Nuôi phải đàn em chó điên phản nghịch – P2.

 

8

Tần Minh Hoài tự dính phốt đầy mình, Tần Trấn cháy đầu, không rảnh lo chuyện khác, cơ hội tốt để cướp người.

Mọi chuyện cực kỳ thuận lợi, tôi đưa mẹ con nhà ấy đến sân đấm bốc bỏ hoang ở nam thành.

Tháo bịt mắt người phụ nữ, thấy tao, phản ứng của cô ta rất kỳ lạ. Cô ta thở phào, mắt ngấn lệ nhìn tao, gọi một tiếng “Cửu gia”.

Tôi nheo mắt, thấy cô ta hơi quen quen: “Cô biết tôi?”

Người phụ nữ há miệng, oán trách mà sâu thẳm nhìn tôi một cái, cúi đầu ôm con trai, không nói nữa.

Tôi liếc nhìn thằng nhóc, xinh xắn tinh xảo, ngoan ngoãn ngồi đó, đôi mắt đen láy nhìn tao chằm chằm.

Nhìn cái gì! Thằng nhóc con. Tôi cố ý nhăn mặt doạ nó.

Thằng nhóc chậm rãi dời mắt đi, lẩm bẩm: “Đồ trẻ con.”

?

Chú giết mày giờ đấy nhé~

Sao nhà họ Hàn ai cũng đáng ghét thế!

Bốn tiếng sau, Hàn Sơ Khuyết một mình xông vào sân đấm bốc.

Tôi ngồi trên sofa lắp đạn, thằng nhóc ngồi dưới chân tôi xem, người phụ nữ bị bịt miệng trói trên ghế, giữa trán có một chấm laser đỏ.

Hàn Sơ Khuyết từng bước tiến tới, tôi dùng nòng súng chọc chọc đầu thằng nhóc: “Nhắm mắt lại.”

Thằng nhóc ngoan ngoãn nhắm mắt.

Tôi giơ tay, bắn một phát dưới chân Hàn Sơ Khuyết: “Đứng yên đó.”

Hàn Sơ Khuyết dừng bước, giơ hai tay: “Cửu gia, thả họ ra, anh muốn làm gì cũng được.”

Tôi cười một tiếng: “Ngày xưa mày cũng nói thế với Tần Trấn đúng không? Muốn làm gì cũng được. Hàn Sơ Khuyết, mày đúng là lòng lang dạ thú.”

Hàn Sơ Khuyết nhìn tôi: “Anh khác Tần Trấn, anh sẽ không giết họ.”

“Đừng có tỏ ra rất hiểu tao.” Tôi quay súng nhắm thẳng đầu thằng nhóc, nghiêng đầu, “Mày dám thử không?”

Hàn Sơ Khuyết nhìn nòng súng của tôi, căng thẳng thấy rõ.

Tôi nói: “Quỳ xuống.”

Không chút do dự, Hàn Sơ Khuyết quỳ thẳng tắp, đầu gối đập xuống đất vang một tiếng trầm đục.

Quả nhiên, hai mẹ con này đối với nó rất quan trọng.

Tôi hít sâu một hơi, đè xuống ngọn lửa không tên.

“Mày cấu kết với Tần Trấn từ bao giờ?”

“Một năm trước.” Hàn Sơ Khuyết không né ánh mắt tôi, “Cửu gia còn nhớ ba năm trước anh với Tần Trấn vì chuyện hàng trắng mà cãi nhau, sau lại chặt tay Tần Minh Hoài không? Cuối cùng Tần Trấn nhượng bộ, không đụng vào hàng nữa. Nhưng người ông ta nhượng không phải huynh đệ Phó Cửu, mà là Phó Cửu gia đang một tay che trời Thượng Hải. Em không chỉ một lần nhắc anh, Tần Trấn không đáng tin, phải sớm tính đường lui. Nhưng lúc đó anh không cho ai được nói xấu đại ca của anh, em nói nhiều, anh chán, đẩy em thật xa. Em muốn đi theo anh thì chỉ còn cách im miệng.

Cửu gia, dao chưa đâm vào người anh thì anh mãi không thấy rõ kẻ cầm dao.” Hàn Sơ Khuyết cười như mỉa mai, “Phải trả giá anh mới chịu tỉnh.”

Từng có một khoảng thời gian, Hàn Sơ Khuyết ngày nào cũng ám chỉ tôi tự lập môn hộ, nói tôi rốt cuộc không mang họ Tần.

Tôi đánh nó một trận, bảo nó cút, nghĩ thông thì quay lại, không thông thì đừng quay lại nữa.

Hàn Sơ Khuyết bị tôi điều đi Đông Cảng nửa năm, sau khi về Thượng Hải nói mình sai rồi. Nó quỳ bên chân tôi, trán đặt lên đầu gối tôi: “Cửu gia, đừng đuổi em đi, cầu anh.”

Sau đó, Hàn Sơ Khuyết không hề nói xấu Tần Trấn thêm một câu nào, cho đến ngày phản bội.

Nói đi nói lại, hóa ra là tôi sai.

May mà vẫn còn đường lui. May mà tôi còn sống.

Còn sống là có thể lật ngược.

“Hàn Sơ Khuyết, cho mày một tháng, dùng mạng Tần Trấn đổi mạng vợ con mày.” Tôi day day thái dương, ngẩng lên, “Tao chỉ đợi mày ba mươi ngày.”

Hàn Sơ Khuyết nói: “Đủ rồi. Ba mươi ngày là đủ.”

Lúc đi, nó quay đầu nhìn thằng nhóc một cái, ánh mắt phức tạp: “Cửu gia, đối tốt với nó một chút.”

Mẹ kiếp, thân phận gì mà dám sai bảo Cửu gia?

Quay đầu nhìn, thằng nhóc chẳng biết từ lúc nào đã mở mắt, đang chọc ngón tay vào nòng súng, chớp chớp đôi mắt to: “Cái này cho con chơi được không?”

“…”

Tôi tháo đạn, ném súng cho nó.

Ba ngày sau, thằng nhóc tháo súng ra lắp lại trước mặt tôi, trả lại tôi, ngáp một cái: “Chú ôm con ngủ được không?”

“?”

“Không được.”

“Thế chú trả con lại cho Hàn Sơ Khuyết được không?”

“Không được.”

“Thế con buồn ngủ, chú ôm con ngủ được không?”

“…”

“Con không nặng đâu, khi con ngủ say rồi chú lén đặt xuống cũng được.”

Rồi dang hai tay, kiểu “lại đây ôm nào”.

Sao nó giống bố nó đáng ghét thế cơ chứ?

Tay Cửu gia là để ôm AK, không phải ôm trẻ con!

Thằng nhóc thành công nằm trong lòng tôi, vỗ vỗ cánh tay tôi: “Chú phải vỗ nhẹ lưng con thì con mới ngủ được.”

Lắm trò vc.

Tôi vỗ lưng nó hỏi: “Bố mày bình thường cũng dỗ mày ngủ thế này à?”

“Không, Hàn Sơ Khuyết chưa bao giờ ôm con, cũng không dỗ con ngủ.”

“?”

“Thế sao tao phải dỗ mày ngủ?”

“Vì chú đẹp trai.” Thằng nhóc ngáp, túm áo tôi cọ cọ, “Hơn nữa, trông chú vui tính hơn.”

?

Thằng nhóc này quỷ tinh thế nào ấy!

9

Ngày thứ bảy sau khi Hàn Sơ Khuyết rời đi, Tần Minh Hoài chống cự tại hải quan, bị bắn chết tại chỗ.

Tần Trấn bệnh nặng nằm viện.

Hai mươi ngày sau, tin Tần Trấn qua đời được truyền ra.

Phùng Tranh còn chưa kịp động thủ đã bị cảnh sát đập vài sòng.

Cái chết của đại ca xã hội đen Thượng Hải chẳng gây sóng gió gì, ngược lại thành tích quét đen của thành phố lại rầm rộ.

Hàn Sơ Khuyết lột xác thành doanh nhân.

Kế hoạch tẩy trắng ban đầu, Hàn Sơ Khuyết phụ trách đầu tư công ty, làm ăn rất tốt.

Đến khi Phùng Tranh thoát khỏi rắc rối thì các chú bác trong Hoành Hưng Hội đã đỡ Hàn Sơ Khuyết lên làm đương gia.

Phùng Tranh dẫn người lật tung sân đấm bốc, dí súng vào đầu tôi: “Cửu gia, người của tôi đâu?”

Tin Tần Trấn chết vừa loan ra, tôi đã bí mật đưa vợ con Hàn Sơ Khuyết đi.

Chó của tôi, tôi dùng được, người khác đừng hòng.

“Cửu gia nghĩa khí, bị Hàn Sơ Khuyết chơi một vố thế vẫn còn che cho nó?”

Tôi rót chén trà: “Phùng Tranh, mạng Hàn Sơ Khuyết là của tao, tao giết được nó, mày thì không.”

Phùng Tranh lên đạn: “Vậy Cửu gia xuống hoàng tuyền mà đợi đi.”

“Mấy hôm trước tao đến Đại học Nam nghe một buổi triết học. Giáo sư Phát rất khá.”

Nếu Phùng Tranh có nhược điểm, thì chắc chắn là anh rể đẹp người đẹp nết của hắn.

Bên ngoài giết người phóng hỏa, trước mặt anh rể thì mẹ nó một câu thô tục cũng không dám nói.

Mẹ kiếp, gay lọ chết tiệt.

Đồng tử Phùng Tranh co rút, cơ mặt căng cứng, cố làm ra vẻ thoải mái cười lạnh: “Cửu gia, anh biết phong cách của tôi, một người không quan trọng cũng có thể uy hiếp tôi?”

“Bến Thừa Thuận đang neo một trăm bốn mươi chiếc tàu, trước 14h ngày mai sẽ rời cảng hết, chiếc đầu tiên đã đi từ một tiếng trước, mày đoán giáo sư Phát đang ở trên chiếc nào?”

Mắt Phùng Tranh đỏ ngầu, mặt âm độc, nghiến răng: “Phó Cửu!”

Tôi gạt súng nó ra: “Không dám bắn thì đừng có dí.”

Đứng dậy, chỉnh lại cổ áo: “Không đi nữa là không kịp chuyến cuối đâu.”

Phùng Tranh chửi một câu, dẫn người lao ra ngoài, đến cửa còn chạy luôn.

Tôi chậm rãi đi theo, thấy trước cửa sân đấm bốc đang đậu một chiếc G-Class to đùng.

Hàn Sơ Khuyết bước xuống xe, đi về phía tôi: “Cửu gia, về nhà thôi.”

Tôi rút súng dí thẳng tim nó.

Hàn Sơ Khuyết không nhúc nhích, rất tự tin: “Giết em, Cửu gia cũng không sống nổi.”

Tôi xoay ngược súng: “Mày tự sát đi.”

“Không được.” Hàn Sơ Khuyết nắm lấy tay tôi cầm súng, ánh mắt ngang ngược, “Em còn chưa sống đủ. Em mới vừa đủ tư cách hưởng chiến lợi phẩm của mình.”

“Nghĩ cho kỹ, mày không chết, chết chính là vợ con mày.”

Hàn Sơ Khuyết cười một tiếng: “Em đã nói rồi, Cửu gia sẽ không giết họ.”

“Hơn nữa, nếu muốn uy hiếp em…” Hàn Sơ Khuyết rút băng đạn, đổ hết đạn ra, nửa thật nửa giả nói, “nòng súng của Cửu gia phải chĩa vào chính mình mới đúng.”

10

Tôi chửi Hàn Sơ Khuyết cả đường.

Về đến nhà, thấy thằng nhóc đang xếp bài trong phòng khách, tôi mới hiểu vì sao nó tự tin thế.

Hàn Sơ Khuyết là kiểu người cẩn thận đến biến thái, trước khi làm màu làm gì để lại nhược điểm cho người khác.

Hàn Sơ Khuyết bế tôi lên lầu, đi ngang phòng khách gọi một tiếng: “Hàn Tứ, về phòng.”

Hàn Tứ buông bài, liếc nó một cái, ngoan ngoãn đi về phòng.

Đến cửa đột nhiên quay lại, chỉ tôi hỏi: “Chú chơi xong với bố rồi, có thể cho con chơi một lúc không?”

?

Từ ngữ trẻ con quá đấy.

Tôi là đồ chơi nhà họ Hàn chắc?

Hàn Sơ Khuyết cong môi, vô tình từ chối: “Không được.”

Hàn Tứ nhìn chúng tôi biến mất ở góc cầu thang.

Tôi với Hàn Sơ Khuyết đánh nhau trên giường một trận, kết quả tao thua.

Hàn Sơ Khuyết dùng thắt lưng trói tay tôi, đè chân tôi, giữ gáy tôi ấn xuống giường, lại vỗ vỗ mông tôi: “Cửu gia, ngoan một chút, em không muốn tiêm thuốc cho anh đâu.”

Tôi tức đến xấu hổ và giận dữ, mắng té tát: “Mày là súc sinh à? Con trai mày còn ở dưới lầu đấy!”

Hàn Sơ Khuyết nhướng mày: “Thế không càng kích thích sao?”

Tôi cố đánh thức lương tâm nó: “Hàn Sơ Khuyết, mày làm thế này có lỗi với vợ mày không?”

Hàn Sơ Khuyết im lặng một lúc, cười khẽ: “Không sao, cô ấy sẽ không để ý.”

“Tao để ý!” Tôi tức đến nói mà không suy nghĩ, “Tao không làm tiểu tam!”

Hàn Sơ Khuyết càng vui hơn: “Được, mai em ly hôn với cô ấy, cưới Cửu gia vào môn, để anh làm chính thê.”

?

Chưa kịp nói gì, Hàn Sơ Khuyết đã giữ gáy tôi, ép tôi ngẩng đầu, từ phía sau hôn xuống.

Dựa vào đâu?

Dựa vào đâu mà đã có gia đình rồi còn làm thế này với tôi.

Tôi đạp nó một phát, nhanh chóng lật ngược đè nó xuống, quỳ bên cạnh, bóp cổ nó: “Hàn Sơ Khuyết, tao sẽ giết mày.”

Hàn Sơ Khuyết lơ đãng nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh. Tôi mất điểm tựa, ngã nhào vào lòng nó.

Hàn Sơ Khuyết vỗ nhẹ lưng tôi hai cái, như dỗ trẻ con:

“Cửu gia, đừng nói lời giận dữ.”

Đàn ông thật sự không bao giờ chỉ nói mồm.

Gần như ngày nào tôi cũng tìm cơ hội giết Hàn Sơ Khuyết, thua liên tục mà càng đánh càng hăng.

Có lần thậm chí cầm được súng của nó, bóp cò luôn.

Khoảnh khắc ấy, cả hai đều không nhúc nhích, Hàn Sơ Khuyết ngơ ngác nhìn tôi, tận ba giây mới định thần lại.

Ngẩng lên, vành mắt đỏ hoe: “Nếu hôm qua không dùng hết đạn, giờ em đã chết rồi.”

Nó bóp cổ tay tôi, kéo tôi lại gần, mặt âm trầm, vừa như khóc vừa như cười: “Cửu gia, anh thật sự nhẫn tâm.”

Tôi hạ giọng: “Một kẻ phản bội, tao có gì không nhẫn tâm?”

“Phản bội?” Hàn Sơ Khuyết giữ gáy tôi, hơi điên, “Nếu không phải em, anh có thể sống sờ sờ đứng đây cãi nhau với em không? Em không phản, ai dám liều mình giết cha con Tần Trấn thay anh? Phó Cửu, anh nghĩ anh dựa vào cái gì mà hết lần này đến lần khác dí súng vào em?

Anh có gan có chịu là vì anh biết, em yêu anh nhiều thế nào. Anh biết dù anh đối xử với em thế nào, em vẫn sẽ yêu anh. Anh ngang ngược lợi dụng tình yêu của em, lại không dám thừa nhận.

Nhưng Cửu gia, yêu không chỉ có một cách, em cũng sẽ tức giận.”

Hàn Sơ Khuyết nhốt tôi lại, có lúc treo lên xà nhà, có lúc trói trên giường.

Nó cho tôi uống thuốc, tôi như người thực vật, cái gì cũng không làm được, ăn uống ỉa đá/i đều do chính nó chăm.

Mười ngày liền, tôi gần như mất hết tôn nghiêm của một con người.

Tôi nhận lỗi với Hàn Sơ Khuyết, cầu xin nó.

Cuối cùng, tôi phát điên cầu nó giết tôi đi.

Có lẽ bị tôi dọa.

Hàn Sơ Khuyết mặc quần áo cho tôi, mở cửa phòng, hôn lên trán tôi: “Cửu gia đừng sợ, sẽ không có lần sau nữa.”

Tôi không tin nó.

Hàn Sơ Khuyết quá hiểu tôi, nó biết cách làm tôi mất nhuệ khí, biết làm thế nào để tôi phải khuất phục.

Còn ở lại, sớm muộn tôi cũng bị nó huấn luyện thành một con chó chỉ biết vẫy đuôi cầu xin nó.

Tôi phải đi, phải rời xa Hàn Sơ Khuyết.

Chỉ là còn chưa kịp hành động, kế hoạch đã bại lộ.

Hàn Sơ Khuyết không giận, chỉ bình tĩnh nói với tôi: “Cửu gia, không có sự cho phép của em, anh chạy không thoát đâu.

Còn nữa, ống thông gió, đừng chui nữa.”

Đồng tử tao co rút: “Mày biết từ bao giờ?”

Lần này, tôi vốn không định trốn trong ống thông gió.

“Lần trước Cửu gia chạy trốn thuận lợi như thế, chưa từng nghi ngờ sao?”

Hàn Sơ Khuyết tháo kính, ánh mắt trong veo: “Lúc đó anh đả thương Tần Minh Hoài, Tần Trấn đòi người từ em, em không thể công khai từ chối ông ta, chỉ có thể tìm cách thả anh đi. Tình hình lúc đó, nếu anh vào Tần phủ, em rất khó bảo toàn anh.”

Nó đang cảnh cáo tôi, nó biết hết mọi chuyện, tôi chạy không thoát.

Nói thật, có chút coi thường tôi rồi.

Hai tháng sau, tôi thành công chạy tới hải quan, còn chưa kịp lên tàu thì đụng phải cừu gia. Lúc viên đạn găm vào bụng, tôi đột nhiên không hiểu mình đang cố chấp cái gì nữa.

Thượng Hải muốn mạng tôi nhiều như lông trâu. Ra khỏi Thượng Hải, tôi sẽ không bao giờ quay lại được.

Thượng Hải là gốc rễ của tôi, tôi không thể đi.

Vẫn là Hàn Sơ Khuyết nhìn thấu tôi, tôi quả nhiên chạy không thoát.

Khi Hàn Sơ Khuyết tìm được tôi, tôi chỉ còn thoi thóp một hơi.

Nó nắm chặt tay tôi, nước mắt nóng hổi rơi lên mặt tôi.

Nói: “Cửu gia, đừng bỏ em.”

Nói: “Cửu gia, sống tiếp đi.”

Mí mắt tôi càng lúc càng nặng.

Nhưng vẫn còn nghĩ, hóa ra Hàn Sơ Khuyết cũng biết khóc à, trước đây nó từng khóc chưa nhỉ?

Hàn Sơ Khuyết lại nói: “Anh mà chết, em sẽ giết Hàn Tứ. Anh nỡ bỏ em, chắc cũng không nỡ bỏ Hàn Tứ đâu.”

?

Không phải con tao, tao nỡ cái gì.

Hàn Sơ Khuyết: “Cửu gia, Hàn Tứ là con trai anh.”

??????

11

Hàn Sơ Khuyết cứu sống tôi.

Ba tháng sau, tôi chặn nó trong phòng bệnh: “Nói rõ ràng, chuyện gì đang xảy ra?”

Hàn Sơ Khuyết nhìn tôi hồi lâu, không tình nguyện mở miệng, mang theo chút nghiến răng nghiến lợi.

“Còn không phải món nợ phong lưu thời trẻ của Cửu gia.”

Thời trẻ tôi từng phóng túng một thời gian. ONS không dọn dẹp sạch sẽ, để lại giống.

Bốn năm trước, người phụ nữ ôm con tới tìm tôi, bị Hàn Sơ Khuyết chặn lại.

Xác nhận đứa bé là con tôi xong, Hàn Sơ Khuyết lừa người phụ nữ rằng tôi không nhận mẹ con họ.

Cô ta làm ầm lên, để dỗ dành, tránh chuyện lớn, Hàn Sơ Khuyết quyết định tự bỏ tiền nuôi mẹ con họ. Điều kiện là họ không được gặp tôi.

Hàn Sơ Khuyết rất cẩn thận, lặng lẽ nuôi con tôi ba năm mà không ai hay biết. Mãi đến một năm trước bị Tần Trấn tra ra, sau đó Tần Trấn dùng mẹ con Hàn Tứ uy hiếp nó phản bội.

Cả chuyện này vừa hoang đường vừa nực cười.

Tôi tức đến nhặt gối ném nó, kéo vết thương, đau đến trắng bệch mặt: “Mày mẹ nó nghĩ cái gì vậy hả?!”

Hàn Sơ Khuyết đỡ gối, nhìn vết thương của tôi, giọng khàn khàn: “Em sợ anh cưới cô ấy, sợ anh lập gia đình, sợ anh có nhược điểm, sợ anh chết, sợ anh… không cần em nữa.

Em không quan trọng gì cả, Cửu gia nói vứt là vứt.” Hàn Sơ Khuyết ngẩng lên, cười với tôi một cái, “Em không biết phải làm thế nào anh mới chịu nhìn em.”

“Dù chỉ vì Hàn Tứ thôi, cũng đừng hành hạ nữa. Với tình hình Thượng Hải hiện tại, các người rời khỏi em, rất khó sống sót.” Hàn Sơ Khuyết há miệng, yết hầu lăn lăn, không dám nói thêm, lời lẽ mơ hồ lặp lại, “Dù chỉ vì Hàn Tứ, ở lại đi.”

Tôi nhắm mắt, không nói nên lời.

12

“Sao chú lại quay lại? Con còn tưởng chú không cần Hàn Sơ Khuyết nữa chứ.”

Trong phòng ngủ chính, Hàn Tứ nằm sấp bên mép giường tôi, hai tay chống cằm: “Lần sau chú chạy trốn có thể dẫn con theo không?”

Chậc.

Tôi bóp bóp mặt thằng nhóc, ngắm nghía: “Mày có phải hơi thông minh quá mức rồi không?”

Hàn Tứ chớp chớp mắt, ôm cổ tôi làm nũng: “Cầu xin chú mà, con muốn ở cùng chú, Hàn Sơ Khuyết xấu lắm.”

Tôi nheo mắt: “Hàn Sơ Khuyết ngược đãi mày à? Mày dám bôi nhọ bố mày thế?”

Hàn Tứ hít hít mũi, ủy khuất hừ hừ: “Ừm~ con ghét hắn, chúng ta chạy đi.”

Ngẩng đầu lên, thấy Hàn Sơ Khuyết bưng cốc cà phê tựa cửa, cười như không cười nhìn lưng thằng nhóc.

Tôi nhướng mày, vừa định cười, Hàn Tứ đột nhiên ngừng hừ, nhảy xuống giường, nghiêm túc chỉnh lại quần áo: “Chú ơi, chú nghỉ ngơi cho tốt, bố nói bên ngoài rất nguy hiểm, chú ngàn vạn lần đừng chạy lung tung nhé.”

Quay người thấy Hàn Sơ Khuyết, kinh ngạc “a” một tiếng, ngoan ngoãn gọi “bố”.

“…”

Hàn Sơ Khuyết bưng cà phê, một tay nhấc thằng nhóc lên đi ra ngoài.

Hàn Tứ: “Bố, chúng ta đi đâu vậy ạ?”

Hàn Sơ Khuyết: “Đi bàn xem bố ngược đãi con thế nào.”

Hàn Tứ nhìn tôi: “Anh đẹp trai, quản chồng chú đi.”

Tôi cười đau cả bụng: “Hàn Sơ Khuyết, đánh nhẹ tay thôi.”

Hàn Tứ: “?”

Ba ngày sau, Hàn Tứ bị gửi đi.

Tôi tìm Hàn Sơ Khuyết đánh một trận, bị nó bóp tay ấn lên bàn.

“Phùng Tranh quay lại rồi. Cửu gia, Thượng Hải sắp loạn, Hàn Tứ ở cạnh chúng ta không an toàn.”

Tôi cười lạnh: “Sao mày không tống tao đi luôn?”

Hàn Sơ Khuyết im lặng một lúc, buông tôi ra, ngồi xổm xuống mang giày cho tôi, như bao lần nó từng làm.

“Vì anh là Phó Cửu gia của Thượng Hải, anh sẽ không rời Thượng Hải, cũng như em sẽ không rời anh. Anh muốn cùng Thượng Hải chết chung, cũng như em muốn cùng anh chết chung.”

Nó đặt trán lên đầu gối tôi, giọng trầm ấm: “Cửu gia, đừng đi.”

Năm ngón tay tôi luồn vào tóc Hàn Sơ Khuyết, tôi nói: “Không đi nữa.”

Không đi nữa, Hàn Sơ Khuyết, kiếp này, cứ vậy đi.


Đăng nhận xét

0 Nhận xét