Tôi Thật Sự Không Giả 0 – Chương 5.



Lục Âm Đình từ từ mở to mắt. Khi chớp mắt lần nữa, một giọt nước trong suốt rơi xuống bảng màu, hòa vào mảng hồng nhạt, loang ra thành sắc hồng dịu hơn.

Trước khi kịp suy nghĩ, cậu đã vội vàng đứng dậy, vớ lấy khẩu trang, chưa kịp thay đồ, xuống lầu đi đến địa chỉ kia.

Bảo vệ khu cao cấp không chỉ nhớ rõ từng chủ hộ, mà còn nhớ cả khách quen từng đến nhiều lần. Lục Âm Đình nhanh chóng được cho vào. Lâm Trần An đã để cửa mở, lần này cậu không cần phải đứng đợi anh ra đón.

Lâm Trần An thường ở khu này vào ngày thường vì gần công ty, cuối tuần mới về biệt thự ở khu C. Hai năm qua, Lục Âm Đình cũng đến đây không ít lần.

Cậu nhìn quanh căn hộ quen thuộc, rộng rãi và gọn gàng. Với phong cách tối giản mà Lâm Trần An ưa chuộng, nơi này gần như không có chút hơi người.

Thứ duy nhất cho thấy có người ở, là chậu cây nhỏ bên cửa sổ, khác hẳn với những loại cây cảnh đắt tiền được bài trí đồng bộ, chậu cây này trông nhỏ nhắn và bình thường.

Lục Âm Đình sững người một lúc, không ngờ Lâm Trần An vẫn giữ lại nó.

Đó là món quà của một fan quen, tặng cậu sau một buổi quay phim gấp rút nửa năm trước. Nghe nói được trồng trong nhà kính, có tác dụng làm sạch không khí. Cậu vội đến đây nên quên mất việc đặt lại chậu cây.

Lâm Trần An cũng không nói gì, dù sao ngoài cơ thể, anh chẳng mấy quan tâm đến những thứ khác của Lục Âm Đình.

Anh đang ngồi trên sofa trong phòng sinh hoạt.

Khi Lục Âm Đình bước vào, Lâm Trần An liếc nhìn cậu một cái, ánh mắt dừng lại ở phần tóc hơi dựng lên.

Cậu vội vàng đưa tay ép xuống, rồi căng thẳng chỉnh lại quần áo, sợ vẻ ngoài lộn xộn sẽ khiến người có tính ngăn nắp như anh không hài lòng.

“Anh…”

Lục Âm Đình nhìn anh, như thì thầm gọi, rồi hỏi: “Có cần thay váy không?”

Thấy Lâm Trần An hơi nhướng mày, dù biểu cảm vẫn lạnh nhạt, cậu như vừa chọn đúng đáp án trong một trò chơi sinh tử, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Trần An thích nhìn cậu mặc váy.

Từ đồng phục học sinh kiểu Nhật, đến váy ngắn dài thường ngày, váy công chúa, sườn xám cầu kỳ, thậm chí là những kiểu váy táo bạo hơn, ánh mắt của anh luôn thể hiện sự hài lòng rất rõ ràng.

Chính vì thế, Lục Âm Đình mới dần vượt qua nỗi ám ảnh với việc mặc đồ nữ–những chiếc váy từng gắn liền với ký ức xấu, ánh nhìn trần trụi đầy ác ý.

Nhưng nếu là Lâm Trần An, thì cậu thấy không sao cả.

Một người mà cậu rất thích, khi làm những việc gây tranh cãi, cậu luôn có xu hướng nhìn theo chiều hướng tích cực.

Nhưng Lâm Trần An đứng dậy, day trán: “Không cần.”

“Ngủ cùng anh là được.” Anh đi về phía phòng ngủ. Không cần nhìn, Lục Âm Đình cũng tự động đi theo.

Cậu thật sự bước vào phòng ngủ cùng anh.

Bố cục và màu sắc lạnh lẽo khiến cậu vốn quen với không gian ấm áp hơi không thoải mái. Nhưng vì nơi này mang hơi thở của Lâm Trần An, cậu lại dễ dàng thích nghi.

“Tắm chưa?”

Lâm Trần An luôn nói ít nhất có thể. Câu hỏi cũng ngắn gọn và dễ gây hiểu lầm.

Lục Âm Đình đôi lúc nghi ngờ đây là một kiểu kiểm tra sự phục tùng, để xem ai có thể hiểu đúng ý anh.

Cậu thành thật lắc đầu, hơi hoảng, sợ anh không hài lòng sẽ đuổi cậu đi.

“Em đi ngay.” Cậu nói.

Lâm Trần An hơi nhướng cằm: “Mặc bộ đó.”

Là một bộ đồ ngủ lụa trắng mới tinh, so với những bộ trước đây thì trông thuần khiết đến mức kỳ lạ.

Lục Âm Đình đoán anh thật sự chỉ muốn cậu đến để ngủ cùng.

Nhưng tại sao?

Lâm Trần An luôn làm những việc cậu không thể hiểu, cũng không bao giờ giải thích.

Cậu như đang chờ phán quyết từ anh từng giây từng phút.

“10 phút.” Lâm Trần An nói.

Lục Âm Đình vội vào phòng tắm.

Lâm Trần An đúng là kiểu người của chủ nghĩa hiệu suất. Lục Âm Đình còn chưa kịp sấy khô tóc, vì giới hạn 10 phút, đã vội mở cửa bước ra.

Cậu mím môi, nhỏ giọng xin phép: “Cho em thêm 2 phút được không, tóc vẫn còn hơi ướt.”

Lâm Trần An đang dựa vào đầu giường xem điện thoại, nghe vậy liếc cậu một cái.

Đôi môi cậu vừa tắm xong đỏ hồng, mắt cụp xuống, tóc hơi ướt. Bộ đồ ngủ lụa trắng cực kỳ kén người mặc, nhưng trên thân hình gầy gò của cậu lại hiện rõ đường nét eo, tạo ra vẻ vừa quyến rũ vừa trong sáng.

Lâm Trần An khẽ gật đầu, xem như nhan sắc đã đổi được 2 phút kiên nhẫn.

Chiếc giường mềm mại sạch sẽ không tì vết. Lục Âm Đình biết anh là người rất khó chịu khi có ai ngồi lên giường mà không mặc đồ ở nhà, dù có lẽ số người từng ngồi lên giường anh chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Giá trị của chiếc giường không nằm ở các chức năng điện tử hiện đại, mà ở chất liệu gỗ trầm và chăn đệm, nói đơn giản là rất hợp với thẩm mỹ tự nhiên của cơ thể người.

Lục Âm Đình vừa nằm xuống đã thấy buồn ngủ.

Dù không bận rộn như Lâm Trần An, nhưng với cậu, những ngày qua cũng là quay cuồng không ngừng nghỉ.

Vừa nhắm mắt lại, cậu lập tức mở ra, quay đầu nhìn người quan trọng nhất đêm nay. Đôi mắt lạnh lẽo của Lâm Trần An không thể đoán được cảm xúc, gương mặt đẹp như tượng đang hướng về phía cậu, khiến cậu bất giác ngẩn ngơ.

Cậu khẽ run mi, giọng nhỏ như tiếng thở: “Anh… không ngủ sao?”

Lâm Trần An tất nhiên là muốn ngủ.

Anh gọi cậu đến, chính là để có một giấc ngủ ngon.

Trên người Lục Âm Đình có mùi hương dịu nhẹ tự nhiên, hòa với mùi sữa tắm quen thuộc của anh, khiến tinh thần anh hiếm hoi được thả lỏng.

“Tắt đèn đi.”  Anh nói.

Căn phòng chìm vào bóng tối, Lục Âm Đình cảm nhận rõ sự hiện diện của anh bên cạnh, cơn buồn ngủ dần tan biến, tim đập như trống trận.

Trong bóng tối dày đặc, cậu khẽ xoay người, hướng về phía Lâm Trần An, anh không chạm vào cậu, cậu cũng không đoán được ý anh, nên vẫn cẩn thận không tạo tiếp xúc.

Nhưng giờ cũng đã gần hơn một chút.

Vậy rốt cuộc Lâm Trần An có ý gì?

Muốn tiếp tục mối quan hệ này sao?

Nói ra thì, suốt thời gian qua hai người chưa từng thật sự “làm chuyện đó”. Một là vì Lục Âm Đình quá ngây thơ, chưa thể chấp nhận chuyện tiến xa ngay; hai là vì Lâm Trần An quá bận, gặp nhau ít, nhiều lần ôm cậu một lúc là ngủ mất.

Những lần không ngủ ngay, anh cũng không phải kiểu ép buộc. Lục Âm Đình chỉ cần nhỏ giọng từ chối, anh sẽ dừng lại rồi đi ngủ.

Thế nên suốt hai năm bên nhau, cả hai lại chưa từng nhận ra đối phương muốn làm ở vị trí nào.

Lục Âm Đình không biết nên thấy tiếc hay thấy may, vì với tính cách của Lâm Trần An, nếu phát hiện sớm thì có lẽ mối quan hệ đã sớm tan vỡ.

Vì một hiểu lầm mà mối quan hệ này lại được kéo dài thêm.

Lục Âm Đình hít thở thật khẽ, đưa tay định chạm vào Lâm Trần An, nhưng cuối cùng vẫn rụt lại.

Không được.

Nếu giờ anh không còn thích cậu thì sao?

Cậu mím môi, định cứ yên lặng ngủ cho xong.

Ít nhất Lâm Trần An vẫn chấp nhận để cậu nằm cạnh.

Nhưng chưa được bao lâu sau khi nhắm mắt, Lâm Trần An đã nghiêng người lại gần. Tim Lục Âm Đình như ngừng đập.

【……】

Cậu vốn còn chút hy vọng, nhưng khi Lâm Trần An hỏi một câu đầy tôn trọng: “Có thể chấp nhận không?”

Lục Âm Đình hoàn toàn tan vỡ.

Mặt cậu vẫn đỏ bừng, lý trí gần như sụp đổ.

Nhưng bản năng sâu thẳm vẫn khiến cậu đưa ra lời từ chối mà chính cậu cũng không muốn nói ra.

“Xin lỗi…” Lục Âm Đình khẽ nói, “Nhưng em thật sự không phải 0.”

Nếu Lâm Trần An có thể nhìn rõ biểu cảm của cậu lúc này, chắc chắn sẽ nhận ra cảm xúc của Lục Âm Đình.

Có lẽ chính bóng tối khiến cảm xúc ấy càng chân thật hơn.

Không còn là sự im lặng và áy náy như trước, mà là nỗi buồn và tự trách.

Cậu gần như lại muốn khóc.

Dù không nhìn thấy, nhưng cảm giác vẫn rất rõ ràng.

Lâm Trần An chạm vào giọt nước mắt trượt xuống sống mũi cao của cậu, đầu ngón tay lạnh ướt, nhưng anh không hề động lòng. Nghe câu trả lời ấy, cảm xúc anh cũng lạnh đi, ngồi dậy. Giọng nói hiếm hoi mang theo chút cảm xúc.

Dù là giễu cợt: “Em từng làm với người khác rồi à? Biết chắc mình không phải 0?”

Lâm Trần An thừa nhận logic này thật sự chẳng hợp lý.

Có những chuyện đâu cần phải thử.

Thật ra rất dễ biết mình thích hay không.

Cái gọi là thay đổi thái độ, chẳng qua là vì ban đầu có định kiến.

Nhưng Lục Âm Đình đâu phải kiểu người có định kiến, tính cách cậu mềm đến mức gần như thánh thiện. Nếu không có chút nguyên tắc, Lâm Trần An đã nghĩ cậu dễ bị người ta dụ dỗ.

Thế nên khi cậu nói không thích, không thể, thì đúng là thật sự không thể.

Lâm Trần An cũng là kiểu người như vậy.

Một khi đã quyết định thì rất hiếm khi thay đổi.

Nhưng giờ anh lại muốn thử với Lục Âm Đình.

Nếu cậu hiểu rõ hơn về con người anh, sẽ biết việc Lâm Trần An chịu hỏi lại chính là một cơ hội.

Điều này rất không giống anh.

Lâm Trần An lạnh lùng nghĩ, chắc là do mất ngủ quá nặng.

Nên mới hiếm hoi mà nhượng bộ.

Như lúc này, anh chỉ bật đèn lên, lạnh lùng nhìn Lục Âm Đình một lúc.

Không nói gì.

Mặt cậu vẫn đỏ, quần áo cũng hơi xộc xệch, nhưng lại như người vừa làm sai chuyện, cúi đầu không dám nhìn anh.

Lâm Trần An như cuối cùng chịu nhìn vào nội tâm của cậu, lạnh nhạt hỏi:

“Tại sao?”

Anh nghĩ, dù cậu thật sự không thể, thì con người nào chẳng có chuyện có thể nhượng bộ.

Ngay cả anh cũng hiếm hoi mà nhượng bộ một chút.

Lục Âm Đình mím môi, im lặng đến chết lặng.

Ngay khi Lâm Trần An bắt đầu mất kiên nhẫn, định quay đi, cậu lại hoảng hốt, vội vàng lên tiếng.

Cậu nhìn anh, hàng mi run rẩy, nói: “Em… không chịu được tinh dịch.”

Lâm Trần An: “……”

Lý trí và logic của anh nằm ở chỗ này, không hề ngạc nhiên, chỉ lặng lẽ nhìn cậu một lúc. Ánh mắt gần như khiến Lục Âm Đình thấy chột dạ.

Anh khẽ nhếch môi, nhìn thẳng vào đôi mắt tinh xảo của cậu, không bỏ qua ánh nhìn né tránh.

Gần như giễu cợt, anh cười nhạt: “Trước đây em ăn rồi có phản ứng à?”

Mặt Lục Âm Đình đỏ bừng, vội vàng né tránh ánh mắt của anh, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy:

“Em… lén nhổ ra rồi.”

“……”

Lâm Trần An thấy câu trả lời này thật sự quá kỳ quặc, im lặng một lúc, hoàn toàn không biết phải nói gì.


Đăng nhận xét

0 Nhận xét