Nuôi phải đàn em chó điên phản nghịch – P1.


Tôi từng là đại ca xã hội đen.

Sau này bị thằng nhóc tôi nhặt về phản bội, d/í sú//ng vào đầu tôi nói:

“Cửu ca, em cũng muốn thử một lần.”

Tôi còn tưởng Hàn Sơ Khuyết thèm quyền thế của tôi, hóa ra cái nó thèm là chính tôi.

1

“Cửu ca, nghe nói tối mùng 7 tháng 6 anh ở Kim Sắc Truyền Thuyết ngủ với một thằng trai bao đúng không?”

Nòng súng từ ngực tôi trượt xuống dưới, dừng ngay dưới rốn ba tấc.

“Sướng không anh?”

Tôi nửa nằm nửa ngồi trên sofa, lạnh lùng nhìn Hàn Sơ Khuyết.

Hôm qua gặp Phùng Tranh, nó còn bảo: “Cửu ca, con chó anh nuôi bên cạnh không phải loại trung thành đâu.”

Tôi phớt lờ, nghĩ trong lòng ai phản tao thì phản, chứ thằng này không đời nào.

Ai ngờ mới 16 tiếng sau, nòng súng của nó đã dí thẳng vào tôi rồi.

Đúng là nuôi ong tay áo.

Nòng súng lại nặng thêm chút, Hàn Sơ Khuyết chống tay lên lưng sofa, cả người chìm trong bóng tối:

“Cửu ca, em hỏi anh, sướng không?”

“Mày dí súng vào tao chỉ để hỏi cái này thôi à?”

Hàn Sơ Khuyết im lặng.

Tôi cười khẩy: “Sướng hay không, mày tự thử không biết à?”

Mi mắt nó khẽ run: “Cửu ca thật sự cho em thử?”

“Thử m/ẹ mày.” Tôi cười lạnh, “Không bóp cò luôn đi?”

Hàn Sơ Khuyết bỗng hỏi:

“Cửu ca biết tối mùng 7 tháng 6 em đang ở đâu không?”

Tôi không đáp.

“Em đang ở công hải liều mạng vì anh. Lô hàng anh muốn, em cướp về rồi.”

Tiui nheo mắt: “Mày trách tao đối xử tệ với mày?”

Nó lắc đầu:

“Cửu ca chưa bao giờ bạc đãi em. Là em có lỗi với anh.

Tối đó em đứng ngoài cửa, nghĩ… trong phòng đã là một thằng trai bao thì sao lại không thể là em được chứ?”

Tôi ngẩn ra: “Mày điên à?”

“Cửu ca, em cũng muốn thử một lần.”

Yết hầu nó lăn một cái, nòng súng gõ nhẹ lên thắt lưng tôi:

“Giờ em không tiện, Cửu ca tự cởi quần giúp em được không?”

Tôi tức đến đỏ mắt: “Hàn Sơ Khuyết, tao đcmm!”

Nòng súng nâng lên dí cằm tôi, nó cúi xuống nhìn từ trên cao:

“Oan có đầu nợ có chủ, bắt nạt anh là em, liên quan gì mẹ em mà Cửu ca chửi?”

Tôi nghiến răng: “Mày tốt nhất cầu cả đời này đè được tao!”

“Cửu ca nói đúng, mai em đi nhà thờ luôn.”

Nó ấn khóe mắt tôi: “Mắt đỏ thế này, Cửu ca định khóc à?”

Khóa thắt lưng bị tháo.

“Cửu ca từng khóc chưa?” Nó kề sát lại, khẽ cười, “Chắc là chưa đâu, ngoài em ra còn ai dám thế này với anh?”

“Em không giống người khác.” Nó cúi mắt, giọng trầm xuống, “Em sẽ làm anh đau, cũng sẽ làm anh khóc.”

Nó tiêm thuốc giãn cơ cho tôi, tôi không còn chút sức nào nhưng vẫn cố cắn ngón tay nó.

Lúc nó vác tôi lên lầu, tôi gằn giọng:

“Hàn Sơ Khuyết, mày từng thề đấy.”


2

Hàn Sơ Khuyết từng thề, nếu nó phản bội tôi thì sẽ chết không toàn thây.

Năm 1995, nó đắc tội đại ca phân đà Phùng Tranh.


Mẹ của nó, Ngọc Châu, là đầu bài của Kim Sắc Truyền Thuyết. Một năm trước bà ấy nghiện ngập, nợ một đống.


Người của Phùng Tranh đến đòi nợ, bị Hàn Sơ Khuyết cầm dao phay chặt đứt một cánh tay.

Phùng Tranh thả lời phải chặt tay chân thằng nhóc.

Kim Sắc Truyền Thuyết là sòng của tôi. Ngọc Châu đè đầu nó quỳ trước mặt tôi cầu cứu.

Lúc ấy nó mới mười tám, đẹp y hệt mẹ.


Đặc biệt là đôi mắt, vừa sáng vừa quyến rũ.

Cùng một đôi mắt, mẹ nó giống hồ ly, nó lại giống sói.

Người quỳ dưới chân tôi, đầu cúi nhưng lưng thẳng tắp.


Tôi ngả người trên sofa, từ đầu đến chân đánh giá nó, cười lạnh:

“Liên quan gì tao, lại không phải con tao.”

“Sao lại không thể chứ?” Ngọc Châu hung dữ lau nước mắt, túm tóc nó, “Con, gọi bố đi!”

Tôi bị chọc cười: “Đùa cái gì đấy?”

Ngọc Châu mặt trắng bệch, im bặt.

Hàn Sơ Khuyết không gọi “bố”, cung kính gọi một tiếng “Cửu ca”.

Tôi hỏi: “Mày muốn tao cứu mày kiểu gì?”

Nó đáp: “Em trả lại một cánh tay, không trả thêm. Mong Cửu ca làm chủ công đạo.”

Tôi cười phá lên: “Thằng nhóc, mày muốn theo tao à?”

Làm chủ công đạo, chỉ có người nhà mới nói thế.

Hàn Sơ Khuyết ngẩng mắt nhìn tôi: “Cửu ca, em cái gì cũng làm được.”

Tôi thấy thú vị, gọi một cú điện thoại, bảo A Kiệt lôi tên phản đồ mới bắt vào.

Rút súng đưa cho nó: “Nhắm đầu bắn, bắn chuẩn vào.”

Hàn Sơ Khuyết cầm súng, xem qua một lượt, lên đạn, nhắm thẳng người quỳ dưới đất.

Khoảnh khắc bóp cò, tôi nhanh tay đè tay nó xuống, viên đạn găm sàn.

Nó thuận thế nhìn theo tay tôi, ngẩng lên hỏi: “Cửu ca, em qua cửa rồi chứ?”

Tôi không đáp, ngậm điếu thuốc. Hàn Sơ Khuyết hai tay nâng bật lửa, cúi người châm lửa cho tôi.

Tôi cúi mắt, không động đậy.

“Đi đạo này là liếm máu trên lưỡi dao, người không rõ lai lịch tao không dám thu.”

Hàn Sơ Khuyết nói: “Cửu ca, sau này nếu em phản anh, em sẽ chết không toàn thây.”

Lúc ấy ánh lửa hắt lên đôi mắt nó sáng rực, lời thề tùy tiện nói ra lại như khắc vào xương.

3

“Cửu ca nếu có bản lĩnh thì chặt em thành nghìn mảnh đi.”

Hàn Sơ Khuyết ném tôi lên giường, tháo kính, xé cúc áo.


Cởi áo ra, thân trên rắn chắc đầy sẹo cũ sẹo mới.


Vết đạn, vết dao, vết xuyên thủng.

Dữ tợn nhất là vết dao từ vai trái xuống hông phải trên lưng, là chính tay tôi chém.

Ngày đó Phùng Tranh không chịu bỏ qua, nhất định đòi tay chân nó.

Tôi cầm dao nói với Phùng Tranh: “Tay chân không cho mày, một nhát này, sống được thì chuyện xóa, không sống được coi như tao trả mày một mạng.”

Hàn Sơ Khuyết mắt không chớp đứng để tôi chém, sau đó hôn mê một tháng mới tỉnh, tỉnh lại nói với tôi câu đầu tiên: “Cửu ca… đau lắm.”

Cậu thiếu niên năm xưa đầy ngưỡng mộ tín nhiệm giờ đang đè tôi hung hăng chiếm đoạt.

Một con sói, bị tôi nuôi như chó mười năm.

Nó chưa từng quên mình là sói, chỉ có tôi quên mất nó trời sinh không thể làm chó.

Tôi nghiến răng: “Hàn Sơ Khuyết, năm đó tao nên chém chết mày cho rồi!”

“Cửu ca đừng hối hận.” Hàn Sơ Khuyết vuốt tóc ướt của tôi, thì thầm bên tai, giọng trào phúng, “Hối hận thì trông anh… rất vô dụng.”

Tôi túm tóc nó kéo đầu nó lên: “Hàn Sơ Khuyết, mày làm thế này với tao, tao thật sự sẽ giết mày.”

Nó chẳng chút hoảng, lười biếng đáp như dỗ dành: “Vâng, vậy Cửu ca giết em đi.”

Cười khẽ một tiếng, “Cho em chết trên người anh.”

4

Đợi Hàn Sơ Khuyết ngủ say, tôi mò vào thư phòng, lấy điện thoại dự phòng trong két sắt, ngồi cả đêm.

Lúc trời tờ mờ sáng, Hàn Sơ Khuyết xách giày vào, quỳ một gối bên chân tôi, cúi đầu mang giày cho tôi.

Mang xong ngẩng lên hỏi: “Cửu ca muốn ăn gì? Em làm cho.”

“Vịt hầm măng chua, thịt kho tàu…”

Hàn Sơ Khuyết cắt ngang: “Được, chè hạt sen ngân nhĩ với há cảo tôm.”

Tôi ném thẳng điện thoại vào mặt nó: “Mày hỏi cái đếch gì.”

Kính bị đập rơi, cạnh kính rạch một đường nhỏ khóe mắt, rỉ máu.

Nó đỡ lấy điện thoại, siết chặt, mặt âm trầm nhìn tôi, không nói một lời.

Tôi đoán không ra nó có đang giận không.

Trước giờ tôi chưa từng phải đoán tâm tư của nó.

Tôi cúi mắt, lặng lẽ tránh đi.

Trong tình cảnh này, tôi không nên nổi nóng. Lỡ chọc giận con sói mắt trắng này, nó thật sự nổ súng thì tôi toi.

“Cửu ca vừa liên lạc với ai? A Kiệt hay Tần công?” Nó nhặt kính lên đeo lại, “A Kiệt còn tự lo không xong. Còn Tần công… Cửu ca đừng liên lạc thì hơn.”

A Kiệt là đàn em của tôi, Tần công là đại ca kết nghĩa của tôi.

Tôi siết chặt tay vịn ghế, trừng nó: “Ý mày là sao?”

“Anh thông minh thế cơ mà.” Hàn Sơ Khuyết ném điện thoại vào bể cá trên bàn, “Cửu ca nặng tình nặng nghĩa, nhưng không phải ai cũng như anh. Nếu anh còn tin ông anh kết nghĩa tốt đẹp kia, vừa nãy sao không gọi luôn đi?”

“Cửu ca nên mừng vì người phản anh là em. Vì chỉ có em… mới không nỡ để anh chết.”

Tôi nhắm mắt, môi run run: “Hàn Sơ Khuyết, ra ngoài.”

“Cửu ca…”

Tôi hạ giọng, vẫn không giấu nổi run rẩy:

“Cầu xin mày, ra ngoài đi.”

Hàn Sơ Khuyết đứng trước mặt tôi một lúc, rồi quay người rời đi.

Tôi rốt cuộc làm sao mà rơi vào bước đường này chứ?

Thằng nhóc tôi tự tay nuôi lớn phản bội tôi, đại ca sống chết có nhau lại muốn lấy mạng tôi.

Tôi nghĩ cả một đêm, cố hết sức biện minh cho Tần Trấn.

Nhưng sự thật bày ngay trước mắt, không cho phép tôi không tin.

Hàn Sơ Khuyết dù gan to bằng trời cũng không dám phản tôi, trừ khi… trừ khi bản gia chống lưng cho nó.

Trừ khi người đại ca từng cùng tôi thề sống thề chết trước Quan Công kia, Tần Trấn, không muốn để tôi sống nữa.

5

Tần Minh Hoài đến thăm lúc Hàn Sơ Khuyết không có nhà.

Tần Minh Hoài là con trai Tần Trấn, làm việc âm độc không đáy, lén lút buôn bột trắng sau lưng bố nó, Tần Trấn cũng mở một mắt nhắm một mắt.

Hai năm trước, nó bán hàng trong sòng của tôi, bị tôi chém đứt hai ngón tay. Tần Trấn ra mặt hòa giải, nhưng từ đó tôi và Tần Minh Hoài chính thức kết thù.

“Cửu thúc, chú chỉ cần giao đồ ra đây. Cháu bảo đảm sẽ dọn sạch Hàn Sơ Khuyết cho chú. Đến lúc đó chú vẫn là Phó Cửu gia phong quang nhất Thượng Hải.”

Tôi nheo mắt: “Đồ gì?”

Tần Minh Hoài sầm mặt: “Cửu thúc đừng giả vờ nữa, đưa đồ đây.”

Tôi nhìn nó một lúc, đột nhiên cười: “Nếu tao không đưa thì sao? Mày giết tao à?”

Sắc mặt Tần Minh Hoài cực kỳ khó coi.

Tôi thong dong nhìn nó: “Cháu ngoan, mày dám giết tao không?”

Tần Minh Hoài túm cổ áo tôi, ném tôi xuống đất, điên cuồng đá vào người tôi: “Phó Cửu, mày mẹ nó là cái thá gì? Mày chỉ là con chó mất thế, mày có tư cách gì ngang ngược với tao?”

Đá đã đời, nó lôi tôi dậy: “Tao hỏi lần cuối, đồ đâu?”

Bộ dạng vừa muốn giết tôi vừa không dám, thảm hại vô cùng.

Tôi há miệng, chưa kịp lên tiếng.

Tần Minh Hoài ghé sát lại, tôi mò được con dao trái cây giấu sẵn, đâm thẳng cổ nó.

Đáng tiếc vì bị Hàn Sơ Khuyết tiêm thuốc, động tác quá chậm, bị nó né được, chỉ rạch trúng một đường trên cổ.

Tần Minh Hoài chửi thề, ôm cổ, đè tôi xuống, giật dao giơ cao: “Tao giết mày!”

Lưỡi dao bị một bàn tay chặn lại, máu nóng hổi nhỏ lên mặt tôi.

Hàn Sơ Khuyết nắm chặt lưỡi dao, cúi mắt nhìn Tần Minh Hoài: “Tần thiếu gia đến chơi cũng không nói trước một tiếng.”

Nó giật dao từ tay Tần Minh Hoài, dặn đám áo đen phía sau: “Đưa Tần thiếu gia đi bệnh viện.”

Tần Minh Hoài lập tức từ chó điên biến thành cừu non, chỉ vết thương trên cổ, mắt đỏ hoe tố cáo: “Hàn Sơ Khuyết, hắn muốn giết tao!”

Hàn Sơ Khuyết nhìn vết thương trên tay mình, không nói gì.

“Ít nhất cũng phải bắt hắn đền tao một nhát!” Tần Minh Hoài túm áo nó, “Mày thay tao cắt đi.”

Hàn Sơ Khuyết cúi người, dùng lưỡi dao vỗ nhẹ lên mặt nó: “Minh Hoài thiếu gia, đừng điên nữa, ngoan, đi bệnh viện.”

Tần Minh Hoài đúng là thằng điên, nhìn nhau một lúc, thế mà thật sự bị dỗ đi.

Thú vị thật.

Hàn Sơ Khuyết quỳ xuống bên tôi, dùng tay sạch vén áo xem vết thương trên người tôi: “Làm ủy khuất Cửu gia rồi.”

Tôi nói: “Tần Minh Hoài bảo tao giấu đồ. Hàn Sơ Khuyết, tao giấu cái gì?”

“Bằng chứng tội lỗi, anh giấu bằng chứng của Tần Trấn.” Ánh mắt Hàn Sơ Khuyết tối sầm, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vết bầm trên bụng tôi, “Chỉ cần anh chết, bằng chứng sẽ xuất hiện ở cục cảnh sát.”

“Tao làm gì có bằng chứng gì trong tay.”

“Em nói anh có, thì anh có.”

Hiểu rồi, cha con nhà họ Tần để tôi sống đến giờ, toàn nhờ cái lời nói dối này của Hàn Sơ Khuyết.

Nó không trung thành với tôi, với Tần Trấn cũng chưa chắc đã trung thành.

Không trung thành thì tốt. Đã phản một lần, sẽ có lần hai.

Tôi chống người ngồi dậy, tựa vào cạnh bàn trà, tháo cà vạt của Hàn Sơ Khuyết, kéo tay trái nó, băng bó vết thương cho nó.

“Hàn Sơ Khuyết, mày có thể giết Tần Trấn không?”

Nó cúi đầu cười cười: “Cửu gia, em không có bản lĩnh lớn vậy.

Hơn nữa băng thế này vô dụng, vết thương sâu quá, phải khâu.”

Miệng nói thế nhưng vẫn để mặc tôi làm, không ngăn, không từ chối.

Lại nói: “Cửu gia, anh thật sự rất không biết cách lấy lòng người. Rõ ràng đang cầu tôi làm việc, lòng lại không thành.”

“Thành là thế nào?” Tôi buộc chặt cà vạt, ghé sát lại, tay đặt lên khóa thắt lưng nó, “Vậy tao cho mày chơi, có tính là thành không?”

Hàn Sơ Khuyết hít sâu một hơi, nghiêm túc nhìn tôi: “Em bất kể anh là ai, mau xuống khỏi người Cửu gia.”

“…”

Đệt.

6

Hàn Sơ Khuyết đưa tôi vào bệnh viện, kiểm tra từ đầu đến chân, lại lôi tôi về trong đêm.

Nó thật sự rất sợ tôi chết.

Phong cảnh ngoài cửa sổ xe lướt qua vùn vụt, cuối cùng tôi vẫn hỏi: “Hàn Sơ Khuyết, tại sao mày phản tao?”

“Để lần sau Cửu gia đi chơi trai, em có tư cách đá tung cánh cửa đó.”

Cười chết mất.

“Mày đừng bảo mày phí công sức lớn thế này, chỉ vì cái mông của tao.”

“Thật sự là vậy đấy.” Hàn Sơ Khuyết liếc qua, cười, “Mông Cửu gia đáng giá ngàn vàng.”

Đặt lại một tháng trước, tôi đã bắn chết thằng ngu này rồi.

Nhưng giờ tôi chỉ có thể suy nghĩ làm sao tận dụng tốt cái mông của mình.

Dù sao sức hút của nó với Hàn Sơ Khuyết… lớn đến kỳ lạ.

Mông có thể hy sinh, nhưng có một việc phải nói trước.

“Hàn Sơ Khuyết, rảnh thì tìm vài bộ phim xem đi.”

Hàn Sơ Khuyết: “…”

“Cửu gia bị thương nặng thì đừng có độc mồm, dễ bị ngày lắm.”

“…”

Miệng thì nói thế, nhưng tôi vẫn thấy Hàn Sơ Khuyết trốn trong thư phòng xem phim.

Trong phòng tối om, ánh sáng màn hình lóe lên trên ngũ quan nó, vẻ mặt lạnh nhạt, nếu không nghe thấy tiếng thở dốc, tôi còn tưởng nó đang xem kênh tài chính.

Nhưng thực tế chứng minh, Hàn Sơ Khuyết thật sự học rất nghiêm túc.

Tôi sướng đến hoài nghi nhân sinh, đầu óc tê dại luôn.

Vết bầm trên bụng còn chưa tan, Hàn Sơ Khuyết xoa nóng dầu thuốc, giúp tôi làm tan máu bầm.

Tôi tựa đầu giường quan sát nó, thần sắc nó dịu dàng bất thường.

Đàn ông sau khi làm xong luôn là lúc dễ nói chuyện nhất.

Tôi ấn tàn thuốc lên mu bàn tay Hàn Sơ Khuyết, cơ bắp cánh tay nó lập tức căng cứng, nhưng nó không nhúc nhích.

Nhìn thì ngoan, nhưng một kẻ phản bội, cái gì là thật chứ?

Tàn thuốc tắt, tôi nói: “Tần Trấn đối tốt với mày à? Tốt hơn Cửu gia đối với mày?”

Hàn Sơ Khuyết không đáp.

“Ngày mai tao không muốn tiêm thuốc nữa.” Tôi nghiền nát tàn thuốc, “Yên tâm, tao sẽ không chạy. Giờ tao chỉ là con chó rơi xuống nước, bên ngoài bao nhiêu người muốn mạng tao, tao không ngu vậy đâu.”

Hàn Sơ Khuyết lắc đầu: “Em không yên tâm. Em theo anh lâu như vậy, anh là người thế nào em rõ nhất. Cửu gia, đừng lừa em.”

Tôi túm cằm nó, nhìn thẳng vào mắt:

“Hàn Sơ Khuyết, lần trước thằng Tần Minh Hoài tới đập tao, tao đến tự vệ còn không nổi. Tao bị người ta đá lăn lóc dưới đất từ bao giờ? Nhờ phúc mày cả, Cửu gia giờ thành con chó ai cũng đạp được một phát. Nhìn tao bị người ta chà đạp, mày sướng lắm đúng không?”

“Cửu gia.” Giọng Hàn Sơ Khuyết khàn khàn, ánh mắt trầm xuống, “Lần trước là ngoài ý muốn, sau này sẽ không có nữa.”

Tôi cười lạnh, vỗ nhẹ má nó: “Tự coi mình là nhân vật gì rồi à? Ngoài ý muốn một lần sẽ có lần hai. Với hổ mưu bành, đừng để chính mình lọt vào.”

Tôi buông thõng tay, mệt mỏi: “Hàn Sơ Khuyết, nếu mày còn chút nhân tính thì để lại cho tao chút thể diện.”

Hôm sau, Hàn Sơ Khuyết không tiêm thuốc cho tôi nữa. Lúc nó ra ngoài tôi vẫn đang ăn sáng. Đi tới cửa, khoác áo vào rồi đột nhiên quay lại, kéo tôi đứng dậy khỏi ghế, ôm thật chặt.

“Cửu gia, cho em thêm chút thời gian, cho em thêm một cơ hội nữa, được không?”

Tôi vỗ vỗ lưng nó: “Mày đi đi, Hàn Sơ Khuyết.”

Tôi cũng phải đi thôi.

Trò chơi nhà chòi đủ rồi, lần sau gặp lại, chúng ta sẽ chơi kiểu người lớn.

7


Tôi biết rõ từng camera một trong căn biệt thự này, khó giải quyết là đám vệ sĩ bên ngoài gấp đôi bình thường.

Hàn Sơ Khuyết đề phòng rất nặng, không thể hoàn toàn tin lời tôi.

Buổi chiều, tôi đột nhiên biến mất khỏi camera, Hàn Sơ Khuyết lập tức chạy về, lật cả biệt thự lên, rồi dẫn người đi mất.

Người đi hết, tôi mới chui ra từ ống thông gió.

Việc đầu tiên sau khi chạy thoát là đi tìm Phùng Tranh.

Đêm trước khi Hàn Sơ Khuyết phản bội, tôi từng gặp Phùng Tranh một lần. Hắn muốn lôi kéo tôi, nói: “Tần công già rồi, người già dễ lẫn.”

Phùng Tranh từ lâu đã muốn tự lập môn hộ, chính hắn mới là kẻ muốn giết Tần Trấn lên ngôi nhất.

Trước đây tôi chỉ nghe lệnh Tần Trấn, như nước với lửa với Phùng Tranh.

Nhưng giờ khác ngày xưa, tôi muốn giết Tần Trấn, Phùng Tranh là đối tác tốt nhất.

Phùng Tranh nói: “Cửu gia, tôi không tin anh.”

Tôi đáp: “Tao có thể giết Tần Minh Hoài.”

Phùng Tranh cười lớn: “Thú vị đó. Cửu gia không biết à? Tối qua ổ chứa hàng của Tần Minh Hoài bị cảnh sát tóm, thằng nhóc chạy trối chết, giờ cảnh sát đang lùng khắp nơi.”

“Không cẩn thận thế à?”

Phùng Tranh nhún vai: “Ai mà biết, chắc trong bang có nội gián.”

Hắn nheo mắt nhìn sang: “Cửu gia đoán xem là ai?”

Trong đầu tao hiện lên khuôn mặt Hàn Sơ Khuyết.

“Nhưng tôi lại có một việc cần nhờ Cửu gia giúp.”

Phùng Tranh đưa qua một chiếc điện thoại, màn hình là ảnh một người phụ nữ dắt một đứa bé khoảng bốn tuổi.

“Nhờ Cửu gia mời hai mẹ con họ tới một chuyến.”

Tôi lắc lắc điện thoại: “Họ là ai?”

“Nhược điểm của Hàn Sơ Khuyết, vợ con nó.”

Phùng Tranh đứng dậy, vỗ vai tôi: “Cửu gia, con chó anh nuôi, bốn năm trước đã có đôi rồi. Hàn Sơ Khuyết giấu kỹ lắm, tôi mới điều tra được gần đây, chắc Cửu gia cũng không biết. Giờ người đang nằm trong tay Tần Trấn, tôi đoán Hàn Sơ Khuyết phản bội, tám phần là bị Tần Trấn nắm được tử huyệt.”

Phùng Tranh đi rồi, tôi cầm điện thoại đứng im thật lâu.

—— “Cửu gia, em chưa từng có, anh dạy em đi.”

—— “Không nỡ để Cửu gia chết.”

—— “Tại sao không thể là em?”

—— “Cho em thêm chút thời gian, cho em thêm một cơ hội nữa…”

May quá, may là tôi không tin lời con sói mắt trắng đó.

May là tôi một chữ cũng không tin.

Hàn Sơ Khuyết đã có vợ có con, rốt cuộc ôm tâm tình gì mà lên giường với tôi?

Khi tôi run rẩy dưới thân nó, nó có từng nghĩ, Cửu gia uy phong một cõi, cũng chỉ đến thế.

Kéo xuống nhìn, cũng chỉ là một con đĩ rẻ tiền vẫy đuôi cầu xin.

Mẹ nó, Hàn Sơ Khuyết.

Tao muốn mạng chó của mày.


Đăng nhận xét

0 Nhận xét