Tôi là gia sư riêng của tiểu thiếu gia nhà họ Họa.
Vất vả uốn nắn tính khí bướng bỉnh của cậu, như anh như cha mà dìu dắt cậu trưởng thành.
Thế nhưng cậu lại chui vào chăn tôi, ôm lấy tôi, cọ cọ: “Thầy ơi, thầy chỉ là của riêng em thôi, được không?”
Sau này, tiểu thiếu gia phải đi du học, trong phủ cũng không cần tôi nữa.
Tôi cứ nghĩ một lần chia tay là vĩnh viễn, nào ngờ tiểu thiếu gia mặc âu phục chỉnh tề tìm đến Giang Nam, ôm chặt lấy tôi: “Thầy ơi, đã hẹn sẽ chờ em, sao thầy lại thất hứa?”
1
Tiểu thiếu gia sắp đi du học. Trước khi đi, tôi bảo cậu cắt đi mái tóc bím dài của tôi.
Thời đại đổi thay, tôi không muốn bị bỏ lại phía sau.
Cắt xong, tiểu thiếu gia đẩy xe lăn đưa tôi ra hồ ngoại ô. Cậu thần thần bí bí lấy từ trong ngực ra một con cá chép đỏ.
“Thầy ơi, em tặng thầy một con cá chép. Con cá này em đã huấn luyện rồi, thả xuống nước nó sẽ tự bơi về.”
Nói xong, cậu thả cá xuống hồ, khẽ vỗ mặt nước. Nhưng cá càng bơi càng xa, chẳng hề quay đầu lại. Tiểu thiếu gia sốt ruột đến mức nhảy dựng lên:
“Sao lại thế!? Trong bể cá em dạy nó rõ ràng, nghe tiếng nước là nó sẽ quay về mà?”
Tôi nhìn mái đầu rối tung của cậu, khẽ cười: “Bể cá chỉ nhỏ như vậy, nó không quay về thì còn đi đâu được? Nhưng hồ rộng lớn, nó sẽ không quay lại đâu.”
Tiểu thiếu gia ngồi xuống trước xe lăn, kéo cao tấm chăn mỏng trên chân tôi, nắm lấy tay tôi rồi khẽ hôn lên mu bàn tay. Tôi thoáng ngẩn người. Cậu vội vàng nắm tay thành quyền, che môi ho khan:
“Chỉ là lễ hôn tay thôi, bên nước ngoài thịnh hành cái này.”
Tôi đặt tay lên chỗ vừa được hôn, nhẹ gật đầu: “Ra là vậy…”
Tiểu thiếu gia ánh mắt rực sáng, nâng mặt tôi lên.
Lòng bàn tay nóng hổi, mồ hôi thấm dày cọ lên má tôi.
Cậu nói: “Thầy ơi, em sẽ trở về. Thầy phải chờ em.”
2
Thân thể tôi ngày càng yếu, phần lớn phải dựa vào xe lăn, phiền phức quá nên cũng ít ra ngoài.
Nhưng tôi vẫn muốn tiễn tiểu thiếu gia, tôi theo cậu ra tận bến cảng, nhìn cậu bước lên con tàu lớn.
“Minh Vận.” Tôi không kìm được gọi một tiếng: “Ra ngoài ăn uống không quen, cũng phải cố ăn chút. Dạ dày cậu yếu, đói quá dễ sinh bệnh.”
Tiếng đáp của cậu bị sóng nước nuốt mất. Nơi cậu đến, cho dù không cách trở biển khơi, tôi cũng chẳng thể nhìn thấy.
Tôi quay xe lăn đi một vòng trong viện đã dọn trống, thoáng chốc lại như thấy tiểu thiếu gia đứng dưới mái hiên, gọi tôi một tiếng “Thầy ơi”.
Trước khi tiểu thiếu gia quyết định đi du học, Họa lão gia từng tìm tôi, mở miệng thẳng thắn: “Mạnh tiên sinh, chẳng lẽ ông không thấy con trai ta với cậu quá mức thân mật sao?”
Tay tôi trong tay áo rộng khẽ siết lại. Họa lão gia chắp tay sau lưng, nhìn tôi chằm chằm như muốn soi thấu tận ruột gan.
“Họa mỗ vì tin tưởng mới giao con trai cho cậu dạy dỗ, chứ không phải để ông dạy nó thành kẻ đoạn tụ!”
Lời lão gia sắc bén, tôi có chút khó chống đỡ. Cố gắng giữ bình tĩnh, tôi đáp: “Họa lão gia nghĩ nhiều rồi, Minh Vận đối với tôi, chỉ là học trò.”
Tôi tự bổ sung thêm một câu: “Và cũng chỉ có thể là học trò.”
Tỉnh lại từ dòng suy nghĩ, tôi đem lá thư đề “Thầy ơi thân khải” cùng tất cả đồ vật tiểu thiếu gia để lại, khóa vào trong hòm. Một mình đi về Giang Nam. Tiểu thiếu gia không còn, Họa phủ cũng chẳng cần tôi nữa.
3
Tôi mở một lớp tư thục nhỏ ở Giang Nam, chẳng ai đoái hoài. Giờ bọn trẻ đều đến trường học, tư thục đã sớm bị đào thải.
Tôi nằm trên ghế mây, nhìn giàn nho trong sân leo lên cột, trông đầy sức sống.
Nhưng bên cạnh, một bụi cỏ dại lại héo úa, vàng vọt.
Gió xuân thổi qua, tôi lạnh đến run rẩy.
Bắt mạch cho chính mình, thân thể lại yếu đi rồi.
Đêm xuống, trời lạnh mà người tôi lại đầm đìa mồ hôi, sờ trán thì nóng hầm hập.
Tôi tự kê thuốc, nhìn nồi đất sôi ùng ục, bất giác nhớ đến tiểu thiếu gia.
Không, tôi đã rời khỏi Họa phủ, cậu ấy không còn là tiểu thiếu gia của tôi nữa. Giờ tôi phải gọi cậu là: Họa Minh Vận.
Nhìn bã thuốc cuộn xoáy trong nồi, tôi khẽ xoa vết sẹo mờ nơi hổ khẩu, nhớ lại chuyện xưa.
Tôi là con thứ, sinh ra đã mang bệnh, thân thể yếu ớt, đi vài bước đã thở dốc.
Tổ tiên nhà Mạnh vốn là ngự y, danh gia y học truyền đời.
Thế nhưng ai cầm kim châm cũng chẳng chữa nổi tôi.
Ngày ngày tôi ngâm mình trong mùi thuốc, học y chẳng ra gì.
Dòng họ Mạnh đơn truyền, đến đời tôi thì đứt đoạn.
Mỗi lần thấy ánh mắt thất vọng của cha, hay nghe mẹ nhỏ khóc lóc than rằng sinh ra một đứa vô dụng, lòng tôi lại chua xót.
Tôi thắp đèn đọc sách thâu đêm, mong thi đỗ công danh, ít nhất cũng gánh vác được chút thể diện cho gia tộc. Nhưng khoa cử lại bị bãi bỏ ngay năm tôi mười tuổi.
Tôi ngẩn ngơ siết chặt quyển sách cũ nát trong tay, thầm than: “Quả nhiên ta là kẻ vô dụng.”
Từ đó, tôi tự giam mình trong tiểu viện, sống an phận một góc. Cho đến ngày Họa lão gia dắt theo cậu con út, gõ cửa viện tôi.
“Mạnh tiên sinh, con trai ta giao cho ông.”
Nói xong, ông quay lưng bỏ đi, không ngoảnh lại.
Chỉ để lại Họa Minh Vận, khi ấy mới cao đến ngực tôi.
Tôi đưa tay định vuốt mái tóc rối bù như gai nhọn của cậu. Cậu lại kéo tay tôi, cắn mạnh vào hổ khẩu, chẳng mấy chốc đã bật máu.
Rồi cậu chạy ra ngoài, hô to: “Ta mới không cần gia sư riêng! Đại Thanh cũng mất rồi!”
4
Từ ngày đưa Minh Vận đến, Họa lão gia chưa từng quay lại nhìn cậu một lần.
Minh Vận là con của phòng thứ chín, trong nhà con cái quá nhiều, thiếu một đứa không nghe lời cũng chẳng đáng gì với ông ta.
Tôi nghĩ, tôi và Minh Vận giống nhau. Đều là những kẻ bị gia đình chán ghét.
Trong viện, Minh Vận vạch một đường ranh giới, không cho tôi bước vào “lãnh địa” của cậu. Tôi chẳng để tâm. Trẻ con giận dỗi thôi, cứ để cậu yên tĩnh là được.
Mỗi ngày tôi sai tiểu đồng mang cơm đến cho cậu, ngoài ra không nói thêm lời nào. Qua một thời gian, tôi dần hiểu rõ tính nết của Minh Vận—Cứng mềm đều không ăn.
Một kẻ bướng bỉnh điển hình, nếu ở thời trước, người ta gọi là công tử ăn chơi. Lại còn kiểu kiêu ngạo, miệng lưỡi sắc bén. Thông minh thì có, nhưng sức lực toàn dùng sai chỗ.
Hễ tôi nhắc đến học hành, cậu liền chạy biến, vừa chạy vừa kéo mí mắt, lè lưỡi trêu chọc: “Lêu lêu lêu, em không học đâu, đồ cổ hủ, có giỏi thì mách cha em đi!!”
Cuối cùng còn cố ý vỗ mông, lắc hông khiêu khích. Tôi cầm quyển sách cũ, mỉm cười: “Có nói với Họa lão gia, ông ấy cũng sẽ không đến.”
Mặt Minh Vận lập tức sụp xuống, sợi tóc dựng ngược trên đầu cũng ỉu xìu. Cậu giận đến đỏ mắt, gào lên: “Không đến thì thôi!! Dù sao bản thiếu gia cũng chẳng cần!!”
Tôi thấy buồn cười, thật đúng là trẻ con. Nhưng chính sự ầm ĩ ấy lại khiến căn viện thêm phần sinh khí.
Tôi rũ mắt, che đi ánh nhìn đầy ghen tỵ. Trong lòng thầm nghĩ: Minh Vận ngày ngày nhảy nhót, vẫn tốt hơn tôi.
Tốt hơn một kẻ phải cân nhắc từng bước đi.
5
Dù sao tôi cũng là gia sư riêng mà Họa phủ bỏ tiền mời về. Không thể cứ để Minh Vận muốn làm gì thì làm.
Nhưng điều cậu ghét nhất lại chính là kiểu người như tôi.
Rập khuôn, cứng nhắc, toàn “chi hồ giả dã”. (Những lời lẽ sáo rỗng, phù phiếm, không có ý nghĩa thực tế)
Để cậu chịu học, tôi xắn vạt áo dài, nhét vào lưng quần, theo sau cậu xuống suối bắt cá. Cá suối trơn tuột, khó bắt vô cùng. Tôi loay hoay mãi, chẳng được con nào.
Minh Vận cười nhạo: “Tiên sinh, ngươi về đi. Với cái dáng yếu ớt này, ngươi bắt không nổi đâu. Lỡ ngã bệnh thì đừng trách tôi!”
Nói rồi, cậu thoăn thoắt trèo lên cây, thò tay vào tổ chim. Còn tôi vẫn cố chấp mò cá trong dòng nước đục, đến khi trời nhá nhem mới bắt được một con to bằng bàn tay.
Tôi vui mừng giơ lên cho cậu xem: “Có chí thì nên. Em chịu khó học, Họa lão gia sớm muộn cũng sẽ thấy.”
Minh Vận bực bội bỏ đi, ném lại một câu: “Ai cần ông ta thấy chứ!”
Nhưng rồi cậu quay lại, cúi người cõng tôi lên lưng. Tôi hơn cậu tám tuổi, vậy mà cậu cõng tôi chẳng chút khó khăn.
“Tiểu thiếu gia thật lợi hại, cõng được cả thầy.”
Thân hình Minh Vận khựng lại, gượng gạo đáp: “Thầy ơi, thầy gầy quá, cõng lên nhẹ tênh thôi.”
Đây là lần đầu tiên cậu gọi tôi là thầy. Tôi khẽ cười: “Vậy cũng là lợi hại rồi.”
6
Ngâm nước quá lâu, cuối cùng tôi vẫn phát bệnh.
Phòng của Họa Minh Vận ngay cạnh phòng tôi, tiếng chén trà rơi vỡ làm cậu giật mình, vội vàng đẩy cửa chạy vào, đỡ lấy tôi.
Tôi gắng nở một nụ cười: “Trong tủ có thuốc, bảo tiểu đồng sắc cho thầy là được.”
Đêm ấy, tôi uống hết cả một ấm thuốc đắng khét.
Sau đó mấy ngày liền, trong giỏ rau mang đến luôn có thêm vài con cá nhỏ.
Tiểu đồng nói chắc là do người bán rau biếu.
Tôi chỉ cười, không đáp, nhìn sang Minh Vận đang khoanh tay, mắt liếc khắp nơi: “Dù là ai, cũng thật tốt bụng. Nhưng không công thì không nên nhận, chúng ta phải trả lại.”
Mặt Minh Vận đỏ bừng, cứng rắn thừa nhận: “Cá là em bỏ vào đó!”
Rồi cậu ném lại một câu: “Thầy ơi bệnh nặng quá, hầm cá ăn cho bổ.”
Nói xong liền chạy mất.
Cậu biết kính thầy. Tôi thưởng cho cậu một quả trứng gà nhuộm đỏ.
Cậu cầm trong tay, nghiêng đầu cười ngây ngô.
Một tuần sau, khi tôi giảng bài, từ túi áo bên trái của cậu thoang thoảng mùi trứng thối. … Đúng là đứa trẻ này.
Tôi đã nấu cho cậu cả một bát to, vậy mà cậu chỉ quý lấy đúng quả trứng ấy.
7
Năm Minh Vận mười tám tuổi, trong yến tiệc ở Họa phủ, cậu trích dẫn kinh điển, nói năng lưu loát, cuối cùng cũng lọt vào mắt Họa lão gia.
Danh tiếng tôi dạy dỗ giỏi cũng lan truyền ra ngoài. Minh công quán vốn thân thiết với Họa phủ liền gửi tiểu công tử đến học.
Minh Vận thông minh, những gì cần học đều đã nắm vững.
Tôi dồn trọng tâm sang tiểu công tử kia. Để cảm ơn, tiểu công tử tặng tôi một con mèo “Tuyết trắng tìm mai”.
Ngày hôm sau, con mèo ấy lại biến thành “Tuyết địa kim lũ”.
Tôi gãi cằm con mèo nhỏ, giả vờ hỏi Minh Vận: “Con mèo này… có phải đã đổi con khác rồi không?”
Ánh mắt Minh Vận lảng tránh, nhìn trời nhìn đất, không dám nhìn tôi: “Có sao? Không đâu! Thầy ơi nghĩ nhiều rồi, mèo lớn thì thay đổi, nó chỉ lớn lên thôi!!”
Tôi nhìn con mèo trắng lẫn vàng nằm trên chân, thật không thể tự lừa mình: “Thay đổi thế này thì quá nhiều rồi… Màu lông cũng chẳng giống nữa…”
Tôi khẽ thở dài: “Vậy con mèo trước đâu rồi?” Minh Vận không cần nghĩ, đáp ngay: “Em đem cho biểu muội rồi.”
“…”

0 Nhận xét