Ngụy Trang Thành Thẳng Nam – P1

 


Trong ký túc xá tôi phải giả vờ là trai thẳng, nửa đêm lại mở tài khoản phụ lén xem mấy anh gymer đẹp trai.

Thấy cảnh người ta cả người ướt đẫm, cơ bụng nổi rõ, tôi không kiềm được mà buột miệng:

【Vừa phát hiện mình cong rồi, đạo đức ở đâu, quy tắc ở đâu, rồi in4 đâu?!】

Không ngờ lại nhận được tin nhắn WeChat từ kẻ thù cùng phòng:

【Tôi nằm trong điện thoại cậu đấy, đồ háo sắc.】


1

Nửa đêm, nghe tiếng ngáy như máy khoan của thằng bạn cùng phòng, tôi mới yên tâm thở phào.

Tôi khởi động một loạt thao tác mượt mà, đeo tai nghe, rúc vào chăn và mở Douyin, chuyển sang tài khoản phụ của mình.

Tâm trạng lập tức phấn chấn hẳn lên.

Vừa mở ra đã thấy video thể hình của một blogger tên “Ép ra nước cam”.

Tốt lắm, cái tài khoản này xem như đã được tôi nuôi thành công rồi. 

Vì tên tôi là Trần Chân, biệt danh Nước Cam, nên mỗi khi nhìn thấy tên của blogger này, tôi lại không khỏi ngượng ngùng và đặc biệt chú ý đến anh ấy.

Blogger này không lộ mặt, nhưng thân hình thì cực phẩm, ngày nào cũng đăng video check-in phòng gym.

Tiêu đề là: 【Tập gym để theo đuổi vợ】.

Tôi theo dõi anh ta từ lúc vừa tốt nghiệp cấp ba.

Trùng hợp là anh ta cũng bắt đầu đăng video từ thời điểm đó, từ đó trở thành món ăn tinh thần của tôi.

Trong video, người đàn ông đang chống đẩy.

Hai cánh tay chống xuống đất nổi gân xanh, áo thun trắng vì vận động mà lờ mờ hiện lên cơ ngực và cơ bụng bên trong.

Quần thể thao xám mặc lỏng lẻo, dây rút cứ đung đưa chạm đất, thật sự quá gợi cảm.

Tiếng thở dồn dập vang lên như đang hôn vào tai tôi.

Tai tôi nóng ran, cả người cũng bắt đầu nóng lên, vội rúc sâu vào chăn.

Vừa mở phần bình luận ra, tôi đã bị vấp ngã bởi quần của các chị em:

【Từ chối sắc đẹp nam giới là điều mỗi tỉnh nên làm, riêng Trùng Khánh thì không cần, vì là thành phố trung ương.】

【Hình như anh ấy là nhân viên của Cao Đức Địa Đồ, tôi hỏi anh ấy có kết hôn không, anh ấy bảo tôi phải xác định rõ vị trí của mình.】

【Dì năm nay 68 tuổi, có nhà, có xe, có năm trăm triệu tệ tiết kiệm, theo dì không thiệt đâu.(hoa)】

【Quần thể thao xám chính là “tất đen” của đàn ông.(liếm màn hình)】

Bình luận kéo một phát là mấy trăm cái.

Nhưng blogger này chưa từng trả lời bất kỳ bình luận nào, quần áo lúc nào cũng chỉnh tề.

Anh ta khác hẳn mấy người khác, càng khiến người ngứa ngáy trong lòng.

Tôi cũng chỉ âm thầm xem, không bình luận, chỉ thầm cảm ơn: cảm tạ Bồ Tát sống.

Hôm nay là ngày đầu tiên nhập học, hơi phấn khích, tôi không kiềm được mà “thả thính” một chút, dù sao blogger cũng chẳng đọc bình luận.

Nước cam rất ngọt:

【Làm gì đấy?】

【Tôi lại không biết làm thơ ẩn đầu.(mặt chó)】

(Cái này là một kiểu joke bên Trung, mình cũng cố tìm ví dụ rồi mà không thấy. Nói chung thụ cmt như vậy kiểu “miệng nói không thèm nhưng thân thể lại thật thà”, nói không biết mà vẫn cmt vô video trai tập gym, nên mới thu hút chị em vô ghẹo.) 

Viết xong tôi chuyển sang xem video khác, không ngờ một lát sau thông báo nhảy lên 99+.

Tôi mở ra xem thì thấy bình luận của mình nổi như cồn.

【Vẫn phải là nam thông* hehe, người yêu đọc sách ngắm hoa như tôi vội khoác áo dài chạy đến.

(南通 (Nántōng) → nghe giống 男同 (nán tóng) = "nam đồng tính/gay")

(Ý chủ thớt là bả là hủ nên thấy gay phải chạy tới liền á.) 

【Tập gym vừa phải thì thu hút người khác giới, tập quá đà thì thu hút người cùng giới.】

【Tôi ship rồi, cái tên này không phải CP thì là gì!】

Mà điều khiến tôi xấu hổ nhất là: blogger chưa từng trả lời ai, lại trả lời đúng bình luận của tôi.

Ép ra nước cam:

【……】

Nhìn mấy dấu chấm đó mà mặt tôi đỏ bừng, vạn năm không phát ngôn lời lẽ đen tối, vừa phát một cái đã bị chính chủ bắt gặp.

Ngoài đời tôi ngoan ngoãn, lên mạng thì lại lưu manh, không kiềm được mà buột miệng:

【Trời lạnh lắm à, sao ngày nào cũng mặc kín thế.】

Tôi cũng không mong anh ta trả lời nữa, chắc bị nam thông dọa sợ rồi.

Ai ngờ anh như sống trong mạng, lập tức trả lời:

【Tôi chỉ cho vợ tôi xem.】

Tôi xấu hổ đỏ mặt, ái da má ơi, vẫn là một chàng trai thẳng thuần khiết, tôi không trêu được đâu huhu.

Số kiếp cô đơn, yêu trai thẳng chính là định mệnh của tôi.

Tôi âm thầm chúc anh sớm theo đuổi được vợ, rồi lặng lẽ khóc cho mối tình đã tan.

Đáng ghét, sao lại mơ thấy chuyện như thế này, mong là ngày mai bạn cùng phòng mới sẽ là một anh đẹp trai.


2

“Đệt.”

Tôi rụt người lại trong ghế, khẽ chửi một tiếng.

Tân sinh viên mới chuyển đến đúng là đẹp trai thật, nhưng lại là kẻ thù không đội trời chung hồi cấp ba của tôi!

“Chào mọi người, tôi tên là Cố Trì.”

Cố Trì nở nụ cười tươi rói trên gương mặt điển trai, chào hỏi các bạn cùng phòng. Nhưng khi nhìn thấy tôi, sắc mặt anh ta lập tức cứng đờ.

Môi mím chặt, như thể vừa thấy thứ gì đó kinh khủng lắm.

Lại cái kiểu này. Hồi lớp 10, lúc làm bạn cùng bàn, anh ta cũng hay có biểu cảm như gặp ma. Chỉ cần tôi chạm nhẹ là anh ta né ngay.

Hồi đó tôi còn từng thầm thích anh ta vì dáng cao ráo, mặt mũi sáng sủa.

Nhưng từ khi phát hiện anh ta cực kỳ ghét tôi, tôi đã âm thầm cho vào danh sách đen.

Xin lỗi, đời này tôi thề không làm kẻ si tình mù quáng. Dù là đàn ông hay phụ nữ, làm “chó liếm” đều không có kết cục tốt.

Không hiểu cái nghiệp duyên gì mà lại thi vào cùng trường đại học, còn ở chung một phòng ký túc.

“Trần, Trần Chân, trùng hợp ghê, cậu cũng ở phòng này à.”

Cố Trì chào tôi với vẻ mặt nghiêm túc, tôi chỉ biết ôm trán, hừ, Cố Trì đúng là…

“Thứ nhất, tôi không phải Trần, Trần Chân. Thứ hai, Cố Trì, cậu không muốn nói chuyện với tôi thì khỏi cần nói.”

Nghe xong, mặt Cố Trì càng tệ hơn, tôi thì chẳng buồn quan tâm.

Không để ý đến vẻ mặt khó hiểu của hai bạn cùng phòng bên cạnh, tôi đeo ba lô, mở cửa đi thẳng đến thư viện.

Xin lỗi, ở chung với người mình ghét thật sự ngột ngạt lắm.



3

Tới thư viện rồi tôi cũng chỉ ngồi nghịch điện thoại.

Giờ mới đầu năm học, đến cả tiết học còn chưa bắt đầu.

Tôi mở Douyin, quả nhiên lại hiện ra anh chàng “trai thẳng thuần khiết” mà tôi thích nhất.

Nhưng lần này không phải video tập gym, mà là một lời tạm biệt.

【Câu được vợ rồi, đi học thôi, không đăng nữa.】

Phần bình luận như có tiếng khóc than vang dậy, người thì chúc mừng, người thì lau nước mắt bằng khăn tay.

Nhưng thứ tôi để ý lại không phải mấy cái đó.

Tôi nhìn dòng định vị trên video mà tim đập thình thịch.

【Thành phố C, Đại học Trùng Khởi】

Cái quái gì vậy, cùng trường với tôi à!

Tôi vui mừng trong lòng, rồi lại chùng xuống.

Tôi vui cái gì chứ?

Người ta có người mình thích rồi, sao có thể thích một thằng gay như tôi? Không làm phiền mới là lời chúc tốt đẹp nhất.

Mang theo tâm trạng thất tình, tôi mở tin nhắn hiện lên, lại giật mình lần nữa.

Ép ra nước cam: 【Có đó không?】

Tôi nhìn thời gian, là mười phút trước.

Tay run run bấm vào, tim đập loạn xạ.

【Ừ, có chuyện gì sao?】

Tôi giả vờ lạnh lùng, không phải một tên lắm lời.

Ép ra nước cam: 【Thêm WeChat tôi đi, xem miễn phí.】

Phụt, tôi đang uống nước để làm dịu cổ họng khô, lập tức phun ra, mấy người xung quanh đều quay lại nhìn.

Tôi vội cúi đầu, xấu hổ vỗ vỗ mặt đang nóng bừng.

Không nhìn nhầm chứ? Tôi nhìn lại tin nhắn, hình như đúng là ý đó thật.

Nhìn mã QR được gửi tới, tim tôi vừa phấn khích lại vừa cụt hứng.

Hừ, đồ sở khanh.

Còn bày đặt nói tập gym để theo đuổi vợ, chắc chỉ là chiêu dụ fan thôi, kiểu gì cũng thêm hết fan vào.

Tôi phải xem thử cậu định bán cái gì.

Tuyệt đối không phải vì muốn xem ảnh nhạy cảm!

Tôi thêm WeChat rồi xem thử, vòng bạn bè trống trơn.

Xem ra chưa bắt đầu “kinh doanh”, tôi thất vọng tràn trề.

Tôi đặt biệt danh cho cậu ta là: 【Anh trai đa tình】.

Tối về ký túc đã khá muộn, hai bạn cùng phòng đều đã lên giường, chỉ còn Cố Trì vẫn ngồi bên dưới.

Tôi vừa mở cửa, Cố Trì lập tức quay đầu lại.

Cậu ta đứng lên rồi lại ngồi xuống, như thể trên ghế có con gì đang bò.

Ánh mắt nhìn tôi khiến tôi liên tưởng đến ánh mắt ướt át tội nghiệp của chú chó nhỏ bị bỏ rơi dưới lầu khu nhà.

Tôi chớp mắt mạnh một cái, Cố Trì đã quay mặt đi, chắc là tôi nhìn nhầm.

Nghĩ lại chuyện sáng nay, đúng là tôi hơi nóng nảy thật.

Dù sao cũng phải học chung bốn năm, vẫn nên hòa thuận thì hơn.

Nghĩ vậy, tôi bước đến bên cạnh Cố Trì, vỗ nhẹ vai cậu ta, cậu ta lập tức giật mình.

Tôi khẽ cong môi cười trộm, ừm, tôi cố ý chạm vào để làm cậu ta khó chịu đấy.

Chạm cái là né, cái kiểu gì vậy, bốn năm tới chẳng lẽ cứ chiều cậu mãi?

“Cố Trì này, sáng nay là tôi sai, sau này chúng ta hòa thuận nhé, được không?”

Tôi thấy tai Cố Trì đỏ lên rõ rệt.

Cậu ta cúi đầu nhìn sách, không ngẩng lên, chỉ lạnh nhạt đáp một câu:

“Được.”

Tôi nhìn đôi tai đỏ ửng ấy, bỗng thấy cậu ta có chút đáng yêu.

Tôi âm thầm tự tát mình một cái trong lòng, đồng cảm với trai thẳng là khởi đầu của bi kịch.

Tắm xong, đèn trong ký túc cũng tắt, tôi thoải mái nằm lên giường, bắt đầu “cuộc sống đêm” của mình.

Để không bị người khác phát hiện xu hướng tính dục, bình thường tôi không xem mấy thứ đó.

Tiếc là “trai thẳng thuần khiết” của tôi giờ đã thành “anh trai bán hàng”.

Tôi mở WeChat của “anh trai đa tình”, trời ạ, cậu ta lại đăng bài mới.

Trong ảnh, cậu ta vẫn không lộ mặt.

Cậu ta kéo áo thun đen lên, dùng môi cắn lấy vạt áo, từ trên xuống là xương quai xanh sắc nét, cơ ngực nhìn rất “đã tay”.

Tôi vô thức liếm đôi môi khô.

Phía dưới là cơ bụng rõ nét.

Một tay đặt lên cơ bụng, tay kia cầm điện thoại chụp ảnh.

Tôi nhìn chằm chằm một lúc, máu nóng dồn lên đầu.

Chết tiệt!

Cậu ta biết rõ mình đang làm gì.

Tên này đúng là quyến rũ đến mức không chịu nổi, chắc chắn là sở khanh!

Trước còn nói chỉ cho vợ xem, hóa ra tôi là vợ cậu à?

Tôi vừa mắng cậu ta là đồ sở khanh trong lòng, vừa lặng lẽ ấn lưu ảnh lại.

Tôi gửi ảnh cho cậu ta:

【Sao đây, tôi là vợ cậu à? Cậu đã thêm bao nhiêu “em gái” rồi hả?】

Bên giường cạnh đột nhiên có tiếng động, tôi quay đầu nhìn thì thấy bên Cố Trì cũng đang sáng màn hình điện thoại.

Xem mấy tấm ảnh kiểu này trong ký túc khiến tôi hơi căng thẳng.

Tôi kéo rèm giường lại, tiếp tục nhìn khung chat.

Chỉ thấy bên kia lúc thì hiện “đang nhập”, lúc lại biến mất.

Do dự một hồi lâu, cuối cùng gửi cho tôi một chữ:

【Ừm。】

Tôi nhìn chằm chằm chữ đó một lúc, mặt bỗng đỏ bừng.

Hừ, chiêu trò của trai thẳng thôi mà, đến cả đàn ông cũng lừa được.




4

【Nói đi, rốt cuộc cậu bán cái gì?】

Đối phương lại do dự vài giây rồi gửi đến:

【Bán trái tim tôi.】

Được rồi, mặt tôi đỏ bừng. Trái tim cậu, trái tim tôi, rõ ràng là đang bán ảnh nhạy cảm thì có.

Tên trai thẳng chết tiệt, tôi thật sự không khống chế nổi.

Định bắt nạt tôi chưa từng yêu đương à?

【Lần sau mặc sơ mi trắng nhé, tôi thích xem.】

Nói xong tôi thật sự không chịu nổi nữa, tắt điện thoại rồi nhắm mắt lại.

Trên giường của Cố Trì cũng vang lên tiếng động sột soạt.

Ngày mai còn có lễ chào đón tân sinh viên nữa.

Nghĩ vậy rồi tôi dần chìm vào giấc ngủ, trong mơ hình như còn sờ được cơ bụng của “anh trai đa tình”.

Cảm giác ấy, ừm, còn chắc chắn hơn cả niềm tin của tôi.

Ngẩng đầu lên nhìn, lại là gương mặt điển trai của Cố Trì.

Tôi lập tức giật mình tỉnh dậy.

Vừa tỉnh đã nghe thấy mấy bạn cùng phòng rôm rả bàn chuyện lễ chào đón tân sinh viên.

Lúc thì nói mấy chị khóa trên xinh đẹp, lúc thì bàn xem làm sao để nổi bật cả hội trường.

Tôi thì khác, chỉ muốn lặng lẽ sống sót, rồi ngắm trai đẹp thêm chút nữa.

“Cố Trì, cậu đẹp trai thật đấy!”

Bạn cùng phòng Lâm Huy nói với giọng trêu chọc.

“Xong rồi xong rồi, có Cố Trì ở đây, bốn năm đại học này còn kiếm được bạn gái không?”

Tôi kéo rèm giường ra, dụi mắt nhìn sang.

Chỉ thấy Cố Trì mặc sơ mi trắng, phần ngực bị cơ bắp đẩy căng, tay áo xắn lên để lộ cánh tay rắn chắc nổi gân xanh.

Tôi lập tức đầu óc đầy rác.

Cố Trì từ khi nào mà thân hình lại ngon thế này?

Thật muốn vạch ra xem thử, có giống trong mơ không…

Tôi đang mải mê suy nghĩ thì phát hiện Cố Trì đang ngẩng đầu nhìn tôi, mặt tôi lập tức đỏ bừng, trừng mắt đáp lại.

Kéo rèm giường xuống, tôi sờ vào trái tim vẫn đang đập thình thịch, tự nhủ một tiếng: hừ.

Chỉ là thân hình đẹp, lại đúng kiểu tôi thích, sơ mi trắng, mà đã bị quyến rũ rồi, có còn chút tự chủ nào không?

Cố Trì thì ghét tôi ra mặt.

Thích cậu ta chẳng có lợi gì, chưa biết chừng còn bị mắng là biến thái.

Nghĩ đến đó tôi rùng mình một cái.

Bình thường trêu chọc cậu ta một chút là đủ rồi, tuyệt đối không được động lòng thật.

5

Buổi lễ chào đón tân sinh viên đèn hoa rực rỡ, náo nhiệt vô cùng.

Cố Trì quả nhiên bị hội con gái vây kín.

Cậu ta cười lịch sự, hoàn toàn không giống cái mặt lạnh khi đối diện với tôi.

Hai bạn cùng phòng nhìn tôi và cậu ta với vẻ mặt như đưa tang. Hỏi vì sao à? Vì tôi cũng bị mấy chị khóa trên quấn lấy.

“Em trai, tên gì thế?”

Hai ba chị khóa trên cười tươi như hoa, đến bắt chuyện với tôi.

“Em tên là Trần Chân, chào các chị.” Tôi ngoan ngoãn đáp lời.

“Trần Chân, nước cam, trời ơi, em trai không chỉ mặt ngọt mà tên cũng ngọt nữa.”

(chữ Chân /Zhen/ với Cam /Cheng/ đọc na ná nên ẻm bị ghẹo)

Chị khóa trên vừa cười vừa trêu, khiến mặt tôi đỏ bừng.

Không trách được, mắt tôi tròn xoe, mặt mũi thanh tú, da trắng, người thì cao gầy.

Thường bị trêu là chỉ cần đội tóc giả lên là thành em gái dễ thương.

Thế nên bình thường tôi phải nói chuyện cứng rắn một chút, kẻo lộ thân phận là gay.

Nói rồi chị ấy đòi kết bạn WeChat, tôi nghĩ không tiện từ chối nên lấy điện thoại ra kết bạn.

Ngay lúc đó, tôi cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực.

Tôi ngẩng đầu lên, thấy Cố Trì, một tên cao to đang đứng giữa đám con gái, lạnh lùng nhìn tôi.

Mặt cậu ta tối sầm, ánh mắt sắc như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

Tên này lại bị gì nữa đây?

Không lẽ trong mấy chị kia có người cậu ta thích?

Tôi nghĩ ngờ ngợ, trong lòng lại nổi lên một con quỷ nhỏ, cười đắc ý với cậu ta.

Cố Trì lập tức quay mặt đi.

Phải nói, trêu chọc Cố Trì cũng khá thú vị.

“Rồi rồi, tiếp theo là phần được mong chờ nhất. Truth or Dare!”

Tôi bị chị khóa trên kéo ngồi xuống bãi cỏ.

Thật ra tôi chẳng mong chờ gì, vì vận xui của tôi lúc nào cũng cao.

Thế nên khi chai rượu chỉ vào tôi, tôi chỉ biết cười khổ, hôm nay chắc tiêu rồi.

“Thật lòng hay Thử thách?” Người dẫn chương trình cười hỏi.

“Thật lòng đi.”

“Cấp ba từng thầm thích ai?” Người dẫn chương trình mắt sáng rỡ, miệng cười đầy ẩn ý.

Tôi sững người, không ngờ lại hỏi chuyện cấp ba.

Cố Trì ngồi đối diện cũng nhìn tôi chằm chằm, tôi lén liếc cậu ta một cái.

Tôi là kiểu mê ngoại hình, thật sự mà nói thì người tôi từng thầm thích chỉ có Cố Trì.

Đẹp trai, cao ráo, học giỏi, giờ còn tập gym nữa. Đừng nói con gái, trong giới gay cũng là cực phẩm.

Nhưng bí mật này tôi tuyệt đối không thể nói ra, cũng không muốn nói dối.

“Thôi đổi sang Thử thách đi.” Tôi chắp tay cầu xin người dẫn chương trình.

“Ồ ồ ồ, có gì đó nha~ Thôi không làm khó em trai đầu tiên, rút thử thách đi nào.”

Tôi thò tay vào đống giấy, rút ra một tờ, mặt lập tức biến sắc.

“Hôn người đẹp trai nhất ở đây trong 10 giây! Wuhu!”

Người dẫn chương trình ghé sát đọc từng chữ trên tờ giấy, tôi còn chưa kịp che lại.

“Người đẹp trai nhất ở đây có phải là bạn mặc sơ mi trắng không nhỉ?”

Người dẫn chương trình đưa micro cho cả nhóm, xung quanh lập tức hò reo:

“Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!”

“Tôi là trai thẳng!” Tôi nghiến răng nói.

“Ôi dào, trai thẳng thì càng không sợ, không dám hôn mới là gay!”

Chị khóa trên bên cạnh tôi hét to nhất, mặt tôi đen như đáy nồi.

Hóa ra chị ấy kết bạn với tôi là để đẩy thuyền.

Giờ không từ chối được nữa, đành phải làm thôi.

Tôi nhìn về phía Cố Trì.

Thấy cậu ta mặt đơ như đá, đúng kiểu “mặt lạnh”.

Nghĩ lại thì tôi cũng chẳng thiệt, trai đẹp không hôn thì phí.

Tôi cười thầm trong lòng, giữa tiếng hò hét, bước về phía Cố Trì.

Cậu ta ngồi yên, cả người như bị đóng băng.

Mắt nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như có lửa.

“Không phải lỗi tôi đâu, cậu chịu khó chút nhé.”

Tôi cúi người nâng mặt cậu ta lên, cảm nhận được quai hàm cậu ta đang siết chặt, nhưng không đẩy tôi ra.

Tôi không dám nhìn vào mắt cậu ta, tim đập thình thịch.

Đây là nụ hôn đầu của tôi.

Cả người tôi nóng ran.

Tôi định đứng dậy, nhưng bị một bàn tay to giữ chặt sau gáy.

“Mười giây.”

Cố Trì thì thầm bên môi tôi.

Cảm giác môi cậu ta khẽ động, giống như nụ hôn thật sự giữa người yêu.

Tiếng ồn ào xung quanh như biến mất.

Mười giây đó dài như cả đời.

“!”

Tiếng người dẫn chương trình kéo tôi về thực tại, xung quanh là tiếng huýt sáo và reo hò.

Tôi lập tức tỉnh táo lại. Chết tiệt, bị sắc đẹp dụ rồi, sao lại thấy như mình mới là người bị lợi dụng?

Tôi cắn một cái vào môi Cố Trì.

Tách ra rồi trừng mắt nhìn cậu ta, không thèm để ý đến vẻ mặt cậu ta, tôi chạy đi luôn.

“Em trai, mặt đỏ quá nha~”

Chị khóa trên trêu tôi, tôi vội lấy nước đá chườm mặt.

Tôi lén nhìn sang Cố Trì, thấy cậu ta đang dùng tay chạm vào môi, ánh mắt cháy bỏng nhìn tôi.

Tim tôi giật thót, vội vàng tránh ánh mắt, chắc Cố Trì muốn giết tôi rồi.

Chết tiệt, sao tôi cứ loạn cảm xúc với mấy tên trai thẳng thế này.

Sống đến giờ chẳng làm được gì, chỉ giỏi tự chơi khăm chính mình. Muốn khóc quá.


⋆. 𐙚˚࿔ Tiếp Phần 2 𝜗𝜚˚⋆



Đăng nhận xét

0 Nhận xét