chát.

Một dấu tay rõ ràng in trên gương mặt điển trai của Lục Minh Lãng.

Tôi tát cậu ta.

Ban đầu tôi định đấm, tốt nhất là đấm lệch sống mũi cậu ta.

Nhưng lúc ra tay, tôi mềm lòng.

Tôi từng rất thích cậu ta.

Bây giờ tôi vẫn thích cậu ta. Chỉ là, cậu ta chưa từng thích tôi.

Có lẽ cậu ta từng thích Bạch Hành mà tôi đóng.

Nhưng đó không phải là tôi.

_______________

8

Lục Minh Lãng thích Bạch Hành.

Hôm chụp ảnh tạo hình cho《Tiên Đọa》, tôi lần đầu khoác lên mình toàn bộ trang phục, hóa trang hoàn chỉnh, trở thành Bạch Hành.

Áo trắng như tuyết, không vướng bụi trần.

Ánh mắt của Lục Minh Lãng dừng lại trên người tôi.

Loại mê đắm không thể che giấu ấy, tôi không thể nhận nhầm được.

Ban đầu tôi chỉ thấy thú vị.

Không ngờ một thiên chi kiêu tử như Lục Minh Lãng lại say mê một nhân vật chỉ tồn tại trong thế giới phim ảnh.

Thế là tôi cố tình trêu chọc cậu ta.

Trong lúc nghỉ quay, tôi vẫn mặc đồ của Bạch Hành, làm những biểu cảm mà Bạch Hành sẽ làm.

Tôi gọi cậu ta: “Diễn Chi, Diễn Chi? Diễn Chi…”

Ban đầu cậu ta hơi chống cự, mỗi khi tôi đến gần là người cứng đờ.

Cậu ta càng như vậy, tôi càng được đà lấn tới.

Trong phim có một cảnh Bạch Hành trúng độc rắn, ngất trong vòng tay của Tô Diễn Chi. Lúc diễn thử, Lục Minh Lãng chỉ ôm tôi hờ hững, còn tôi thì nằm trong lòng cậu ta, cựa quậy không ngừng.

Lục Minh Lãng giữ chặt tôi lại: “Thầy Nhược Tinh, đừng động đậy.”

Tôi chớp mắt, trêu anh: “Ở đây làm gì có thầy Nhược Tinh? Hiện tại không phải là thầy Nhược Tinh.”

Cậu ta im lặng một lúc, rồi siết chặt vòng tay: “A Hành.”

“Ừm.” Tôi vui mừng trong lòng, đáp lại đầy nhẹ nhàng.

Cứ thế, ranh giới giữa trong phim và ngoài đời dần mờ đi. Chỉ cần tôi mặc trang phục, dù có quay hay không, tôi chính là A Hành của cậu ta.

Thân thiết hơn rồi, nếu hôm nào không có cảnh quay của hai chúng tôi, tôi và Lục Minh Lãng vẫn sẽ tụ lại giết thời gian.

Mẹ của Lục Minh Lãng là diva quốc dân, cậu ta vừa có nền tảng gia đình, vừa có thiên phú, biết chơi nhiều loại nhạc cụ, có thể tự sáng tác.

Tôi không hiểu tại sao cậu ta không ra mắt làm ca sĩ, lại đi đóng phim, mà còn là phim đam cải. Chẳng lẽ chỉ vì thích Bạch Hành?

Thích đến mức đó sao?

Giữa quá trình quay《Tiên Đọa》, cả đoàn đến một vùng núi để quay ngoại cảnh.

Gần đó không có khách sạn, đoàn phim thuê trọn một nhà nghỉ.

Một chiều không quay được vì thời tiết, tôi tắm xong, tóc còn ướt, ra ban công hóng gió.

Một giai điệu lạ mà dễ chịu theo gió truyền đến, tôi nhìn quanh, thấy Lục Minh Lãng đang chơi guitar trong sân.

Cây guitar là của chủ nhà nghỉ, hôm đầu tiên đến, ông ấy còn biểu diễn một đoạn.

Chỉ là cây guitar gỗ bình thường, âm thanh không có gì đặc biệt, nhưng trong tay Lục Minh Lãng, nó như được hồi sinh.

Cậu ta vừa đàn vừa ngân nga một bài hát không rõ tên, dáng vẻ thư thái, tự do.

Ánh hoàng hôn phủ lên người anh một lớp ánh sáng ấm áp, làm dịu đi vẻ lạnh lùng thường ngày.

Tôi thấy nhiều nhân viên đoàn phim bị tiếng nhạc thu hút, kéo nhau ra xem.

Vài cô gái tụ lại, mặt đỏ bừng, thì thầm với nhau, mắt cứ lén nhìn Lục Minh Lãng.

Cậu ta sinh ra đã là tâm điểm của đám đông.

Thời gian đó chúng tôi rất thân, luôn ở bên nhau. Tôi đùa gọi cậu là “Diễn Chi”, cậu gọi tôi là “A Hành”.

Nhưng khoảnh khắc ấy —

Một tia nhận thức như mũi tên xé gió, xuyên thẳng vào tim tôi.

Tôi đã yêu Lục Minh Lãng.

Không phải Tô Diễn Chi, mà là Lục Minh Lãng.

Nhưng Lục Minh Lãng lại yêu Bạch Hành.

Tôi chỉ có thể làm A Hành của cậu.

Vài ngày sau, chúng tôi quay một cảnh quan trọng trong 《Tiên Đọa》, cảnh Bạch Hành say rượu.

Bạch Hành và Tô Diễn Chi vì hiểu lầm mà chia tay, Bạch Hành nhớ anh nhưng không thể tìm anh, chỉ có thể uống rượu một mình dưới trăng.

Tôi quay vài lần mà không vào được trạng thái, bèn chủ động xin đạo diễn cho uống chút rượu, nói rằng có hơi men sẽ dễ nhập vai hơn.

Đạo diễn đồng ý.

Hôm đó Lục Minh Lãng không có cảnh quay, nhưng vẫn ở phim trường.

Tôi treo dây, bước đi trên mái nhà, áo trắng tung bay, như tiên giáng trần.

Trước khi quay chính thức, tôi nhìn về phía Lục Minh Lãng đang đứng bên cạnh, ánh mắt anh sáng rực, như có hai ngọn lửa nhỏ đang cháy.

Ngực tôi nóng ran, như có ngọn lửa vô hình đang thiêu đốt.

Cuối cùng quay xong, nhân viên đến tháo dây treo cho tôi.

Tôi nhìn Lục Minh Lãng, dùng khẩu hình nói với cậu: “Đợi tôi.”

Đó chính là đêm xảy ra đoạn hậu trường trong phòng hóa trang.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, mọi dấu vết đều đã được xử lý.

Tôi nằm ngay ngắn trong phòng nhà nghỉ.

Tôi lại đến phòng hóa trang, nơi đó sạch sẽ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Mấy chai lọ vỡ vụn như chỉ là giấc mơ.

Bộ trang phục hôm đó không xuất hiện nữa.

Lý do bên ngoài là bị cành cây móc rách khi quay.

Đó là lần đầu tiên.

Sau đó còn rất nhiều lần nữa.

_______________

9

Gió trên sân thượng thật ồn ào.

Tôi và Lục Minh Lãng như hai con thú bị dồn vào góc, giằng co trong giận dữ và mệt mỏi.

Một lúc lâu sau, tôi thở dài: “Lục Minh Lãng, tôi không biết cậu nghe được lời đồn nào, nhưng Hoàng Tử Manh là bạn tôi. Xin cậu đừng dùng những lời khó nghe để đánh giá tình bạn của tôi và cậu ấy. Trên mạng có vài fan CP của tôi với cậu ấy, nhưng đó chỉ là tưởng tượng lãng mạn của fan thôi.”

Tôi cố đùa để xoa dịu không khí: “Giống như bây giờ họ hô hào muốn ‘leo tường’ để ship tôi với anh vậy, đều là giả cả. Anh cũng đâu thật sự thích tôi, đúng không?”

“Không phải giả.” Lục Minh Lãng nói, “Hạ Nhược Tinh, em thích anh, chưa từng là giả.”

Tôi im lặng.

Lục Minh Lãng tiến lại gần: “Anh không tin?”

Tôi gượng cười: “Lục Minh Lãng, hôm đóng máy Tiên Đọa, cậu nói với tôi: ‘Thầy Nhược Tinh, phim quay xong rồi, giấc mơ này cũng nên tỉnh lại.’ Tôi nhớ rất rõ.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu: “Mối quan hệ hỗn loạn giữa chúng ta, nếu có thể gọi là tình yêu, là tôi bắt đầu, cậu kết thúc. Tôi đã tỉnh rồi.”

Sắc mặt Lục Minh Lãng thay đổi.

Cậu cười lạnh, quai hàm siết chặt: “Hạ Nhược Tinh, anh thật là…”

Anh như đang cố gắng kiềm chế, nhắm mắt lại, thở gấp, giọng trầm xuống:

“Vì em không muốn bị anh coi là thế thân của Tô Diễn Chi! Phim quay xong, em muốn anh thoát vai. Em muốn chúng ta bắt đầu lại, một cách bình thường. Em muốn anh đừng nghĩ đến Tô Diễn Chi nữa, chỉ nhìn thấy Lục Minh Lãng. Chỉ là Lục Minh Lãng.”

Giọng cậu càng lúc càng nhẹ, nhưng tôi lại nghe ra sự bất lực và van xin.

Tôi như bị sét đánh, đứng chết lặng.

“Lục Minh Lãng chỉ là Lục Minh Lãng.”

Đó là ID Weibo của anh.

Là cái tên cậu đổi trong thời gian quay Tiên Đọa.

Tôi từng tò mò hỏi cậu vì sao lại đổi sang cái tên kỳ lạ đó, cậu nói: “Vì em muốn người thích em, là vì em là Lục Minh Lãng.”

Lúc đó tôi nghĩ “người thích” mà cậu nói là fan, cậu muốn họ thích con người mình, chứ không phải vì gia thế hay người mẹ diva huyền thoại.

Nhưng… hóa ra là vì tôi.

Là vì tôi sao?

“Không thể nào…” tôi lẩm bẩm, “Cậu rõ ràng thích Bạch Hành mà.”

Lục Minh Lãng bắt được câu nói đó, phản bác: “Tại sao em phải thích Bạch Hành? Người em thích là anh, luôn luôn là anh!”

“Nhưng khi cậu nhìn Bạch Hành—”

“Em nhìn là anh!”

Cậu tiến lại gần, vuốt mái tóc bị gió thổi rối của tôi: “Em luôn nhìn anh. Em chưa từng coi anh là Bạch Hành, cũng không thể coi anh là Bạch Hành.”

Ánh mắt cậu đầy bất lực và uất ức: “Là anh cứ gọi em là Diễn Chi.”

Tôi sững sờ.

Lần đầu gặp, cậu gọi tôi là “thầy Nhược Tinh”.

Khi giận, là “Hạ Nhược Tinh”.

Khi dịu dàng, là “Tinh Tinh”.

Là tôi từng nói trong vòng tay cậu: “Ở đây làm gì có thầy Nhược Tinh? Giờ không phải là thầy Nhược Tinh.”

Là tôi cứ gọi cậu “Diễn Chi”, “Diễn Chi”, nên cậu mới gọi tôi là “A Hành”.

Là tôi đã sai ngay từ đầu.

“Nhưng… nhưng tại sao cậu không nói rõ? Tại sao không nói cậu không thích như vậy, không nói cậu không muốn bị coi là thế thân, không nói cậu thích tôi?”

Ánh mắt Lục Minh Lãng né tránh, môi mím chặt.

Tôi nhìn cậu chằm chằm, không cho cậu trốn.

Cậu thở dài, đột nhiên ôm tôi, vùi đầu vào vai tôi.

Tôi vừa định giãy ra, thì nghe giọng cậu nghẹn ngào:

“Em không dám.”

Tôi không động đậy, chần chừ rồi ôm lại cậu.

Lục Minh Lãng tiếp tục:

“Vào đoàn rồi, anh luôn giữ khoảng cách với em. Chỉ khi mặc đồ diễn mới thân thiết. Em tưởng anh muốn coi em là thế thân của Tô Diễn Chi để nhập vai, thì em sẽ làm Tô Diễn Chi. Em thấy mình thật thấp hèn, như đang ăn vụng kẹo. Nhưng dù chỉ ngọt một chút, em cũng không nỡ bỏ. Thấp hèn cũng chấp nhận. Hạ Nhược Tinh, anh như sinh ra để hành em vậy.”

Tôi không nhịn được phản bác: “Tôi không có!”

Cậu buông tôi ra, nâng mặt tôi lên.

Mũi cậu chạm vào mũi tôi.

Quá gần.

Đến hơi thở cũng hòa vào nhau.

Cậu nói: “Có.”

Lại là ánh mắt uất ức ấy, tôi không thể chống đỡ.

“Hôm sau khi đóng máy, em muốn liên lạc với anh, muốn hẹn anh ra ngoài để chính thức tỏ tình. Nhưng phát hiện anh đã chặn hết mọi liên lạc. Anh còn đăng Weibo: ‘Phim quay xong, mọi thứ kết thúc.’ Anh bảo em phải nghĩ sao? Em tưởng đó là lời chia tay của anh. Ba năm nay, số em không đổi. Nếu không phải em trả lời bình luận trên Weibo, anh có gọi cho em không?”

Tôi lẩm bẩm: “Tôi tưởng câu ‘giấc mơ nên tỉnh lại’ là lời chia tay của cậu, còn mang ý giễu cợt, như thể tôi là một kẻ mộng mơ.”

Lục Minh Lãng bất lực: “Sao anh lại nghĩ vậy chứ?”

“Không phải sao?” Tôi đưa tay vẽ theo đường nét gương mặt cậu, như núi xa, như sóng nước, nhìn bao nhiêu lần cũng không đủ.

“Cậu vừa đẹp trai, vừa tài giỏi, gia thế hiển hách, lại còn trẻ như vậy. Được cậu thích, được yêu cậu, chẳng phải như đang mơ sao?”

Tôi bỗng hiểu vì sao ngày đó tôi lại nghĩ cậu thích Bạch Hành.

Vì tôi cần một cái cớ.

Ba năm trước, tôi chỉ là một tiểu minh tinh vô danh. Còn cậu là thiếu gia sinh ra ở Rome.

Tôi cần một lý do để thuyết phục bản thân được phép đến gần cậu.

Tôi đã thích cậu từ lâu rồi.

Có lẽ ngay từ cái nhìn đầu tiên.

“Nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Tôi không muốn là người cứ bám lấy không buông.”

“Tinh Tinh.” Lục Minh Lãng hôn lên môi tôi, “Vậy để em làm người bám lấy anh.”

Dưới ánh nắng chói chang, bóng chúng tôi hòa vào nhau, thân mật như một thể.

Bầu trời lúc này rộng lớn, xanh thẳm, như một giấc mộng.

Mây trắng lững lờ trôi, gió mang theo lời thì thầm của người yêu:

“Chúng ta lại lãng phí ba năm như vậy sao? Đúng là ngốc hết chỗ nói. Hoàng Tử Manh mà biết, chắc sẽ cười tôi suốt hai mươi năm.”

“…Anh nhất định phải nhắc đến người khác lúc này sao?”

“Tôi với nó chỉ là bạn chí cốt, em cũng ghen à?”

“Em ghét anh ấy, ghét CP của hai người, ghét anh khoác vai anh ấy, ghét hai người lên báo bị paparazzi trêu chọc!”

“Chúng tôi chỉ hợp tác vui vẻ khi quay phim thôi.”

“Chúng ta, khi quay phim, cũng hợp tác rất vui vẻ.”

“Khoan đã, vậy đây là lý do em phát điên gần đây? Em tưởng tôi và Hoàng Tử Manh có tình cảm sau phim à?”

Hừ!

_______________

11

Tối hôm《Tiên Đọa》 phát sóng tập cuối, tôi đăng một bài tổng kết trên Weibo:

【Hạ Nhược Tinh: Thật may mắn khi được gặp. Câu chuyện của Bạch Hành và Diễn Chi đã kết thúc viên mãn.】

Lục Minh Lãng nhanh chóng chia sẻ lại:

【Lục Minh Lãng chỉ là Lục Minh Lãng: Còn câu chuyện của chúng tôi mới chỉ bắt đầu.】

Cư dân mạng ăn dưa: “Trời đất, Hạ Nhược Tinh và Lục Minh Lãng vì couple mà xào dữ vậy luôn à? Một người là đỉnh lưu, một người là tiểu thiên vương, đâu đến mức phải làm tới vậy!”

Fan CP: “Aaaaa tôi ship đến thành thật rồi! Lang Nhật Tinh Không SZD!”

Cơn bão dư luận trên mạng giao hết cho hai quản lý vàng là chị Chu và Vương Đại Lôi xử lý.

Còn tôi và Lục Minh Lãng thì có quá nhiều, quá nhiều điều phải làm để bù đắp ba năm đã bỏ lỡ.

「 ✦ Hoàn ✦ 」



Đăng nhận xét

0 Nhận xét