Tôi Thật Sự Không Giả 0 – Chương 3.



Ánh mắt của Lâm Trần An vẫn lạnh lùng, và rất nhanh thu lại, không dành thêm chút chú ý nào cho cậu, khiến chút dũng khí mà Lục Âm Đình vừa gom góp được lập tức vỡ vụn. Cậu cụp mi, rơi vào im lặng.

Phòng riêng rơi vào sự im lặng kỳ quái, chỉ còn tiếng nhân viên mang món lên. Lâm Trần An động đũa vài lần.

Khoảng mười phút trôi qua, anh mới hơi ngẩng mắt, cuối cùng cũng chịu chia một chút sự chú ý keo kiệt cho Lục Âm Đình.

Chỉ một ánh nhìn, Lâm Trần An đã thấy hơi bất lực.

Lục Âm Đình cụp mi, viền mắt đỏ hoe, gốc hàng mi dài đã hơi ướt, dường như đang cố kìm nén, chớp mắt nhanh hơn bình thường.

Gò má cũng ửng hồng, làn da trắng lạnh lập tức nhuộm sắc đỏ. Chỉ cách nhau một chiếc bàn, tiếng thở của cậu nghe rõ mồn một.

“……”

Lâm Trần An lạnh nhạt nghĩ: đúng là chẳng tiến bộ chút nào.

Anh liếc đồng hồ, rồi ngẩng đôi mắt lạnh lẽo lên, nói với cậu tình nhân cũ hay khóc: “Còn mười lăm phút.”

Thời gian xem mắt đã đi được một nửa.

Tiếng thở như sắp khóc lập tức ngưng lại, Lục Âm Đình khẽ run hàng mi, mím môi, theo phản xạ cầm đũa lên định ăn gì đó.

Nhưng ngay sau đó cậu lại nhận ra, đây không phải là những lần ăn cùng Lâm Trần An trước kia, mà là một buổi...

Một buổi xem mắt mà anh dường như chỉ đang cố chịu đựng.

Dù thái độ vẫn lạnh như cũ.

Lục Âm Đình rút vài tờ khăn giấy, cụp mắt, lặng lẽ lau nước mắt.

Lâm Trần An quay mặt đi, nhấp một ngụm vang trắng.

Nước mắt của Lục Âm Đình còn xuất hiện thường xuyên hơn cả những lần làm nũng. Buồn thì khóc, vui cũng khóc, đôi khi chẳng vì lý do gì cũng khóc.

Anh không thích tự phản tỉnh, và từ trước đến nay luôn cho rằng việc bao nuôi không cần phải cung cấp giá trị cảm xúc, huống chi cảm xúc là thứ hiếm hoi nhất với anh.

Nhưng sau hai năm, anh cũng nhận ra người khóc vì mình nhiều nhất chính là Lục Âm Đình.

Còn thái độ của anh, gần như lần nào cũng là thờ ơ.

Thậm chí có lúc khiến cậu khóc, anh không những không thấy áy náy, mà còn sinh ra một cảm giác kỳ lạ...

Một kiểu thỏa mãn đầy khoái cảm.

Thứ cảm giác này thật sự rất hiếm.

Anh không thích thể hiện ham muốn kiểm soát ra bên ngoài, từ nhỏ đã sống trong môi trường mà mọi mong muốn đều được đáp ứng, nhiều khi không cần ra hiệu, người khác đã tự động dâng lên sự kính sợ, tôn trọng, dè dặt.

Với người có ham muốn kiểm soát, đó là một kiểu thỏa mãn, mạnh hay yếu tùy người.

Nhưng Lâm Trần An không để tâm đến điều đó.

Một là vì anh luôn dễ dàng đạt được, không đáng để sinh ra cảm giác thỏa mãn; hai là, nếu để tâm thì lại thành điểm yếu của bản thân, dù điểm yếu đó có thể sẽ không bị phá vỡ trong thời gian dài.

Mà anh không phải kiểu người có điểm yếu trong tính cách.

Anh đặt ly xuống, lạnh nhạt liếc nhìn Lục Âm Đình trước mặt.

Gương mặt sau khi khóc càng thêm yếu đuối, vẻ đẹp vốn có lại thêm phần rực rỡ, xen lẫn chút tủi thân không dám nói ra.

Lâm Trần An hơi ngả người ra sau, không nói gì, chỉ chờ cậu tự mở lời.

Người bình thường trong tình huống này, chắc sẽ nghĩ Lục Âm Đình có động cơ không trong sáng, kiểu như biết xem mắt không có kết quả, nên cố tình làm tình nhân trước, mong giữ chân anh.

Dù anh không có chút rung động nào, thì cũng dễ sinh ra cảm giác tức giận vì bị người bên gối phản bội.

Nhưng đó không phải là Lâm Trần An.

Anh có thể cảm thấy mình bị chơi một vố.

Cũng có thể có chút dao động cảm xúc.

Nhưng thì sao?

Không ai có thể tạo ra sóng gió gì trong lòng anh, và anh cũng chưa bao giờ cho rằng phản bội là chuyện hiếm gặp.

Thế nên thái độ của anh vẫn bình thản, sau một chút im lặng, nhìn Lục Âm Đình cũng không có cảm xúc tiêu cực gì.

Với cậu, đó vừa là tin vui, vừa là tin buồn.

Nếu một người đến cả cảm xúc cũng không có, thì làm sao để họ thích mình?

Lục Âm Đình luôn đau lòng vì sự lạnh lùng vô tình của anh, lại vì vẻ bình thản tưởng như bao dung ấy mà vui mừng, rồi lại rơi vào nỗi thất vọng sâu hơn.

Cậu thường nghĩ, Lâm Trần An thật sự sinh ra là “thánh thể PUA*”, mà còn là phiên bản không tự nhận thức, không gây tổn thương rõ rệt.

(*Ở Trung Quốc, PUA ý chỉ những kẻ sử dụng các chiến thuật thao túng, kiểm soát tâm lý để khiến ai đó nghi ngờ sự tỉnh táo của bản thân. Nguồn: Báo VietNamNet)

Không bị tổn thương quá sâu, nhưng cũng chẳng bao giờ chạm tới được.

Lục Âm Đình im lặng một lúc lâu, cuối cùng đặt bộ dao nĩa bạc xuống, hơi căng thẳng siết chặt lòng bàn tay.

Lâm Trần An chẳng buồn để ý đến động tác đó.

Anh chỉ đang chờ mười hai phút còn lại trôi qua.

Anh liếc nhìn gương mặt của cậu, vẫn thấy, đúng là rất đẹp.

Quá hợp gu thẩm mỹ của anh.

Chỉ cần Lục Âm Đình chịu nhường nhịn trong chuyện vị trí, anh nghĩ mình thật sự có thể đồng ý kết hôn với cậu.

Anh chưa từng nghĩ đến chuyện bạn đời. Với hôn nhân, quan điểm của anh luôn là: miễn không bị ép buộc, thì nếu anh muốn vì lợi ích hay vì thuận mắt, chọn ai cũng được.

Thậm chí anh còn không thấy có hay không có tờ giấy hôn thú là khác biệt.

Chỉ là thêm một thủ tục thôi.

Nói đi cũng phải nói lại...

Lâm Trần An hơi khó hiểu liếc nhìn Lục Âm Đình.

Lúc bao nuôi cậu minh tinh xinh đẹp này, anh cũng chẳng thấy khác gì đang yêu.

Không phải kiểu ngọt ngào như đang yêu, mà là anh đoán nếu mình thật sự yêu ai, thì cũng sẽ như vậy.

Khác biệt duy nhất là anh đã đưa cho cậu tiền và tài nguyên.

Lâm Trần An day trán, lặng lẽ chờ xem Lục Âm Đình sẽ làm gì.

Anh nghĩ mình thật sự quá bận, chẳng mấy khi để tâm chuyện riêng, nên giữa anh và cậu chắc chắn có nhiều hiểu lầm một chiều.

Không phải kiểu chuyện cậu biết mà anh không biết, mà là anh không để tâm đến cảm xúc của cậu, cũng chẳng để ý đến tình cảm cậu dành cho mình.

Đến mức giờ đây, ánh mắt của Lục Âm Đình nhìn anh luôn đầy do dự và hoảng hốt.

Còn có cả sự mê luyến không giấu nổi.

Lâm Trần An với bạn bè, đối tác, cấp dưới, thậm chí là người thân đều có những yêu cầu và tiêu chuẩn như người bình thường.

Ví dụ như ghét thái độ hời hợt, chán ghét sự giả tạo.

Chỉ là anh luôn chọn lọc, không buồn sửa chữa. Những ai không đạt yêu cầu thì chẳng thể bước vào vòng xã giao của anh, dù là vòng ngoài.

Nhưng với Lục Âm Đình thì lại rất hiếm khi như vậy.

Nếu không, với sự khác biệt lớn về tính cách và cách sống, anh đã thấy khó chịu từ lâu.

Có lẽ cậu đã tự đặt mình vào vị trí bị anh soi xét nghiêm khắc.

Người thường sợ Lâm Trần An là vì quyền lực và sự lạnh lùng không thể đoán được của anh; còn Lục Âm Đình, có lẽ chỉ sợ mỗi điều sau.

Lâm Trần An vốn không thích giải thích với người khác. Với Lục Âm Đình, anh cảm thấy mình thật ra chẳng có yêu cầu gì đặc biệt—chỉ cần gương mặt đó vẫn còn, và...

Tóm lại, anh đúng là khá bao dung với cậu.

Chỉ tiếc vì không thích nói rõ, nên Lục Âm Đình luôn nhìn nhận bản thân qua góc nhìn của người ngoài, từ đó sinh ra rất nhiều nỗi sợ.

Lâm Trần An nghĩ, nếu sau này thật sự có khả năng kết hôn với Lục Âm Đình, có lẽ anh phải dành chút thời gian cho vấn đề tình cảm cá nhân.

Không phải vì anh có tình cảm, mà đơn giản là vì người trước mặt này thật sự rất hợp để làm tình nhân.

Anh nhìn cậu cứ do dự mãi, vẫn chưa mở lời, thỉnh thoảng lại lén ngẩng mắt nhìn anh, như đang cố đoán tâm trạng của anh.

Lâm Trần An nghĩ, lỗi là do cậu quá nhạy cảm.

Và dường như chỉ quan tâm đến tình cảm.

Nếu không thì tiền và quyền anh có thừa, đâu cần phải lần đầu tiên trong đời suy nghĩ xem có nên duy trì một mối quan hệ hay không.

Ngón tay anh lướt qua đuôi mắt, nếu nhìn kỹ sẽ thấy hơi thâm, nổi rõ trên làn da trắng.

Gần đây giấc ngủ của anh rất tệ.

Tình trạng này kéo dài khá lâu, từ sau khi phát hiện Lục Âm Đình muốn làm top, mối quan hệ giữa hai người bắt đầu lạnh nhạt.

Anh đã thay vài bác sĩ riêng, điều chỉnh đủ kiểu, cuối cùng phát hiện...

Không gì hiệu quả bằng việc ngủ cùng Lục Âm Đình.

Chỉ là ngủ thôi.

Lâm Trần An sau khi gần như dùng hết thời gian suy nghĩ dành cho vấn đề tình cảm cả đời mình, cuối cùng đợi đến Lục Âm Đình mở miệng.

Cậu cắn môi, như thể vừa gom đủ can đảm để nói.

Đôi môi đỏ hồng hé mở, nói ra có lẽ là đoạn dài nhất mà Lâm Trần An từng nghe cậu nói liền mạch, trước đây toàn là lẩm bẩm đứt quãng.

“Cái đó... anh à,” Lục Âm Đình vẫn quen gọi như thế, cổ họng căng thẳng nuốt một cái, ánh mắt chân thành nhìn anh, “Em năm nay 21 tuổi, tốt nghiệp đại học top 2, tháng sau ra trường, rồi tháng kế tiếp là đủ tuổi kết hôn.”

Đối diện ánh mắt lạnh lùng của anh, cậu cứng đầu tiếp tục nói hết những điểm cần chuẩn bị cho buổi xem mắt: “Có xe có nhà, tài sản cũng ổn, không cần anh nuôi; nghề nghiệp hơi đặc biệt nhưng có thể điều chỉnh. Có hai anh trai một em trai, quan hệ gia đình bình thường, nhưng không cần anh lo, cũng không gây phiền.”

Cậu đếm từng ngón tay, bị ánh mắt ngày càng lạnh và vô cảm của anh làm cho khựng lại, nuốt luôn phần giới thiệu về phẩm chất cá nhân—nào là hiền lành, chăm chỉ, biết quan tâm, hợp để kết hôn.

Cuối cùng chỉ nhỏ giọng nói một câu:

“Khuyết điểm có lẽ là không sinh con được... nhưng chắc không quan trọng lắm đâu.”

Lâm Trần An nhìn cậu, đã cầm lấy điếu thuốc, nghĩ thầm: khuyết điểm lớn nhất là không tự nhận ra bản thân thế nào, cứ khăng khăng muốn làm 1.

Hơn nữa...

Cái gì mà tài sản ổn, không cần anh nuôi. Anh đã đổ tiền và tài nguyên cho cậu suốt hai năm, không có chút tài sản mới là lạ.

Thấy anh lại châm thuốc, Lục Âm Đình im bặt, cảm thấy mình lại làm hỏng chuyện.

Cậu thấy mình thật sự không giỏi, chẳng biết dùng mấy chiêu trò cao siêu gì. Hồi đó xác định quan hệ bao nuôi, cũng là do Lâm Trần An chủ động, lạnh lùng đưa ra bản hợp đồng.

Lục Âm Đình nghĩ, đúng là kiểu người như anh, nếu không muốn thì chẳng có gì lay chuyển được.

Thật sự không còn hy vọng sao?

Cậu lại thấy buồn, nhìn gương mặt đẹp trai luôn không biểu lộ cảm xúc của anh, bị làn khói thuốc che khuất một nửa.

Từ khi còn là thiếu niên, cậu đã chỉ thích một người như thế.

Vẫn là chuyện vị trí sao?

Nghĩ đến đây, Lục Âm Đình hoàn toàn mất tinh thần.

Không nói đến việc cậu không thể nhượng bộ, mà nếu có nhượng bộ... thì đó còn gọi là tình yêu sao?

Cậu yêu Lâm Trần An, còn anh thì yêu cậu theo kiểu gì?

Lục Âm Đình hiếm khi nghĩ đến tầng sâu như vậy, vì cậu đã quá mệt mỏi trong việc cố gắng lấy lòng anh.

Cuối cùng vẫn là chia tay.

Cậu nghĩ, mình có thể chấp nhận chỉ ở bên anh, cố gắng bỏ qua chuyện anh không yêu cậu.

Vậy thì cứ sống trong sự giày vò lẫn nhau, hoặc là cậu đơn phương bị giày vò, cứ thế ràng buộc nhau đến hết đời.

Cũng coi như một phần mong muốn được thực hiện rồi.

Nhưng tại sao Lâm Trần An cứ phải so đo chuyện tư thế?

Thời gian trôi qua, mà anh lại là người cực kỳ ghét phá vỡ lịch trình, Lục Âm Đình bắt đầu hoảng.

Cậu cuối cùng cũng nhìn thẳng vào gương mặt sắc sảo, lạnh lẽo nhưng đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở của anh.

“Vậy... có thể cân nhắc em không, anh ơi?” Lục Âm Đình nhỏ giọng hỏi, nối tiếp lời vừa rồi.

Một giây trôi qua không có phản hồi, cậu dường như nghe thấy anh khẽ bật cười một tiếng.

“……”

Cậu vô thức siết chặt mép áo thun, chờ đợi phán quyết của anh.

Màn hình điện thoại đặt trên bàn của Lâm Trần An sáng lên, anh liếc qua, thấy tin nhắn từ mẹ hỏi tình hình buổi xem mắt.

Có lẽ vì anh cuối cùng cũng chịu gặp người, nên mẹ anh mới hồi hộp đến mức không ngồi yên được.

Dù đã cố kiềm chế, nhưng đến năm phút cuối cùng của buổi hẹn, vẫn gửi một tin.

“Thật ra không nên là em.” Lâm Trần An dập thuốc, lạnh nhạt nói: “Nhà em điều kiện quá bình thường.”

Đã đến bước xem mắt, nói cho cùng, theo quan điểm phổ thông thì đó là sự trao đổi điều kiện.

Anh thấy hàng mi dày của Lục Âm Đình khẽ run lên.

Nhưng cậu không khóc, mà ngẩng đôi mắt tinh xảo lên, nhìn thẳng vào anh: “Vậy tại sao lại là em?”

Lúc này lại có chút dáng vẻ bướng bỉnh như khi cậu giận dỗi.

Câu hỏi ấy nghe chẳng khác gì đang chất vấn.

Lâm Trần An khẽ bật cười, mang theo chút giễu cợt, như đang cười nhạt, nhưng lại giống như thật sự thấy buồn cười.

“Vì mẹ anh rất tâm huyết trong việc tìm cho anh những cậu trai xinh đẹp.”

Anh nhìn vẻ mặt sững sờ của Lục Âm Đình, giọng điệu dửng dưng: “Bà ấy biết anh thích kiểu đó.”

“……”

Lâm Trần An hiếm khi nói nhiều, lần này lại vượt quá khả năng tiếp nhận của Lục Âm Đình. Cậu mấp máy môi, cuối cùng vẫn thuận theo bản năng, hỏi ra điều mình muốn biết nhất:

“Vì trước đây anh từng quen nhiều người giống vậy sao?”

Thật ra cậu cũng từng nghe vài lời đồn.

Không rõ thật giả, mà Lâm Trần An lại chưa bao giờ nhắc đến, nên càng không có cách nào xác minh.

Chỉ là với một người chưa từng yêu ai như cậu, thì cảm giác Lâm Trần An muốn “đè” mình là thật.

Rất thành thạo.

Một vài hành động vượt ranh giới cũng là thật, vượt xa khỏi nhận thức trước đây của cậu.

Ít nhất là mỗi lần tắm rửa sau đó, cậu đều đỏ mặt tim đập, gần như không dám nhìn những dấu vết kia.

Lâm Trần An đáp: “Vì lý do khác.”

Có lẽ là vì một lần để quên điện thoại ở nhà, màn hình khóa lại đúng lúc hiện ra một tấm ảnh đời thường của Lục Âm Đình.

Ảnh được lưu từ một bài đăng cũ trên Weibo mà anh hiếm khi mở. Anh cảm thấy tấm ảnh đó giúp anh dễ ngủ hơn.

Ánh nắng rực rỡ, người con trai đơn thuần và xinh đẹp, ánh sáng và bố cục vừa vặn. Lâm Trần An không quan tâm về nhiếp ảnh, nhưng anh thấy tấm ảnh ấy tuy không chuyên nghiệp, lại rất có cảm giác.

Rất hợp để nhìn vài lần trước khi đi ngủ, giúp thư giãn thần kinh.

Mà anh lại rất thích gương mặt đó.

Và rồi mẹ anh tình cờ nhìn thấy, từ đó tin chắc rằng anh thích những cậu trai xinh đẹp, liền sắp xếp hàng loạt đối tượng xem mắt kiểu đó. 

Thậm chí còn ám chỉ rằng, chơi chơi cũng được, miễn là vui.

Lâm Trần An thật sự phát ngán. Lúc còn đang bao nuôi Lục Âm Đình thì anh không để tâm, nhưng gần đây tinh thần sa sút, mẹ lại kiên trì không ngừng, anh mới miễn cưỡng gật đầu, xem như ứng phó.

Dù không định thật sự tìm người để cưới, cũng chẳng nghĩ sẽ gặp được ai hợp gu hơn.

Kết quả, Lục Âm Đình lại ngồi ngay trước mặt anh.

Lục Âm Đình biết anh không thích giải thích nhiều, chỉ khẽ “ừ” một tiếng. Nhưng sau hai năm ở bên nhau, cậu rất nhạy cảm với cảm xúc của anh. Nhìn thấy động tác của Lâm Trần An có phần thả lỏng, dù vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, cậu vẫn cảm nhận được, có lẽ tâm trạng anh đang ổn.

Dù không rõ vì sao, nhưng điều đó có thể có nghĩa là...

Lâm Trần An chưa hoàn toàn muốn từ chối cậu.

Một tia hy vọng bất ngờ bùng lên trong lòng, Lục Âm Đình gần như bật dậy, hơi ngạc nhiên nhìn anh, hỏi: “Vậy có thể cùng em…”

Cậu vốn định nói “tiếp tục tìm hiểu”, nhưng lại vô thức hỏi: “Kết hôn không?”

Thời gian nửa tiếng của buổi xem mắt chính thức kết thúc, Lâm Trần An liếc đồng hồ, đứng dậy.

Lục Âm Đình lúc này mới nhận ra, “cuộc hẹn” đã kết thúc.

Lâm Trần An có lẽ còn tiếc cả vài giây để trả lời.

Câu hỏi không được đáp lại ấy, câu trả lời đã quá rõ ràng: là từ chối.

Sống mũi Lục Âm Đình cay xè, nước mắt trong mắt như sắp trào ra, đuôi mắt đỏ bừng như sắp bỏng.

Trong làn nước mắt mờ nhòe, cậu nhìn theo bóng dáng Lâm Trần An đang lạnh lùng rời khỏi phòng.

Lục Âm Đình khẽ nhổm người, định đuổi theo.

Nhưng rồi cậu nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên, lạnh lùng, khàn khàn vì vừa hút thuốc, mang theo chút bình tĩnh trầm lặng.

Lâm Trần An hơi nghiêng người, nhìn gương mặt sắp ướt đẫm nước mắt của cậu, nói:

“Tuần sau sẽ cho em câu trả lời.”



◀ Quay lại Chương 2.



Đăng nhận xét

0 Nhận xét