Bill và cây đàn piano.



Phỏng vấn năm mươi lần vẫn không được công ty nào tuyển dụng, tôi thức cả đêm chơi game để xả giận.

Lúc rạng sáng, trên màn hình máy tính bật lên một quảng cáo game lạ.

Trong hình là một cậu bé bị vô số xiềng xích trói trên chiếc ngai vàng hoa lệ, đôi mắt vô hồn quay về phía ống kính.

【Bill rất cô đơn, hãy đến chơi cùng em ấy nhé.】

Vậy thì...

Tôi click vào quảng cáo.

【Bạn muốn chọn con đường nào cho em ấy?】

Ngón tay dừng lại giữa hai lựa chọn HE và BE. 

Đột nhiên, một luồng sức mạnh không thể chống cự kéo tôi vào trong game.

Trước khi màn hình điện thoại tối đen, hiện lên dòng chữ đẫm máu:

【Chào mừng đến với thế giới Virtual.】

Trước mắt tôi là bóng tối, bên tai vang lên giọng nói điện tử lạnh lẽo: 

“Chào mừng đến với thế giới của Bill. Thân phận của bạn là giáo viên văn học được gia đình Bill thuê. Nơi này tách biệt với thế giới, là thiên đường sinh ra từ kẽ hở của thực tại. Hãy làm theo hướng dẫn hệ thống để thúc đẩy cốt truyện hoàn thành.” 

Ánh sáng xuyên qua mí mắt, tôi cau mày. 

Giọng nói vẫn tiếp tục: “Xin lưu ý, sau mười giây, người chơi sẽ quên thân phận thật, bị ép nhập vai trong hai giờ.”

Tôi mở mắt, trước mặt là một thiếu niên cau mày nhẹ, như đang khó chịu vì sự thất thần của tôi. 

Tôi vội chỉnh lại kính: “Xin lỗi, thiếu gia.” 

Bill quay đi: “Không cần.” 

“Tối nay ngoài văn học còn có hội họa, chiều là toán và… bài văn học hôm nay là…” 

Cậu thu lại cây bút chì đang xoay, mái tóc đen rũ xuống. 

Sau buổi học sáng, Bill rời đi cùng người hầu. 

Tôi đang thu dọn sách vở thì một người phụ nữ xinh đẹp gọi tôi lại: “Thầy Joyce, xin hãy ở lại.” 

Chính là mẹ của Bill. 

“Bill hôm nay học thế nào?”

 “Cậu ấy rất xuất sắc.” Tôi ngập ngừng. 

Nụ cười lịch sự của bà hơi khựng lại: “Sao vậy?” 

Tôi cân nhắc: “Gần đây cậu ấy có vẻ hơi lơ đãng.” 

Bà trầm ngâm, giọng lạnh đi: “Tôi nghĩ tôi biết lý do.” 

Bà không nói rõ, tôi cũng không hỏi thêm. 

Sau đó chúng tôi trao đổi thêm về kết quả học tập, tiến độ chương trình… 

Lúc đó, cửa mở. 

Tôi quay đầu, ánh mắt chạm ngay đôi mắt đen sâu thẳm sau cánh cửa. 

Là Bill. 

Cậu chỉ đứng đó vài giây. 

Mẹ cậu cau mày: “Con nên đang ở bàn ăn, giải thích lý do con đến đây đi.” 

Ánh mắt Bill lướt qua mặt tôi, rồi quay đi, giọng đầy khó chịu: 

“Lấy đồ.” 

“Gì cơ?” 

Bà không hài lòng: “Khi nói chuyện với mẹ, con nên nói to hơn một chút.” 

Cậu mím môi, rồi chậm rãi chỉ vào mô hình con rắn trên bàn. 

Tôi nhớ đó là thứ cậu làm trong giờ rảnh mấy hôm nay.

Bà liếc tôi một cái. 

Tôi lập tức hiểu ý, cầm mô hình lên trước mặt Bill. 

Rắc! 

Con rắn vỡ vụn. 

Hệ thống nhắc nhở bên tai: “Đã thoát khỏi trạng thái nhân vật! Mở khóa chỉ số hạnh phúc, hiện tại là 36. Khi đạt 100 sẽ hoàn thành kết thúc, hãy cố gắng hơn nữa.” 

Tôi bừng tỉnh, vô thức nhìn về phía Bill. 

Chết tiệt! Tôi vừa làm cái quái gì vậy?! 

Giọng bà lạnh lẽo vang lên: “Con làm chuyện thừa thãi rồi, Bill. Bữa trưa hôm nay khỏi ăn, để nhớ lâu hơn.” 

Bill nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ con rắn dưới đất, vẻ mặt vô cảm, nhưng trong mắt thoáng qua một tia căm hận.

2

Ngoài giờ học, Bill rất tránh né việc ở riêng với tôi. 

Cũng đúng thôi, ai lại thích bị mẹ cài camera giám sát chứ. 

Hai ngày sau, do giáo viên toán có việc, tôi phải dạy thay buổi chiều. 

Vừa hết tiết, Bill lập tức rời lớp. 

Vì kiến thức hạn chế, tôi rất dễ bị mẹ cậu phát hiện không phải người thật, nên tôi cũng bắt đầu tránh mặt bà. 

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bà và người hầu trò chuyện. 

Hoảng hốt, tôi không kịp lấy sách, vội chạy theo hướng Bill vừa đi. 

Phía sau vang lên tiếng gọi ngạc nhiên: “Joyce—” 

Tôi giả vờ không nghe thấy. 

Ánh hoàng hôn như ánh đèn dầu chiếu lên bình thủy tinh. 

Hành lang quanh co, tôi cẩn thận bám theo Bill, đi mãi vẫn chưa tới nơi. 

Dù lúc đầu là do hoảng loạn mà chạy theo, giờ tôi thật sự tò mò cậu định đi đâu. 

Đến khúc rẽ, một người hầu đi ngang gọi tôi: 

“Thầy Joyce, chào buổi chiều.” 

Tôi giật mình, theo phản xạ nhìn về phía Bill. 

Nhưng chỗ đó đã trống trơn. 

Gì vậy? Cậu ấy đâu rồi? 

“Tôi hỏi chút, anh có thấy Bill không?” 

Tôi hoảng hốt bước lên vài bước, nhìn quanh. 

Người hầu ngạc nhiên: “Xin lỗi, lúc tôi đến chỉ thấy mỗi thầy.” 

Mất dấu rồi. 

Tôi giả vờ bận rộn nhìn quanh: 

“Cảm ơn, chào buổi chiều.” 

Người hầu tò mò: “Cho hỏi thầy định đi đâu? Phía trước là kho chứa, phu nhân không cho ai đến gần.” 

Tôi cười gượng: “Tôi chỉ đi dạo thôi, không ngờ lại tới đây.” 

“Haha, ra vậy. Tôi còn tưởng thầy muốn xem cây đàn huyền thoại kia.” Anh ta đùa. 

Đàn piano? 

Tôi lập tức chú ý: “Là truyền thuyết gì vậy? Nghe thú vị đấy.” 

Người hầu nhìn quanh, hạ giọng: “Có thể thầy từng nghe về ông chủ cũ của dinh thự này. Ông ấy là một thiên tài kinh doanh, trẻ tuổi đã kiếm được khối tài sản khổng lồ. Nhưng sau đó lại yêu một cô hầu gái và bỏ trốn cùng cô ấy. Phu nhân tức giận, khóa hết mọi thứ liên quan đến ông ấy trong kho, cấm ai bén mảng. Trong đó có một cây đàn piano rất đắt tiền. Nghe nói bên trong cây đàn có một con quỷ, ai chạm vào sẽ bị nó mê hoặc.”

3

Trong kỳ kiểm tra văn học định kỳ, Bill bất ngờ đạt điểm tuyệt đối. 

Dù cậu không biểu lộ gì, nhưng chỉ số hạnh phúc vốn kẹt ở mức 36 đã nhích lên 11 điểm, hiện tại là 47. 

Phu nhân hiếm khi cho cậu nghỉ nửa ngày. 

Giáo viên cũng được nghỉ ngơi đôi chút. 

Nhân lúc rảnh, tôi quyết định một mình đến kho chứa đồ để tìm manh mối thúc đẩy cốt truyện. Tôi rón rén đi đến góc hành lang nơi từng dừng lại. 

Xung quanh không một bóng người, chỉ có tiếng gió rít qua tán cây.

“Tít!” 

Trời đất?! Hết hồn! 

Giọng hệ thống vang lên bất ngờ: “Đã đạt điều kiện [Đàn piano của Bill], mở khóa thẻ định mệnh. Khi chỉ số hạnh phúc đạt mức quy định, bạn có thể mở một thẻ định mệnh của mình hoặc người khác để hỗ trợ hoàn thành nhiệm vụ.” 

Chưa thấy cây đàn mà đã kích hoạt điều kiện rồi. Đúng như tôi đoán. Cây đàn này chính là chìa khóa của cốt truyện.

Giao diện màu xanh hiện ra trước mắt, thanh tiến độ chỉ số hạnh phúc đã gần nửa, vừa vượt qua biểu tượng thẻ đầu tiên. 

Vài giây sau, một thẻ bài màu đen đỏ được rút ra, lật mặt, hiện lên hình ảnh: Giữa những cành cây khô đen tối, một con mãng xà quấn quanh trái cây đỏ rực, đôi mắt xanh lục lạnh lùng nheo lại.

“Chúc mừng nhận được thẻ tiêu cực dành riêng cho người chơi [Giấc mộng Eden]. Người chơi sẽ ngẫu nhiên biến thành rắn đen, không giới hạn thời gian và địa điểm, mỗi lần kéo dài 6 giờ.”

Ngay sau đó, tầm nhìn quay cuồng. Tôi bò rạp xuống đất, khó chịu vặn vẹo thân thể. 

Gì vậy trời? Sao đạo cụ hỗ trợ lại có loại tiêu cực nữa? Chắc chắn là để tăng độ khó rồi?!

Vừa càu nhàu, tôi vừa lết dọc hành lang đến cửa kho chứa. Cửa đóng chặt. Nhưng biến nhỏ cũng có lợi, tôi luồn qua khe cửa dễ dàng.

Băng qua đống đồ đạc, tôi nghe thấy tiếng đàn vang lên. 

Cây đàn piano lộng lẫy không chút bụi, ánh lên ánh sáng dịu dàng. 

Một bóng áo sơ mi trắng ngồi trước đàn, ngón tay lướt nhẹ trên phím. 

Khoảnh khắc ấy, như có vô số chim trắng bay ra từ cây đàn.

Tôi nằm trên mặt bàn, say mê lắng nghe. 

Cho đến khi tiếng đàn dừng lại, chim trắng biến mất. Tôi quay đầu theo phản xạ, chạm ngay ánh mắt đen sâu thẳm.

 Muốn bò đi thì đã muộn, một bàn tay từ trên giáng xuống, tóm gọn đầu tôi!

Aaaa! Cứu với! Bill lắc tay, tôi bị quay mòng mòng: “Vào nhầm à?” 

Mặt đất ngày càng gần, tôi bị đặt xuống sàn, cậu quay lại ngồi lên ghế đàn. 

Không bị đuổi ra ngoài.

Tôi do dự, rồi lại bò lên mặt bàn. 

Cậu ngẩng đầu, có vẻ bất ngờ vì tôi quay lại. “Cậu cũng thích piano?” 

Bill nhìn tôi, ánh mắt phản chiếu ánh đàn lấp lánh. 

Tôi vẫy đuôi: [Tôi, trình độ piano cấp 8.] 

Cậu đưa tay ra như mời gọi, thì thầm: “…Dù có bị ném chết cũng không sợ sao?” 

Nói gì thế, nhỏ quá nghe không rõ.

Tôi quấn lấy cổ tay cậu, đáp xuống mặt đàn an toàn, lại vẫy đuôi: [Cảm ơn, thiếu gia.] 

Bill tập trung trở lại, ngón tay đặt lên phím đàn. 

Lại một lần nữa, như có đàn chim trắng bay lượn trong không gian. 

Bóng cây lay động ngoài cửa sổ, đồ đạc trong phòng im lìm. 

Thế giới của cậu rực rỡ ánh sáng, như không hề có bóng tối.

Thiên tài piano. Ý nghĩ ấy chiếm trọn đầu tôi.

4

Bên ngoài đã tối, không gian tĩnh lặng lạ thường. Bill phủ khăn lên đàn, tôi quấn lấy tay cậu, bò lên vai. Cửa kho đã khóa. Tôi đang thắc mắc cậu định ra ngoài thế nào thì Bill đã mở chốt cửa sổ, bám tường nhảy xuống đất nhẹ nhàng.

[…] Gì vậy, đi thẳng thế luôn à?

Đột nhiên, ánh đèn rọi tới. Bill theo phản xạ che mắt, rồi ánh đèn thứ hai, thứ ba, thứ tư… Cậu bị bao vây, không còn đường thoát.

“Tôi đã nói rồi, không ai được vào đây.” Phu nhân xinh đẹp bước ra từ đám người hầu, cau mày lạnh giọng.

Tôi lao nhanh vào áo Bill, thò mắt ra từ cổ áo. Bill vừa hé môi đã bị mẹ tát lệch mặt. Má cậu đỏ ửng.

Phu nhân lạnh lùng tuyên bố: “Tôi đã nói, không ai được bước vào đây. Nếu không nhờ thầy Joyce nhắc nhở, tôi đã không phát hiện ra con đã vi phạm lệnh cấm.”

Gì cơ?! Tôi có báo cáo gì đâu?! Hóa ra nửa ngày nghỉ là cái bẫy à?!

Bill chưa kịp nói đã bị tát lần hai. Thấy cái tát thứ ba sắp tới, tôi lao ra khỏi cổ áo, đập vào người bà: [Đừng đánh! Đừng đánh trẻ con!]

Phu nhân hét lên, ném tôi vào bụi cỏ: “Aaaa! Giết nó đi!”

Người hầu vừa định tiến lại, tôi đã chuồn mất. May mà sau đó không có chuyện gì nghiêm trọng. Phu nhân bị hoảng, Bill bị cấm túc, người hầu thì truy lùng con rắn đen suốt đêm. Cũng xứng đáng với màn liều mạng của tôi.

Về đến chỗ ở, tôi trở lại hình người. May mà không ai thấy.

Chưa kịp thở phào, hệ thống lại xuất hiện: “Phát hiện nút truyện, người chơi có muốn xem hướng dẫn không?” Tôi đáp trong đầu: “Xem.”

  • Hướng dẫn 1: Giúp Bill quay lại kho chứa để tiếp xúc với đàn. → Không được. Bà ấy chắc chắn sẽ tăng cường canh gác.

  • Hướng dẫn 2: Thuyết phục mẹ Bill cho cậu tiếp xúc với đàn. → Không được. Chuyện chồng bỏ đi là vết thương lòng, nhắc lại chỉ khiến bà ấy nổi giận.

  • Hướng dẫn 3: Người chơi tự mua đàn, dẫn dắt Bill tiếp xúc. → Vậy là kiểu gì Bill cũng phải chơi đàn?

Tôi không do dự: “Chọn 3!” Hệ thống báo: “Bạn của bạn – Gary – đang cần bán gấp một cây đàn piano, hãy đến giao dịch.”

Giờ thì tôi mới thấy game này bắt đầu có chút “phê”. Góc nhìn thượng đế, quá đã!

Theo bản đồ hệ thống, tôi gõ cửa nhà Gary lúc nửa đêm, mua lại cây đàn với giá hợp lý. Nhưng mang về rồi, đặt ở đâu mới là vấn đề. Làm sao để Bill tự nguyện chơi đàn mà không bị mẹ phát hiện?

Tôi ngồi xổm trước cửa, nhìn cây đàn như đang suy tư cùng tôi.

5

Kim giây về vị trí, đồng hồ đúng giờ kêu, buổi học văn học hôm nay sắp kết thúc.

Bill đang viết bài tập văn học, tôi nhẹ nhàng cúi người, em ấy lập tức như chú chim sợ hãi, ánh mắt cảnh giác co người lùi lại.

Tôi lắc tờ giấy nhớ trong tay, xoa dịu sự nghi ngờ của em ấy: "Chỉ là vô tình đánh rơi thôi."

Em ấy nửa tin nửa ngờ liếc qua tờ giấy nhớ, đầu bút lại cọ sát tờ giấy, viết xong dòng cuối cùng.

Tầm nhìn của tôi xuyên qua cửa sổ vượt qua tường rào, rơi xuống cánh đồng hoa vàng bát ngát.

Cơn gió lốc đuổi theo làn sóng màu vàng đẩy về phía rìa, tự do tự tại.

"Hôm nay thời tiết thật đẹp nhỉ."

Tôi liếc qua em ấy, thản nhiên nói: "Gió và hoa đều rất dịu dàng."

Bill hôm nay hiếm hoi không đi ngay sau khi tan học, em ấy không nói gì nhưng đầu bút lại dừng lại.

Sau giờ học, phu nhân lại đến chặn tôi.

Trốn quá nhiều lần dễ gây nghi ngờ, tôi chủ động cùng bà uống trà chiều.

"Phu nhân, Bill dạo này rất chăm chỉ." Tôi trả lời không khiêm tốn không ngạo mạn.

Bà khoanh chân, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà đỏ trong tách sứ: "Phiền thầy rồi, xin hãy tiếp tục trông chừng em ấy."

Tôi gật đầu, mặt lộ vẻ khó xử.

Bà nhận ra đặt tách trà xuống: "Thầy Joyce, còn phát hiện gì khác không?"

Tôi giả vờ do dự: "Người hầu theo Bill quá nhiều, không chỉ khi học sẽ khiến em ấy mất tập trung, mà áp lực về mặt tinh thần e rằng sẽ ngày càng tăng nặng."

Bà im lặng suy nghĩ một lúc, cuối cùng nói: "Tôi hiểu rồi. Người hầu tôi sẽ rút bớt một phần, nhưng sau này cần nhờ thầy Joyce vất vả hơn một chút."

Tôi nở nụ cười: "Phu nhân đừng nói vậy, đó là điều tôi phải làm."

......

Hồi tưởng kết thúc, tôi kéo đuôi rắn xuyên qua không biết bụi cây thứ mấy, đi thẳng đến trước một cánh cửa.

Theo bản đồ hệ thống cho, đây chính là phòng của Bill.

Đêm tĩnh lặng đến nỗi cả gió cũng đã ngủ say, hành lang hai đầu kéo dài vào bóng tối vô tận.

Tôi giơ đuôi gõ cửa.

Tiếng lách cách trong không khí yên ắng vang vọng.

Tiếng thứ ba vừa rơi, cửa đã kêu ậc một tiếng mở ra.

Bill đứng ở cửa, tay cầm một ngọn đèn dầu chỉ còn hơn nửa dầu.

【Khừ——】Tôi cố ý đưa nửa thân trên lên để dọa em ấy, plè lưỡi ra ngoài.

Em ấy cúi đầu xuống, nhưng tôi chỉ thấy đôi mắt đầy nghi hoặc.

Thật lạ.

Người bình thường nửa đêm thấy một con rắn, không phải nên cảm thấy sợ hãi lùi lại hoặc hét lên sao?

Em ấy lại ngồi xổm xuống, ngọn đèn dầu ấm áp chiếu sáng lớp vảy trơn nhẵn trên người tôi: "Tôi nhớ anh, anh là con rắn nhỏ lần trước."

【Bingo~ Đúng rồi! Đi theo tôi nhé.】

Tôi dùng đuôi lỏng lẻo móc vào ngón út của em ấy, ra hiệu đi theo.

Em ấy hiểu ý tôi, cảnh giác nhìn xung quanh, lo lắng liệu có bị người hầu trực đêm phát hiện không.

Nhưng có thời gian lo lắng đó, tôi đã không còn ngần ngại chạy ra xa mấy mét rồi.

Bill ngạc nhiên nhỏ giọng quát: "Này, đợi đã——!" Rồi cũng đuổi theo.

Sau bảy vòng tám khúc, xuyên qua lỗ hổng trên tường rào bị bụi cây che khuất, trước mắt bỗng trở nên sáng sủa.

Đôi lông mày nhíu chặt của em ấy khi chạm vào trời đất bao la đột nhiên thả lỏng.

6

Dưới bầu trời đầy sao, cánh đồng hoa vàng khẽ lay động. 

Tôi không dừng lại, trườn thẳng về phía khu phế tích, để lại sau lưng dấu vết mờ dần. 

Bill lấy lại tinh thần, ánh mắt bị một điểm đen phía xa thu hút, liền bước theo.

Tôi quấn lấy chân đàn piano định leo lên nhưng trượt xuống, lặp lại vài lần rồi ngượng ngùng quay đầu: [Thiếu gia…] 

Một bàn tay từ phía sau nhẹ nhàng nâng tôi đặt lên mặt đàn. 

Cậu vuốt ve phím đàn đầy trân trọng, nhìn tôi cẩn trọng hỏi: “Tôi có thể chơi không?” 

[Dĩ nhiên rồi, cây đàn này là dành cho cậu.] 

Tôi gật đầu.

Cậu ngồi xuống, thử vài nốt đầu tiên, rồi dần dần, những âm thanh tuôn trào từ đầu ngón tay, kết thành từng đàn chim trắng bay ra từ cây đàn. 

Khi nốt cuối cùng tan biến, cậu buông tay, đôi mắt sáng rực trong đêm: “Từ khi tôi còn nhỏ, cha đã muốn lấp đầy tương lai trống rỗng của tôi bằng những bản nhạc, để piano hòa vào cuộc đời tôi. Giờ thì ông ấy đã thành công.”

Giọng Bill như đang kể chuyện của người khác, nhưng ngón tay lại vô thức siết chặt: “Nhưng…” 

Cha cậu lại chính là người đầu tiên bỏ rơi họ.

Tôi lặng lẽ lắng nghe, hơi thở cũng trùng xuống theo cảm xúc của cậu.

[Đừng buồn nữa, nghe tôi kể nhé.] 

Tôi bò đến bên tay cậu, chậm rãi nói: [Cha mẹ tôi đều làm việc liên quan đến piano, tôi cũng học theo. Nhưng năm thi cấp 9 thì họ gặp tai nạn xe và qua đời. Haha, tôi thi trượt, rồi vì khó khăn tài chính, phải bán đàn và tự lo cuộc sống.]

Từ những bản nhạc cao cấp đến những ngày mưu sinh vất vả, tôi đã trốn tránh suốt nhiều năm. 

Có lúc còn sợ cả từ “piano”. 

Tiếc là… Cậu không hiểu tiếng rắn, tôi cũng không nói được tiếng người. 

Nếu không, chúng tôi chắc chắn sẽ là những người bạn tuyệt vời.

7

Đúng lúc đó, đồng hồ trong đầu nhắc còn một phút trước khi kích hoạt thẻ bài. 

Tôi hoảng hốt nhảy khỏi phím đàn xuống đất. 

Bill giật mình: “Cậu đi đâu vậy?” 

Tôi lao vào bụi hoa, để lại vệt hoa rối tung. 

Cậu vội chạy theo: “Này!”

Tôi lướt qua lỗ hổng trên tường, giây sau đã trở lại hình người. 

Thật là khởi đầu tệ hại! 

Suýt nữa bị phát hiện thân phận thật. 

Không phải tôi sợ cậu biết Joyce là rắn đen, mà lo cậu không chấp nhận nổi. 

Ở nơi này, chuyện kỳ quái như vậy dễ bị xem là tà thuật, tôi có thể bị thiêu sống.

Đúng lúc đó, hệ thống lại hiện lên: “Sắp có cuộc thi piano dân gian, hãy dẫn dắt Bill tham gia.” 

Với thân phận hiện tại, tôi có thể âm thầm sắp xếp. 

Vấn đề là làm sao để Bill chú ý đến cuộc thi một cách tự nhiên?

Đang suy nghĩ thì có tiếng bước chân sau tường. 

Cạch. 

Cánh cổng sắt mở ra, Bill cảnh giác nhìn quanh. 

Do tôi được mẹ cậu tin tưởng, nên có cả chìa khóa cửa sau.

Tôi khoanh tay dựa vào tường, nghiêm túc hỏi: “Bill, muộn thế này cậu định đi đâu?” 

Cảnh tượng như một cái bẫy được sắp đặt sẵn, tôi là “thợ săn” chờ “con mồi” mắc câu. 

Bill cũng tin là thật, không nghi ngờ gì.

Cậu siết tay, gọi nhỏ: “Thầy Joyce…” 

Tôi xoay chìa khóa trên ngón tay, nghiêm giọng: “Cậu cũng không muốn để mẹ biết chuyện này chứ?” 

Cậu ngẩng lên, đôi mắt đen như có sao băng lướt qua: “…Thầy muốn gì?” 

Tôi cất chìa khóa, nói: “Rất đơn giản. Chỉ cần cậu giành giải nhất cuộc thi piano ở thành phố.”

Cậu hơi sững lại. 

“Lý do à… Có một người tôi rất ghét cũng tham gia. Hắn rất giỏi, tôi muốn cậu đánh bại hắn.” 

Tôi nháy mắt, giả vờ nghiêm trọng: “Tất nhiên, nếu cậu không thắng, tôi sẽ nói hết với mẹ cậu.” 

“Tại sao lại là tôi?” 

Tôi nghiêm túc: “Vì cậu sẽ làm được.”

Cậu bật cười, đầy châm biếm: “Mẹ tôi sẽ không đồng ý.” 

Tôi mở tay cậu, đặt chìa khóa vào lòng bàn tay: “Sợ gì, quyền lựa chọn là của cậu.” 

Bill thu lại nụ cười.

8

Nửa tháng trước cuộc thi, tôi giữ lời hứa, giúp Bill lén ra ngoài luyện đàn. 

Lấy lý do không nên làm phiền khi học, tôi đuổi khéo người hầu mẹ cậu cử đến giám sát. 

Thỉnh thoảng, tôi kẹp vài bản nhạc luyện tập vào vở văn học của cậu.

Khi bị biến thành rắn, tôi lại mặt dày xuất hiện: [Thiếu gia!] 

Bill không trách tôi vì lần trước bỏ chạy, còn để tôi cuộn trên vai: “Đi thôi, cùng luyện đàn.”

Giữa cánh đồng hoa vàng rực rỡ, dưới bầu trời xanh trong, chúng tôi lại trở về bên cây đàn. 

Trong những ngày yên bình ấy, tôi thấy vài đứa trẻ thả diều, tự làm vòng hoa đội lên đầu cậu, nằm trên mặt đàn ngắm sao trời. 

Tiếng đàn vang mãi bên tai. 

Chim trắng bay lượn không ngừng.

“Hoàn thành chỉ dẫn hệ thống, tăng 15 điểm hạnh phúc. Hiện tại: 62. Mở khóa thẻ định mệnh mới.” 

Tiếng hệ thống rút thẻ vang lên, rồi một thẻ màu xám xanh lật mặt. Trên đó là chiếc cân, hai bên đặt lượng chip bằng nhau.

“Chúc mừng nhận được thẻ chia sẻ [Cái giá]. Người dùng có thể dùng bất cứ thứ gì mình sở hữu để đổi lấy lượng chip tương đương. Thẻ sẽ vô hiệu sau khi dùng.”

Đêm trước ngày thi, tôi đứng chờ ở cửa sau: “Mai tôi sẽ tìm cách đưa cậu đi. Hồi hộp không?” 

Bill không còn cảnh giác như trước, lắc đầu.

Tôi đưa món quà đã chuẩn bị: một mô hình đàn piano làm từ đất sét và màu vẽ. 

Cậu nhận lấy, ánh mắt khẽ động. 

Tôi giơ tay, muốn đập tay chúc may mắn: “Chúc cậu thắng lớn.” 

Cậu nắm tay lại, chạm vào lòng bàn tay tôi: “Cảm ơn.”

9

Hôm sau, tôi giả vờ có việc vào thành phố, giấu Bill trong xe ngựa cải trang thành người hầu. 

Đưa cậu đến nơi thi, tôi giả vờ đi mua sắm, thực chất là theo dõi xem mẹ cậu có cử người theo không. 

May mắn là mọi thứ yên ổn.

Hai tiếng sau, hệ thống vang lên: “Tăng 18 điểm hạnh phúc, hiện tại: 80. Mở khóa thẻ định mệnh mới… Đang rút thẻ. Chúc mừng nhận được thẻ chia sẻ thứ hai [Cái giá].”

Thông báo này nghĩa là: Bill đã thi xong. 

Trước khi mẹ cậu nghi ngờ, tôi phải đưa cậu về.

Xe ngựa lao nhanh đến nơi, khán giả đang rời đi, cuộc thi vừa kết thúc. 

Trước khi phu nhân phát hiện bất thường, tôi sẽ hộ tống em ấy về nhà.

Xe ngựa chạy rất nhanh, đến địa điểm thi, khán giả đang rời chỗ, cuộc thi có lẽ vừa kết thúc không lâu.

Theo bản đồ hệ thống cho, xe ngựa phi nhanh đến hậu trường sân khấu.

Các thí sinh vừa kết thúc thi nghe tiếng, lần lượt thò đầu ra từ trong cửa, tò mò nhìn tôi.

Tôi nhảy xuống xe ngựa, lịch sự mỉm cười: "Các ngài, phiền gọi Bill giúp."

Họ mới lúng túng chui vào, từng người một câu gọi Bill.

Bill thần sắc không vui, lông mày nhíu chặt khi thấy tôi bỗng thả lỏng: "Thầy Joyce."

Tôi ở ghế trước đưa tay về phía em ấy, thong thả nói: "Đi thôi, thiếu gia."

Cậu ấy không suy nghĩ nắm chặt lòng bàn tay tôi, mượn lực nhảy lên xe ngựa chui vào trong, tôi bước theo sau ngồi đối diện em ấy.

Cậu ấy có vẻ tâm trạng không tệ, còn đùa: "Chúng ta giống như bỏ trốn nhỉ."

Tôi không để tâm, cũng đùa: "Ừ? Sao không phải là bỏ trốn công khai?"

"Bỏ trốn công khai?" Cậu ấy thần tình đờ người.

"Hahahaha..."

"..."

Cậu ấy sững sờ, tôi bắt đầu cười không ngớt.

Bill biết tôi đang trêu cậu ấy, đơn giản không nói gì nữa, vành tai đỏ hồng.

Xe ngựa chạy trên phố, cậu ấy nhìn người qua lại, không biết nghĩ đến điều gì.

Sắc mặt dần ảm đạm.

Tôi theo hướng cậu ấy nhìn nhưng chẳng thấy gì.

Trở về trang viên sau, không ai sinh nghi ngờ.

Ngày hôm sau, tôi ra phố tìm hiểu tin tức cuộc thi.

"Cuộc thi hôm qua thật là hay! Các cao thủ khoe tài, tôi có mặt nghe sướng quá."

"Hôm qua không đến cũng không sao, chung kết tối nay diễn ra, lúc đó đến cũng không muộn."

"Sinh nhật Bệ hạ sắp đến, nhà vô địch sẽ có cơ hội gặp Bệ hạ và chơi một bản. Nếu nhờ đó được Bệ hạ thưởng thức, phần đời còn lại giàu sang không còn là mơ!"

Tôi chen vào đám đông bàn tán, nhìn danh sách chung kết trên bảng thông báo: Tobias, Giles, Griffin, Blake... Bill.

Tuyệt quá!

Không hổ là nhân vật chính tôi dạy ra!

Rời khỏi đám đông.

Chuẩn bị về báo tin vui này cho Bill, phu nhân vừa lúc không dung từ chối mời tôi đi uống trà chiều.

Vẫn là lời mở đầu quen thuộc: "Bill dạo này thế nào?"

Tôi giả vờ trấn tĩnh trả lời: "Rất tốt. Em ấy rất tốt."

Cầm tách sứ lên, thổi cong luồng hơi trắng bốc lên.

Bà nhẹ cười: "Joyce, ông dạy Bill bao lâu rồi?"

Tôi bị nước trà bỏng nhíu mày, trả lời: "Bốn năm rồi."

Bà che môi, đánh giá: "Bốn năm các người tương xứ, không bằng nửa tháng gần đây hòa hợp."

Bà biết rồi?

Trán rỉ mồ hôi dày đặc, tôi giả vờ không biết gì che giấu: "Hàng phòng thủ của Bill dày hơn trẻ cùng tuổi, tốn thêm thời gian cũng không quá."

"Vậy à?" Bà lạnh lùng nhìn tôi, vẫy tay với người hầu phía sau: "Joyce, cây đàn piano đó cũng là thủ đoạn ông dùng để mở lòng nó à?"

Lập tức, người hầu liền đặt chìa khóa cổng sau tường rào lên bàn.

Cây đàn piano đó...

Tôi im lặng, tim ngừng đập.

Bà lạnh giận: "Cha nó bị quỷ trong đàn piano mê hồn, mới nghĩ đến bỏ vợ con đi làm người đàn piano! Hơn nữa hắn không còn trẻ nữa, rời khỏi nhà này chẳng khác gì người vô gia cư dưới gầm cầu. Tôi chỉ hi vọng con trai tôi sống tốt, đừng vớ vẩn đi theo vết xe đổ."

Tôi cố giải thích: "Bill có tài năng rất tốt về đàn piano, trở thành nghệ sĩ đàn piano không phải xa vời."

Bà lạnh cười: "E rằng ông không hiểu ý tôi, nó không cần tiếp xúc đàn piano, chỉ cần tuân theo sắp xếp của tôi là có thể ngồi hưởng thành quả, sao phải sống mệt mỏi như vậy?

"Bốn năm này, ông nhìn Bill dần lớn lên, không có công cũng có khó. Tôi sẽ không tiếc trả cho ông phần thưởng xứng đáng, nhưng xin hãy rời khỏi đây trước bữa tối."

Bà đứng dậy, đặt chén trà xuống, trong sự vây quanh của người hầu rời đi.

Hồi tỉnh lại, tôi mới phản ứng.

Tôi bị sa thải rồi.

10

Tôi thu dọn sách vở, đưa mắt nhìn quanh lớp học quen thuộc. 

Khi bước đến cửa, cánh cửa bất ngờ mở ra từ bên ngoài. 

Cậu thiếu niên lướt qua tôi, để lại một câu nói rất khẽ, ánh mắt lướt qua như nhìn người xa lạ: “Tôi ghét thầy, Joyce.”

Tim tôi thắt lại. 

Khoảnh khắc ấy, một luồng cảm giác mang tên “sự thật” ập đến, đau đớn đến nghẹt thở. 

Thì ra là vậy. 

Thì ra…

Tôi bước ra khỏi cổng dinh thự, như lần đầu đến nơi này, nhìn cánh cổng sắt kiên cố. 

Chân trái bước lên, rồi chân phải. 

Tôi bắt đầu chạy, đầu óc trống rỗng, chỉ hành động theo bản năng. 

Đến khi dừng lại, nơi phế tích chỉ còn đống vụn vỡ. 

Trên trời là những mảnh mây tàn, dưới đất là cánh đồng hoa vàng cuồn cuộn trong gió.

Trong cơn mơ hồ, tôi thấy Bill đứng phía đối diện, ánh mắt cúi xuống rồi nhìn về phía tôi. 

Ánh mắt cậu đầy oán hận, như một tấm lưới giăng ra, vây chặt lấy tôi. 

Chìa khóa chưa kịp trả, cây đàn bị phá hủy. 

Cậu thực sự ghét tôi.

Không, phải nói là ghét “Joyce”, người luôn nghe lời mẹ cậu. 

Giữa cậu và Joyce chưa từng hóa giải được khoảng cách. 

Những món đồ chơi bị tôi phá, những ngày bị tôi giám sát không lối thoát… 

Đây là một kế hoạch trả thù tinh vi, là sự phản kháng âm thầm với mẹ.

Tôi chiếm lấy thân xác này, ngoài câu “xin lỗi”, chẳng thể nói gì thêm.

Sau khi xe ngựa rời đi, tôi bước vào một quán rượu. 

Từng ngụm rượu trôi xuống, bàn đầy chai rỗng. Khi chuẩn bị rời đi, đầu óc tôi lại quay cuồng.

“Aaa! Có rắn!” 

Tôi hoảng hốt nhìn cơ thể mình, lại biến thành rắn đen. Tại sao lại đúng lúc này chứ?!

Tôi lao ra cửa. 

Một gã béo như quả núi, say khướt, cầm lưới chắn trước mặt: “Tránh ra! Hôm nay ta sẽ nếm thử thịt rắn!” 

Mắt hắn sáng rực, vung lưới chụp lấy tôi. 

Tôi vùng vẫy, cắn mạnh vào tay hắn.

“Aaa! Đau quá!” Hắn ngã xuống, tôi nhân cơ hội trốn thoát.

Ánh hoàng hôn đỏ như máu, đường phố vàng rực. 

Tôi lảo đảo bò vào góc tường, đầu óc mơ hồ, miệng sùi bọt.

Đột nhiên, một bàn tay từ trên giáng xuống. 

Tôi giật mình, nhưng khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc, tôi sững lại: [Thiếu gia?]

Cậu ra hiệu “suỵt”, rồi trốn vào góc tường. 

Ngay sau đó, người hầu nhà Bill vội vã chạy qua, như đang tìm ai đó. 

Tôi hiểu ngay,  cậu đã trốn khỏi nhà.

“Cậu mà còn chạy lung tung, lần sau gặp lại chắc bị ăn thịt rồi.” 

Cậu nhìn về phía quán rượu, nơi đám người đang hò hét tìm rắn.

“!!” 

Bill nhét tôi vào cổ áo: “Cuộc thi sắp bắt đầu, đi thôi.”

Tôi ngoan ngoãn nằm trên nút áo, mắt lờ đờ hé mở. Tôi say đến mức tưởng mình đang mơ thấy Bill.

Đám đông chen chúc quanh sân khấu. Các thí sinh lần lượt lên rồi xuống. Đến lượt Bill, khán giả hò reo vang dội. Cậu cúi chào, ngồi vào ghế đàn.

Chưa kịp chơi, hàng chục người hầu xông lên vây kín sân khấu. Từ trên cao, phu nhân bước xuống, không khí lạnh ngắt.

“Bill, con không nên đến đây. Con quên lời mẹ dặn rồi sao? Quên lý do cha con rời bỏ chúng ta?” 

Ánh đèn chiếu lên gương mặt bà, lạnh lùng vô cảm: “Con muốn chọc tức mẹ đến chết sao?”

Bill vuốt nhẹ phím đàn, như đang nhớ lại điều gì: “Mẹ, con không quên.”

“Xuống ngay, cấm túc nửa tháng, học gấp đôi.”

“Con đã tìm được tin tức về cha.” 

“Thực ra mẹ cũng biết mà, đúng không?” 

Bill ngẩng đầu chậm rãi: “Ông ấy thực sự đã trở thành một nghệ sĩ piano nổi tiếng.”

Phu nhân né tránh ánh mắt, giọng đầy bất mãn: “Dù có thành công thì sao? Ông ấy đã chết rồi!”

Người hầu tiến lại gần, Bill vẫn bình tĩnh: “Xin mẹ cho con một bản nhạc. Nếu không có gì thay đổi, con sẽ không trốn chạy nữa.”

Phu nhân suy nghĩ, rồi ra hiệu dừng lại, đồng ý.

Gió đêm mát lạnh, tôi buồn ngủ rũ rượi. Xe hoa của vua đang diễu hành, hoa bay đầy trời, sao lấp lánh.

Từ phím đàn, một con chim trắng bay ra, rồi hàng loạt chim trắng nối tiếp, tụ lại rồi tan ra như mây.

Bill giành chiến thắng dễ dàng. Nhưng không có “chuyển biến” nào xảy ra.

Phu nhân lạnh lùng: “Ngốc nghếch, thế giới đâu có nhiều chuyển biến như vậy.”

Bill nhìn xa xăm, không nói gì. 

Tôi cũng nhìn theo, chẳng thấy gì.

Sáng hôm sau, một xe ngựa đặc biệt đến dinh thự, mang theo thư mời dự tiệc sinh nhật vua. 

Phu nhân cuối cùng cũng không cản trở quyết định của Bill.

11

Đêm buông xuống, hoàng cung vẫn rực rỡ ánh đèn. 

Các quý tộc trong trang phục lộng lẫy nâng ly chúc tụng, quốc vương ngồi ở vị trí nổi bật nhất, mặt đỏ bừng vì rượu, cười vang trước những lời tâng bốc của các đại thần.

Tôi ẩn mình trong bóng tối, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. 

Ngay dưới chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy giữa đại sảnh, thiếu niên trong bộ lễ phục đuôi én ngồi bên cây đàn piano, như một chú chim trắng sắp tung cánh, tràn đầy sức sống.

Quốc vương nhìn cậu đầy tán thưởng: “Cậu là con trai của Berg?” 

Bill đáp: “Vâng. Berg là cha tôi.” 

Quốc vương nói: “Ông ấy là một nghệ sĩ piano tài năng. Đáng tiếc…” 

Bill mỉm cười: “Tôi sẽ không để ngài thất vọng.” 

Quốc vương hài lòng: “Vậy hãy bắt đầu đi.”

Tôi rút vào góc khuất, tìm cách tiếp cận Bill. 

Lúc đó, hai người đàn ông mặc đồ hầu bước qua, không để ý đến tôi dưới chân.

“Làm vậy thật ổn chứ?”, một người hỏi, giọng run. 

“Nếu không vì hắn cướp mất vị trí của tôi, người được quốc vương chú ý hôm nay phải là tôi. Cứ làm theo kế hoạch, dù có bị bắt, tôi cũng không để hắn yên!”, người kia nghiến răng.

Người đầu tiên rụt cổ: “…Được rồi, Blake, tôi sẽ nghe anh.” 

Blake? 

Hình như là một trong các thí sinh vào vòng chung kết.

Tôi nhìn về phía Bill, rồi liếc thấy hai bóng đen lén lút trên tầng. Họ định làm gì?

“Tách!” Đèn chùm pha lê bất ngờ tắt, cả đại sảnh chìm trong bóng tối. 

Quý tộc hoảng loạn, lính gác lập tức bảo vệ quốc vương. Chỉ riêng Bill vẫn bình tĩnh.

Tôi thầm kêu nguy, bất chấp thân phận, lao tới: “Hệ thống! Dùng thẻ [Cái giá]! Dù là gì cũng phải bảo vệ Bill!” 

Hệ thống đáp ngay: “Đổi lấy đôi chân của bạn… Đã sử dụng thành công.”

Giây sau, tôi lao tới, đẩy Bill sang một bên. 

Đèn chùm rơi xuống, vỡ tan tành, nắp đàn cũng bị phá hủy. 

Bill mở to mắt, ánh mắt phản chiếu gương mặt lo lắng của “Joyce”.

12

Tôi nằm trên người cậu, thở hổn hển, lưng đẫm mồ hôi lạnh. 

Ai đó hét lên: “Là con rắn đen giết người! Nó biến thành người! Đây là tà thuật!”

Câu nói như hòn đá ném xuống mặt hồ, gây ra làn sóng hoảng loạn. 

Mọi người lùi lại, quốc vương hoảng sợ chỉ tay: “Giết hắn!”

Bill đỡ tôi dậy, ôm lấy tôi: “Khoan đã!” 

Quốc vương cau mày: “Bill, cậu có gì để nói?”

Bill chỉ vào hai kẻ đang lén lút định trốn: “Hai kẻ khả nghi kia đang định bỏ trốn. Ngài chưa điều tra thủ phạm mà đã muốn giết ân nhân cứu tôi, như vậy không hợp lý.”

Lính gác bắt giữ hai người. 

Một quý tộc tóc chải chuốt bước ra, giận dữ: “Con rắn đen đó đã giết người, phải đền mạng!”

Quốc vương hỏi: “Hall, ông có điều gì oan ức?” 

Hall nghiến răng: “Cháu tôi bị rắn đen cắn ở quán rượu, không chữa được, đã chết.”

Bill phản bác: “Thế giới có bao nhiêu rắn đen, sao ông chắc đó là con này?” 

“Ngươi!” 

Quốc vương ngắt lời: “Tạm giam người này, xét xử sau. Hôm nay là ngày gì mà ai cũng muốn chống lại ta?”

Hall im lặng, mặt tái mét. 

Tôi bị giam trong một căn phòng đầy đủ tiện nghi, như một nhà tù cao cấp. 

Ngồi bên cửa sổ, ánh trăng chia bầu trời thành từng mảnh qua song sắt. 

Chẳng lẽ tôi sẽ chết ở thế giới này?

13

Nửa đêm. Cửa phòng bất ngờ mở ra, ánh đèn dầu soi rõ gương mặt người đến. 

Tôi quay đầu mệt mỏi. 

Cậu đặt đèn xuống: “Thầy Joyce, chúng ta đi thôi.” Bill?

Tôi định tiến lại nhưng thấy mình vẫn là người, liền lùi lại, ngập ngừng: “Sao cậu lại đến?” 

Ánh lửa kéo dài bóng cậu, Bill bình thản: “Tôi đã chứng minh với quốc vương rằng thầy không phải rắn độc. Ngài cho phép chúng ta rời đi.”

Rời đi? Tôi muốn đứng lên nhưng đôi chân không còn cảm giác. 

Hoảng loạn ập đến.

Cậu cúi xuống: “Tôi sẽ cõng thầy.” 

Tôi sờ vào chân, sững người. Đây là cái giá sao?

Tay tôi đặt lên lưng cậu, không quen. 

Chúng tôi đi qua cầu đá, vườn hoa, những tòa nhà lộng lẫy, hướng về cổng ra.

Bill thở nhẹ: “Thầy ổn chứ?” 

“…Ổn.”

Cậu không hỏi gì về chuyện rắn đen hay tại sao tôi ở hoàng cung. Có lẽ cậu đã biết tất cả.

Sau một lúc im lặng, cậu nói: “Tối nay sao nhiều quá.” 

Tôi ngẩng lên. 

Cậu tiếp: “Ngày mai trời sẽ đẹp, gió và hoa cũng dịu dàng.” 

Tôi nhìn nụ cười trên môi cậu, cũng mỉm cười: “Ừ, trời sẽ nắng.”

Lần đầu tiên cậu nói nhiều với tôi như vậy. 

Khoảnh khắc này, tôi không còn là “Joyce”, mà là thầy Joyce. 

Mọi khoảng cách giữa chúng tôi như tan biến trong cuộc trò chuyện bình thường ấy.

Cổng ngày càng gần, xe ngựa đã chờ sẵn. 

Bill giải thích: “Bá tước Hall sẽ sớm phát hiện thầy biến mất. Quốc vương muốn tôi làm nhạc sĩ hoàng gia, nên tạm thời ông ta không thể động đến tôi. Thầy phải rời đi trước.” 

Tôi hiểu: “Được.”

Cậu vén rèm, tôi bước vào xe. 

“Bill.” 

“Ừ?” 

Tôi nhìn cậu: “Xin lỗi.” 

Đó là lời xin lỗi của “Joyce” dành cho Bill.

Cậu im lặng vài giây, rồi hỏi: “Thầy Joyce, thầy đến từ đâu?” 

Từ lúc thẻ bài thứ hai xuất hiện, tôi đã nghi ngờ. 

Thẻ chia sẻ, ai là người chia sẻ cùng tôi? 

Chỉ có thể là Bill.

Nếu cậu dùng được thẻ, cậu hẳn biết đến hệ thống. 

Chỉ không rõ cậu nhận ra từ khi nào.

“Nói không rõ được, có thể là tận cùng thế giới.” 

Tôi hỏi lại: “Cậu phát hiện từ khi nào?” 

Bill nhìn lên trời, lảng tránh: “Xin lỗi.” 

Đó là lời xin lỗi của Bill dành cho thầy Joyce.

“Khi thầy lao đến cứu tôi, tôi nghe thấy tiếng nói trong cơ thể thầy: ‘Thẻ bài đã dùng thành công’. Thêm vào những hành vi khác biệt gần đây, tôi đoán thầy không phải Joyce thật…”

Nếu rắn có thể biến thành người, thì xuyên không cũng chẳng còn phi lý. 

Cậu cúi đầu, ánh mắt trêu chọc: “Tôi bắt đầu hiểu vì sao cha tôi lại bỏ trốn.”

Dù chuyện cha cậu bỏ trốn cùng người hầu chỉ là lời đồn, tôi vẫn bị ánh mắt cậu làm cho nghẹn lời.

 Đôi mắt cậu sáng rực.

“Hãy đợi em.”, cậu nói.

Rèm xe ngựa khẽ buông xuống. 

Bill bước ra khỏi xe, nhanh chóng đi về phía cánh cổng cao lớn. 

Chiếc xe tôi đang ngồi bắt đầu lăn bánh, đi ngược hướng. 

Qua ô cửa, tôi nhìn theo bóng dáng cậu ngày càng xa.

“Tít! Đã mở khóa kết thúc cuối cùng. Chỉ số hạnh phúc mặc định: 100. 

Người chơi có thể rời khỏi thế giới… Đang cưỡng chế thoát…”

Cốt truyện kết thúc. 

Kết thúc đã mở. 

Nghĩa là gì? 

Đây là kết thúc của Bill, quay về hoàng cung sao?

Tôi hoang mang vài giây, vội vén rèm. 

Bóng đen phía xa như cảm nhận được điều gì, quay đầu lại. Nhưng tôi chẳng thấy gì nữa.

Cậu thiếu gia nói dối.

14

“Gọi cho cháu cả trăm cuộc rồi, cuối cùng cũng bắt máy!”

Tôi lờ đờ ngồi dậy khỏi bàn, đầu dây bên kia là giọng thúc giục của chú:

“Mấy hôm nay chú tìm được công việc mới cho cháu, đã gửi hồ sơ rồi. Họ bảo chiều nay đến phỏng vấn. Nghe không đấy?”

Tôi xoa đầu, giọng khàn khàn: “Nghe rồi, cháu sẽ xem ngay.”

Chú lẩm bẩm vài câu rồi cúp máy. 

Màn hình máy tính vẫn sáng, giao diện trò chơi bị “nuốt mất” vẫn treo lơ lửng. 

Từ khi trở lại thế giới thực, tôi không thể tìm lại trò chơi đó, cũng chẳng thấy bất kỳ thông tin nào về “Bill” hay “piano”.

Nhiệt huyết tìm kiếm nguội lạnh dần. Tôi tự hỏi: phải chăng đoạn ký ức đó chỉ là ảo giác do áp lực công việc? Cậu ấy… thực sự từng tồn tại sao?

Gạt bỏ những suy nghĩ mơ hồ, tôi mở tin nhắn – là một công ty nhỏ. Tôi rửa mặt qua loa, thay đồ, mang theo hồ sơ, ra khỏi nhà.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Dù có bao nhiêu biến cố, ngày mai vẫn sẽ đến. Tôi vẫn là một người bình thường, mưu sinh giữa dòng đời.

Mọi thứ diễn ra như máy móc. Đến ga tàu điện, tôi mới hơi tỉnh táo lại. Một góc ga có nhóm nữ sinh đang chụp ảnh, hình như có ai đó đang biểu diễn. Tôi không để tâm.

Bước vào tàu, chỗ ngồi đã kín, tôi đứng cạnh cửa.

Tiếng thông báo vang lên vài giây, cửa từ từ khép lại. Màn hình điện thoại bỗng tắt, một đoạn nhạc quen thuộc vang lên từ phía xa.

Tôi giật mình ngẩng đầu. Qua khe hở giữa đám đông, ánh mắt tôi chạm phải một đôi mắt đen sâu thẳm. Tàu điện bắt đầu lăn bánh, tăng tốc.

“Nếu thế giới có tận cùng, hãy để chúng ta gặp lại nhau ở nơi tận cùng ấy.”, ai đó thì thầm.

Hệ thống vang lên: “Tít! Thẻ định mệnh [Cái giá] đã sử dụng xong.”

Tôi đứng ngoài tàu. Tàu điện đã chạy xa, âm nhạc, ánh mắt, đám đông, tất cả bị ngăn cách.

Người ngồi bên cây đàn quay đầu nhìn về phía tôi.

Khoảnh khắc ấy, thế giới như tan biến, mọi âm thanh lặng im.

Hai ánh mắt giao nhau trong im lặng.

(Hoàn)




Đăng nhận xét

0 Nhận xét