Tôi Thật Sự Không Giả 0 – Chương 4.



Điện thoại liên tục rung lên.


Hot search treo vài tiêu đề bùng nổ, không ngoại lệ đều liên quan đến Lục Âm Đình, chỉ thẳng vào việc anh đóng phim không chuyên nghiệp, để lại bạn diễn phải hỗ trợ bù thiếu sót.


Fan, người qua đường và antifan đều xé nhau không ngớt.


Nhưng chủ nhân của hot search Lục Âm Đình lại ngồi trong phòng vẽ sáng sủa, mặc đồ ngủ, chăm chú pha màu trong đĩa, rồi tô màu lên bức tranh. Tác phẩm phái ấn tượng, luôn chú trọng vận dụng ánh sáng bóng tối tột bậc, Lục Âm Đình pha nửa ngày, cũng không tìm được màu hài lòng để thể hiện biến đổi ánh sáng bóng tối.


Cuối cùng, cậu thất vọng đặt bút xuống, đi rửa tay.


Đến cuộc gọi thứ sáu thì cậu mới chịu bắt máy.


“Trời đất ơi, cuối cùng cậu cũng nghe điện thoại rồi.” Diệp Hòa gần như mừng phát khóc, sợ cậu lại cúp máy, vội nói nhanh: “Mấy ngày này đừng lên mạng, Âm Đình, nghỉ ngơi chút đi, chuẩn bị cho show tiếp theo.”


Lục Âm Đình khẽ “ừ”, cụp mắt, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”


“Cảm ơn gì chứ, tôi đâu phải quản lý của cậu, chẳng quan tâm sự nghiệp của cậu đâu.”


Giọng Diệp Hòa thoải mái, khiến Lục Âm Đình bật cười. Quản lý thật sự gọi tới ngay sau đó, cậu mím môi, giơ tay dứt khoát từ chối cuộc gọi.


Thật ra cũng chẳng có gì nghiêm trọng, chỉ là mấy ngày nay tâm trí cậu đều đặt ở phía Lâm Trần An, chờ anh đưa ra câu trả lời, cũng như chờ thanh kiếm Damocles treo xuống.


Lúc quay phim cũng không phải là không vào vai, chỉ là không giống trước kia thong thả, mà quay xong là đi ngay.


Nam nữ chính đang hot, kịch bản sắp bùng nổ, có nhiều người quay lén, nên chỉ cần vài đoạn bị cắt ghép là đủ tạo sóng.


Đặc biệt là mấy ngày nay tâm trạng cậu không ổn, gương mặt thường xuyên cụp mắt lạnh lùng, thế nên trong video “thiếu chuyên nghiệp” đang hot, là hình ảnh Lục Âm Đình sau mỗi cảnh quay đều lạnh mặt, bạn diễn gọi cũng không đáp.


Thêm vào đó, mấy cảnh quay gần đây đều là cao trào, cảm xúc khó điều khiển, cả đoàn đều không dễ quay một lần là đạt. Phân đoạn cậu bị NG nhiều lần bị cắt riêng ra, rồi ghép với cảnh cậu đến giờ là rời đi.


Một đoạn video không lời, nhưng đầy ám chỉ: trạng thái tệ, thái độ kiêu ngạo, làm chậm tiến độ, chuẩn định nghĩa của “thiếu chuyên nghiệp”.

Diệp Hòa vừa thấy đã nổi điên. Anh theo sát Lục Âm Đình mỗi ngày, tất nhiên biết rõ cậu mỗi lần NG đều nghiêm túc quay lại cho đến khi đạt, việc rời đi sớm chỉ là tan làm đúng giờ.


Nhưng từng hành động bị phóng đại, lại bị cắt ghép ác ý, khiến kỳ vọng của công chúng về sự “chuyên nghiệp” của Lục Âm Đình tăng vọt.


【Thật sự hơi thiếu tôn trọng bạn diễn nhỉ? Cả đoàn phải chờ cậu NG à?】 


【Sao đi về mà mặt mũi lại lạnh tanh thế, bình thường LYT (Chữ cái đầu của phiên âm tên Lục Âm Đình) tuy ít biểu cảm nhưng đâu có lạnh lùng như vậy】 


【Nổi tiếng rồi thì phiêu thôi】 …


Những bình luận kiểu đó cứ thế nối tiếp nhau.


Diệp Hòa dùng tài khoản phụ của mình lao vào trận chiến, từng cái một phản bác lại:


【Quay phim thì NG nhiều lần là chuyện bình thường. Miễn là nghiêm túc đạt tiêu chuẩn. À quên, mấy người chỉ biết xem mấy video cắt ghép ác ý thôi】 


【Cho mặt tốt là tình phận, không biểu cảm không ác ý là bổn phận, lỡ người ta gần đây tình cờ tâm trạng không tốt. Cũng không làm tổn thương ai đúng không?】 


【Nổi tiếng gần hai năm rồi, giờ mới gọi là “phiêu”? Mấy người tưởng LYT vừa từ mặt trăng về à. Não có vấn đề thì đi khám đi】


Sau đó lại là một đợt công kích mới. Diệp Hòa vừa phản bác vừa gọi điện cho Lục Âm Đình.


Anh còn tranh luận một hồi với người quản lý vốn rất kiêng dè khi nhắc đến Lục Âm Đình, hoặc nói đúng hơn là cực kỳ e ngại Lâm Trần An. 


Cuối cùng thống nhất rằng chuyện này Lục Âm Đình không cần lên tiếng, cùng lắm để studio xử lý truyền thông.


Diệp Hòa cũng phản bác luôn đề xuất kiện antifan của đối phương.


“Thôi đi, có gì to tát đâu. Âm Đình nhà chúng ta vốn có thiện cảm với công chúng rồi, chỉ là quá nổi nên số lượng antifan cũng nhiều. Trên hot search vẫn có nhiều người bênh cậu ấy mà. Giờ mà kiện thì dễ bị nói là yếu đuối, giả vờ đáng thương. Chỉ cần đưa bằng chứng là được. Muốn phát triển lâu dài thì đừng vì một phút bốc đồng mà làm lớn chuyện. Ai biết sau này gió đổi chiều thế nào, bài học trước mắt còn đầy.”


Quản lý im lặng một lúc: “Tôi thấy anh hợp làm quản lý hơn tôi đấy.”


“Không đời nào.” Diệp Hòa vừa gõ thêm một loạt phản hồi, vừa nói, “Tôi chỉ thích ăn cơm cùng cậu ấy, đóng phim cùng cậu ấy, nhẹ đầu biết bao.”


Lục Âm Đình là kiểu người chẳng có yêu cầu gì, ngoài việc đóng phim thì chỉ có ngồi ngẩn người hoặc ngủ yên lặng. Diệp Hòa thấy làm trợ lý cho cậu đúng là nhẹ như lông hồng.


Anh chẳng muốn dấn thân vào cái nghề phải đấu trí, đấu khẩu từng ngày như làm quản lý.


Sau khi bị Diệp Hòa dặn dò thêm vài câu không được lên mạng, Lục Âm Đình gật đầu rồi cúp máy.


Cậu lướt điện thoại một cách vô định, từ cuộc gọi, tin nhắn đến WeChat, đều không có tin gì từ Lâm Trần An.


Buổi xem mắt hôm thứ Hai tuần trước, lời “tuần sau” của anh, chẳng lẽ thật sự phải đợi đến cuối tuần này?


Cậu đã như người mất hồn suốt gần một tuần. Nếu không nhờ bản năng nghề nghiệp khi diễn xuất, có lẽ cậu đã NG không chỉ một cảnh.


Cậu đặt điện thoại sang một bên. Chương trình tiếp theo là một show du lịch thực tế, phát sóng trực tiếp vào giữa tháng Bảy.


Trước giờ Lục Âm Đình chưa từng tham gia show truyền hình. Dù công ty muốn tăng độ phủ sóng, cậu vẫn luôn từ chối vì cảm thấy bản thân không hợp với phong cách showbiz.


Lần này nhận lời cũng chỉ là…


Cậu day nhẹ đôi mày thanh tú, lòng nặng trĩu.


Cậu tựa vào ghế nằm, nhắm mắt lại, đuôi mắt hồng hồng toát lên vẻ trong trẻo yên tĩnh, ánh mắt lơ đãng nhìn về bức tranh chưa hoàn thiện.


Bảng màu tươi sáng mới tô được một nửa, vẫn chưa tìm được màu phù hợp để vẽ ánh sáng và mặt hồ.


Nghỉ ngơi một lúc, cậu nghe thấy tiếng chuông tin nhắn vang lên.


Liếc qua màn hình sáng lên, là một số lạ. Lục Âm Đình mang theo chút hy vọng, xen lẫn chút hụt hẫng vì biết có lẽ không phải Lâm Trần An, mở điện thoại ra.


Lâm Trần An chỉ dùng một số cá nhân, nhưng cậu từng nhận được nhiều tin nhắn từ những số lạ do anh tùy tiện dùng.


Khoảng nửa năm đầu, thái độ của anh với cậu khá thoải mái, đến cả số điện thoại cũng không cố định.


Về sau mới chỉ dùng một số duy nhất để liên lạc.


Là một tin nhắn đa phương tiện, kèm hình ảnh.


Lục Âm Đình vừa mở ra đã thấy buồn nôn theo phản xạ.


[Số lạ]: Chân đẹp lắm. 


[Số lạ]: [Hình ảnh]


Là một đoạn đùi của cậu, trắng mịn, lộ da đầy nguy hiểm, khiến bức ảnh trở nên cực kỳ mờ ám. Phía dưới là đôi chân dài, bị rèm vải hất lên che đi một phần, quần tụt xuống tận mắt cá.


Sự tương phản trắng đen, hiệu ứng thị giác cực kỳ kích thích.


Góc chụp rõ ràng là chụp lén, Lục Âm Đình nhớ rất rõ cảnh đó. Đó là mấy hôm trước, trong một cảnh quay ở quán cà phê, Giang Mân bị cà phê nóng làm bỏng tay, vô tình làm đổ cà phê lên quần cậu.


Tổ đạo cụ ở xa, cuối cùng chỉ có thể dựng tạm một tấm rèm, Lục Âm Đình nhanh chóng thay một chiếc quần jeans mới. Nhưng giữa lúc thay đồ, một cơn gió thổi mạnh làm rèm bay lên, cậu đang chăm chú làm việc, cúi đầu không hề hay biết, may mà Diệp Hòa nhanh tay kéo rèm xuống.


Cũng may là áo cậu mặc dài, che được phần đùi, nếu không thì bức ảnh kia đủ để người ta dùng làm công cụ uy hiếp.


Mà đối phương chắc chắn không chỉ đơn giản là khen một câu như vậy.


Lục Âm Đình lập tức đoán ra là ai.


Cậu xóa tin nhắn, gửi lại một câu: “Anh thật ghê tởm.”


Rồi chặn số.


Đầu dây bên kia, người đàn ông nhìn tin nhắn không gửi được, khẽ cười, nhấp một ngụm 

cà phê đắng, sau đó dùng WeChat gửi tin cho Lục Âm Đình.


[s]: [Đừng có cưới hắn ta nhé] 


[s]: [Không thì anh sẽ giết em (cười)]


Lục Âm Đình nhìn tin nhắn đe dọa của Thịnh Tĩnh Minh, không trả lời.


Nhưng trong đầu lại hiện lên rất nhiều hình ảnh trong quá khứ. Người anh trai do mẹ kế mang đến này luôn mang theo một loại khí chất nguy hiểm khiến cậu thấy sợ.


Lúc nhỏ, cậu không hiểu đó là gì, cũng không hiểu vì sao rõ ràng Thịnh Tĩnh Minh luôn cười, nhưng ánh mắt mang theo nụ cười ấy lại khiến cậu thấy khó chịu.


Ánh mắt của hắn luôn dừng lại trên mặt cậu, rồi trượt xuống cổ, lướt qua xương quai xanh, sau đó lại đầy ẩn ý nhìn cậu chằm chằm.


Lục Âm Đình không hiểu ánh mắt đó, cho đến một lần ăn cơm, Thịnh Tĩnh Minh dùng giày da nhẹ nhàng giẫm lên chân cậu, rồi trượt dọc theo đôi chân dài đến đầu gối, rồi đến mặt trong đùi, cọ vài cái.


Cậu gần như lập tức rút chân lại, ngẩng đầu lên giữa bữa tiệc gia đình vốn luôn im lặng, kinh ngạc nhìn hắn.


Thịnh Tĩnh Minh chống cằm, cong môi, vẻ mặt thản nhiên nhưng đầy thích thú.


Như thể chắc chắn cậu không dám phản ứng.


Lục Âm Đình quả thật không nói gì.


Chỉ cúi đầu ăn nhanh cho xong bữa rồi rời đi.


Nhưng sự quấy rối của hắn sau đó không hề dừng lại.


Lục Âm Đình khẽ thở ra, hàng mi dài rũ xuống, nghĩ đến lời cảnh cáo vừa rồi của Thịnh Tĩnh Minh.


Giết cậu sao?

Không phải nên nhắm vào Lâm Trần An à?


Dù Lục Âm Đình nghĩ, hắn chắc chắn không dám và cũng không thể làm gì được Lâm Trần An.


Nhưng tiền đề của chuyện này lại không chắc chắn.


Sau một tuần dài đằng đẵng chờ đợi trong vô vọng, hôm nay đã là thứ Sáu, Lục Âm Đình dần nhận ra một sự thật.


Lâm Trần An có vẻ sẽ không đồng ý kết hôn với cậu.


Cũng phải thôi, chưa nói đến gia cảnh bình thường, cậu còn chưa kể kỹ về mối quan hệ gia đình rối rắm của mình cho anh.


Ai mà muốn chấp nhận chứ?


Người cha vô tình, mẹ kế lạnh lùng thực dụng, anh trai không cùng huyết thống là một kẻ giả tạo, em trai cùng cha khác mẹ thì luôn thích gây sự.


Người anh ruột duy nhất còn bình thường thì lại mang bệnh, trong mắt người ngoài cũng là một gánh nặng.


Điện thoại rơi xuống thảm lông cừu, Lục Âm Đình không muốn nhìn vào màn hình nữa, nơi chỉ toàn hiện lên những tin nhắn cậu không muốn nhận, cậu nhắm mắt lại.


Thật ra cậu không cần xử lý mớ quan hệ gia đình đó, nhưng lại phải dựa vào gia đình mới có cơ hội được xem mắt với Lâm Trần An.


Có lẽ sau này cũng không cần nữa, cậu vẫn có thể tiếp tục sống bên lề.


Sự hy sinh này cuối cùng cũng chẳng đáng là bao.



Tại một căn hộ cao cấp rộng cả nghìn mét vuông ở khu đất vàng đắt đỏ nhất thành phố S, Lâm Trần An mặc sơ mi trắng, ấn nhẹ đuôi mắt.


Anh rót một ly nước ấm, tiếng nhắc nhở từ hệ thống quản gia thông minh vang lên đúng lúc:


“Hôm nay giấc ngủ sâu nửa tiếng, giấc ngủ nông một tiếng mười phút, ít hơn hôm qua hai mươi lăm phút. Ngài cần nghỉ ngơi nhé ^^”


Lâm Trần An không để tâm đến lời nhắc của con robot chỉ là một đoạn mã.


Căn hộ này gần công ty, thư ký nhanh chóng đến đón anh đi họp.


Thấy sắc mặt anh còn lạnh hơn tuần trước, tinh thần cũng có vẻ kém hơn, thư ký mím môi, cuối cùng vẫn không dám hỏi.


— Ngài tối qua không ngủ chút nào sao?


Thư ký âm thầm tính toán thời gian ngủ của anh, rồi quan sát trạng thái, cuối cùng phát hiện:


Dù Lâm Trần An ngủ ít đến mức nào, mệt mỏi ra sao, thì khi làm việc vẫn luôn tỉnh táo, hiệu suất cực cao, điểm khác biệt duy nhất là hôm nay anh khó tính hơn hẳn, một cuộc họp nửa tiếng mà bắt lỗi đến năm chỗ, giọng điệu cũng lạnh lùng thẳng thắn.


So với trước đây chỉ hơi khó chiều, người khác còn có thể tự hiểu ý, thì hôm nay anh thật sự rất cáu.


Cuộc họp kết thúc, Hứa Tư Diên đang đợi anh dưới lầu.


“Lại mất ngủ à?” Hứa Tư Diên bảo tài xế mở nhạc cổ điển nhẹ nhàng.


Lâm Trần An ngẩng mắt lên.


“Cậu mất ngủ lâu vậy mà vẫn chưa đỡ? Một tuần ngủ chưa bằng tôi một ngày.” Hứa Tư Diên chống cằm quay đầu lại nhìn, không ngoài dự đoán nhận được câu trả lời lạnh nhạt: 


“Cứ thế thôi.”


Giọng điệu lạnh lùng, nói xong còn nhắm mắt lại.


Dù chắc chắn là vẫn không ngủ được.


Vấn đề mất ngủ của Lâm Trần An đã rõ ràng từ thời đại học, Hứa Tư Diên từng nghi ngờ là do bị đám thiên tài, hoặc nói thẳng là đám điên, ở trường Mỹ ảnh hưởng. Nhưng thấy anh vượt qua giai đoạn đó khá dễ dàng, lại nghi là do áp lực từ sự nghiệp gia tộc.


Nhưng Lâm Trần An xử lý mấy chuyện đó như chơi, cùng lắm chỉ thỉnh thoảng hơi căng.


Cuối cùng Hứa Tư Diên nghĩ, chắc con người ai cũng phải có vài khuyết điểm, không thì dễ bị ghen ghét lắm.


Chỉ là hai năm trước thấy sắc mặt anh khá ổn, Hứa Tư Diên đoán chắc là do “chơi tiểu minh tinh” chơi vui rồi.


Vậy còn bây giờ?


“Tuần trước cậu đi xem mắt à?” – Hứa Tư Diên hỏi.


“Ừ.”


“Thấy hợp không?”


Lâm Trần An im lặng một lúc.


Hứa Tư Diên quay đầu lại, hơi ngạc nhiên.


Anh biết Lâm Trần An là kiểu người xử lý mọi chuyện dứt khoát, hiếm khi do dự. Việc anh chịu đi xem mắt đã khiến Hứa Tư Diên thấy lạ, giờ lại thấy anh không phủ nhận ngay, một suy đoán lập tức hiện lên trong đầu.


Hứa Tư Diên hơi phấn khích, như đang xem kịch: “Tính cưới à? Người đó trông thế nào, có đẹp bằng tiểu minh tinh của cậu không?”


“Nói mới nhớ, cậu chia tay rồi à? Đúng là kiểu bao nuôi vô tình. Tôi thấy cậu ấy cũng được mà, ngoan ngoãn. Lần trước gặp còn chào tôi, nhìn mà thấy dễ mến…”


Lâm Trần An lạnh lùng nhìn anh ta.


Hứa Tư Diên lập tức ngậm miệng.


Đến biệt thự đã đặt trước, Hứa Tư Diên thấy một nhóm người từ xa, liền nói: “Lối VIP?”


Anh ta biết Lâm Trần An gần đây mệt mỏi, nên cố ý mời anh đến thư giãn. Nhưng vì anh không thích nơi ồn ào, Hứa Tư Diên bèn chọn cho anh một vị trí ngắm cảnh tốt nhất, để anh một mình nhìn người khác vui vẻ.


Anh ta nghĩ Lâm Trần An thích kiểu đó.


Lâm Trần An nhanh chóng lên tầng cao nhất. Nhiều người thấy anh từ xa, định đến bắt chuyện, nhưng chưa kịp lại gần đã bị ánh mắt lạnh lẽo của anh làm chùn bước.


“Trông như chưa tỉnh ngủ ấy.” – Có người thì thầm.


Trong giới này, tin đồn chưa bao giờ thiếu. Rất nhanh có người nói: “Ngủ sao nổi, bị ép đi xem mắt mà.”


“Với ai? Sao tôi không được?”


“Ai biết, giữ kín lắm. Nếu không phải phu nhân nhà họ Lâm lỡ miệng trong một buổi tiệc, thì chẳng ai biết anh ta đi xem mắt.”


“Có ai làm chủ được Lâm Trần An không? Mà anh ta đồng ý chưa?”


“Dù có đồng ý thì chắc cũng chỉ chơi chơi thôi. Anh ta từng nghiêm túc với ai đâu. Bao nhiêu thiếu gia tiểu thư theo đuổi, anh ta còn chẳng thèm liếc.”


“Gọi là si tình á? Kết hôn với nhà họ Lâm giờ gần như là môn học bắt buộc của giới thượng lưu S thị rồi, có cả giáo trình luôn đấy. Đừng mơ nữa.”



Hứa Tư Diên đem hết mấy lời bàn tán đó kể lại cho Lâm Trần An, như thêm gia vị cho ly rượu anh đang uống một mình.


Lâm Trần An không phản ứng gì. Hứa Tư Diên lại lịch sự hỏi tiếp: “Cậu có định cưới không?”


“Không.” Lâm Trần An đặt ly xuống, nhìn xuống hồ nhân tạo và rừng cây phía dưới, cảm giác quen thuộc thoáng hiện.


Hứa Tư Diên rót thêm rượu cho mình: “Vậy thì từ chối đi. Cưới làm gì, lại thêm một cái cớ để người ta bàn tán.”


Thấy anh nhìn cảnh vật bên dưới vài giây, Hứa Tư Diên sờ cằm: “Tôi nhớ tiểu tình nhân của cậu từng quay phim ở đây. Lúc đó giá thuê đắt quá còn lên hot search. Sau đó bộ phim ấy đoạt giải kịch bản và nữ chính. Thật ra tôi thấy Lục Âm Đình diễn cũng ổn, chỉ là mặt quá non, quá trong sáng, tạo hình không đủ khí chất nhân vật. Nếu không thì cũng phải được đề cử nam chính xuất sắc.”


Hứa Tư Diên học đạo diễn ở đại học, dù theo lời anh thì là học cho có để giả vờ nghệ sĩ và dễ sống. Nhưng ít ra cũng có chút kiến thức.


Lâm Trần An lúc này mới nhận ra cảm giác quen thuộc kia là gì.


Anh vốn không xem phim của Lục Âm Đình, nhưng lúc cậu mang theo hy vọng và chút tự hào giới thiệu bộ phim đó, anh đã xem mười phút.


Cảnh quay đó chính là nơi này, tuyết nhân tạo bay lả tả, nhân vật nam do Lục Âm Đình đóng nằm giữa khung cảnh tuyết trắng, vẻ mặt đầy đau khổ.


Anh nhớ rõ biểu cảm ấy.


Không thể có, không thể chạm tới, nên đau đớn.


“Cho tôi hỏi một chuyện.” Lâm Trần An đột ngột lên tiếng.


Hứa Tư Diên lập tức nghiêm túc, như đang vào phòng họp: “Cậu cứ nói đi.”


Rồi anh nhìn Lâm Trần An, người có gương mặt như thể chẳng bao giờ vướng bận chuyện tình cảm, lạnh nhạt hỏi: “Làm sao để khiến người ta làm 0?”


?


Hứa Tư Diên như muốn nổ tung đầu, lắp bắp mãi mới thử đáp: “Ép… ép buộc?”


Lâm Trần An không biểu cảm.


Hứa Tư Diên không nghĩ ra cách nào hay hơn, cuối cùng đập trán, tuyệt vọng nói: “Tôi là trai thẳng, cậu hỏi tôi cái này…”


“Với lại cậu thích mấy cậu trai xinh đẹp, ai lại không biết điều mà đòi làm 1. Gương mặt đó mà đòi làm top?”


Lâm Trần An cũng không phản bác. Dù sao Lục Âm Đình với gương mặt đó mà đòi làm top, đúng là không biết điều.



Chiều tối về nhà, Lâm Trần An xử lý xong một số tài liệu, lại nhận được lời nhắc ngủ từ quản gia điện tử.


Anh tắt nguồn luôn.


Đến tối, vẫn không buồn ngủ. Anh nhớ lại hai năm có giấc ngủ ngon nhất.


Dường như đều là lúc có Lục Âm Đình bên cạnh, nghe tiếng thở nhẹ nhàng, yên tĩnh của cậu, không dám làm phiền, anh lại dễ dàng chìm vào giấc ngủ.


Đêm ở S thị chia làm hai nửa: khu sầm uất thì xa hoa trụy lạc, khu còn lại thì tĩnh lặng u ám. 


Nhưng khu biệt thự cao cấp này lại yên tĩnh giữa lòng náo nhiệt.


Lâm Trần An bỗng thấy không quen, thứ vốn đã quen suốt hơn hai mươi năm: ngủ một mình trong sự cô đơn tĩnh lặng.


Trằn trọc mãi, cuối cùng trong đầu lại hiện lên hình ảnh buổi xem mắt tuần trước, gương mặt Lục Âm Đình đẫm nước mắt, không rõ là thất vọng hay vẫn còn hy vọng.


Anh cầm điện thoại, gửi một tin nhắn.



Lục Âm Đình tất nhiên chưa ngủ. Cậu đã điều chỉnh cả ngày, cuối cùng cũng tìm được màu phù hợp, đang tỉ mỉ vẽ ánh sáng.


Cậu không học được nhiều từ người mẹ đã mất sớm, nhưng việc vẽ tranh khi tâm trạng tồi tệ có lẽ là một trong số ít điều còn sót lại.


Sự tập trung ngắn ngủi giúp cậu tạm quên đi nỗi đau không muốn nhớ.


Tiếng tin nhắn lại vang lên, Lục Âm Đình không định xem, nhưng khi đang chấm màu thì màn hình đập vào mắt, cái tên quen thuộc.


Cậu run tay, suýt làm đổ bảng màu, vội vàng đặt sang một bên, nghiêng người cầm lấy điện thoại.


[Anh]: [Tối nay qua đây, ngủ với anh một giấc.] 


[Anh]: [Địa chỉ]





◀ Quay lại Chương 3.


Đăng nhận xét

0 Nhận xét