Lâm Trần An về sớm hơn thường lệ, anh còn một cuộc họp, chỉ liếc qua Lục Âm Đình vừa bước vào cửa, nói:
“Có cuộc họp.”
Đại khái là ý bảo cậu đi đi. Lục Âm Đình ngẩn ra, gật đầu, xoay người định rời.
“Ngồi bên cạnh là được.” Lâm Trần An khẽ nhíu mày, không biết nên nói Lục Âm Đình quá biết điều hay quá không hiểu ý.
Thế là Lục Âm Đình ngồi xuống sofa dài, cách anh một đoạn.
Lâm Trần An tất nhiên không mở camera, chỉ chống cằm nghe người khác báo cáo. Anh đeo tai nghe, Lục Âm Đình không nghe được nội dung, có chút chán chường tựa vào sofa, ngẩn ngơ.
Theo thói quen, cậu thường sẽ tò mò nhìn máy tính, hoặc nhiều hơn là lén liếc Lâm Trần An, quan sát biểu cảm, chờ anh họp xong.
Nhưng lúc này bị yêu cầu ngồi cùng, cậu lại chẳng có hứng thú, cuối cùng lấy điện thoại ra chơi trò nhỏ.
Trò chơi cờ cá ngựa nhàm chán, giống hệt lần đầu gặp nhau ở quán net, luật chơi cổ điển, bao năm rồi giao diện cũng không khác mấy.
Lục Âm Đình nghiêng mặt yên tĩnh, nét mặt bình thản, chơi game lại càng trầm lặng. Lâm Trần An chỉ liếc cậu một cái, rồi thu ánh mắt, tiếp tục tập trung vào cuộc họp.
Anh không phải không nhận ra sự im lặng khác thường của Lục Âm Đình.
Thậm chí đến lúc lên giường ngủ, cậu cũng chẳng nói với anh một câu, chỉ chủ động nhìn anh vài lần, Lâm Trần An không mở lời, cậu tất nhiên càng không nói.
Thật ra Lâm Trần An chưa từng nói với Lục Âm Đình những lời nặng nề đến thế —— mấy năm qua, anh đã sớm bỏ đi thói quen châm biếm của tuổi trẻ, cảm xúc cũng không phải không ổn định.
Anh là bị Lục Âm Đình ép đến mức phải bộc lộ trạng thái đó.
Bởi nếu không nói rõ, Lục Âm Đình luôn có quá nhiều ảo tưởng không thực tế, rõ ràng biết là không thể.
Có lẽ bị trách mắng quá đau, lúc này Lục Âm Đình như một con búp bê mất sinh khí, chẳng còn dũng khí để nói chuyện với anh.
Như vậy cũng tốt.
Sự im lặng của Lục Âm Đình không khiến Lâm Trần An thấy có biến động cảm xúc gì, bởi cậu chỉ ít lời, chứ không phải muốn cãi nhau.
Lục Âm Đình vốn không phải người có khả năng cãi vã.
Cậu ít nói, ngược lại khiến bầu không khí càng yên tĩnh, Lâm Trần An cũng không phải ứng phó với những lời vô nghĩa của cậu.
Chỉ là khi nằm trên giường, Lục Âm Đình quay lưng về phía anh, rất nhanh nhắm mắt.
Lâm Trần An: “……”
Anh không ngờ Lục Âm Đình lại chịu đả kích đến mức này. Nhưng rõ ràng đối phương đã chủ động nói muốn kết hôn, lần đầu tiên Lâm Trần An khó mà dùng logic bình thường để hiểu cậu.
Trước kia anh chỉ không công nhận tính cách nhiều lời, nhạy cảm của Lục Âm Đình, chứ không phải không hiểu được hành vi ấy.
“Quay lại.” Lâm Trần An cụp mắt, lạnh nhạt nói.
Anh nghĩ Lục Âm Đình ngay cả một tình nhân hợp cách cũng quên mất phải làm thế nào, dáng vẻ né tránh lúc này khiến anh vô cớ thấy khó chịu.
Anh có thể không cần Lục Âm Đình, nhưng cậu không nên, cũng không có tư cách từ chối —— trước kia là vậy, sau này cũng chỉ thế.
Nếu Lục Âm Đình không vui, hoàn toàn có thể chọn chia tay, Lâm Trần An đã sớm cho cậu tự do ấy.
Nhưng cậu vẫn muốn duy trì mối quan hệ này, một mối quan hệ mà Lâm Trần An đã nói rõ mọi điều kiện tiên quyết, thì quyền chủ động tất nhiên nằm ở anh.
Lâm Trần An thậm chí chưa từng nghĩ sẽ dùng quyền thế hay tiền bạc để ép Lục Âm Đình, mà xuất phát từ quan hệ con người đơn giản nhất, sự thật vốn là như vậy.
Người yêu nhiều hơn thì phải nhường nhiều hơn, người muốn nhiều hơn thì phải cho nhiều hơn.
Lâm Trần An không yêu Lục Âm Đình, nên không thấy mình cần nhượng bộ nhiều. Vì thế yêu cầu về thể vị của Lục Âm Đình, anh không cần phải thỏa hiệp.
Yêu cầu ấy, chính là yêu cầu anh yêu cậu.
Mâu thuẫn từ đó mà bùng nổ.
Lâm Trần An vốn tưởng Lục Âm Đình đã chấp nhận hiện thực, mới muốn tiếp tục kết hôn.
Nhưng sao lại có người vừa chấp nhận tổng thể, vừa phản kháng trong từng chi tiết?
Nếu không muốn, tại sao còn tiếp tục? Nếu rất muốn, tại sao lại bày ra dáng vẻ này?
Lâm Trần An cảm thấy đây là một kiểu “bệnh kiểu cách” đang phát tác.
Rất phù hợp với những người giàu cảm xúc và nhạy cảm như Lục Âm Đình.
Ngay khi Lâm Trần An cũng thấy vô vị, nghĩ rằng bản thân chịu ngồi cùng Lục Âm Đình diễn vở kịch này cũng thật kiểu cách, thì Lục Âm Đình khẽ cắn môi, ho một tiếng.
Cậu ho ra những giọt nước mắt sinh lý, gương mặt tái nhợt, im lặng, ngồi dậy, cúi đầu khẽ nói:
“Em bị cảm rồi, anh ở gần quá có thể sẽ lây.”
Dáng vẻ ngoan ngoãn chịu đựng, khác hẳn thường ngày. Không rõ là do bệnh hay do nguyên nhân khác, trông cảm xúc cực kỳ tệ.
Hàng mi rũ xuống che mắt, Lâm Trần An không nhìn ra được cảm xúc thật.
“……”
Lâm Trần An ngừng lại, nói:
“Anh đã bảo quản gia chuẩn bị thuốc cho em.”
“Em có uống rồi.” Lục Âm Đình nhanh chóng ngẩng mắt nhìn anh một cái, nói:
“Chỉ là chưa khỏi hẳn thôi.”
Quả thật dễ lây, dù thể chất Lâm Trần An rất tốt, nhưng nếu hôn hoặc có hành vi thân mật thì nguy cơ cũng khá cao.
Có lẽ nhận ra sự im lặng kéo dài của anh, Lục Âm Đình ngập ngừng, rồi chủ động đưa tay ôm lấy anh, hôn nhẹ lên má.
“Em rất mệt, anh. Anh cũng đừng bị bệnh nhé, khó chịu lắm.” Cậu cúi đầu, vùi mặt vào cổ anh, nước mắt lại trào ra, tự thấy mình quá dễ khóc.
Lâm Trần An đưa tay đặt lên sau gáy cậu, cơ thể Lục Âm Đình run rẩy.
Cuối cùng anh cũng buông cho cậu, hiếm hoi có chút nhân tính, bảo nếu ngày mai chưa khỏi thì đi bệnh viện.
Lục Âm Đình gật đầu qua loa, tiếp tục nằm xuống ngủ, nói một tiếng chúc ngủ ngon, giọng rất mềm, như một sự thỏa hiệp bất lực và chấp nhận hiện thực.
Ánh mắt cũng tối lại, dù quay lưng về phía anh nhưng vẫn nằm gần, có lẽ sợ anh giận.
Lâm Trần An nghĩ, thật ra trạng thái hiện tại của Lục Âm Đình là tốt nhất.
Vẫn xinh đẹp, vẫn ngoan ngoãn, vẫn chủ động, lại không còn đưa ra những yêu cầu vô lý hay nói lời thừa thãi.
Rõ ràng phải khiến anh hoàn toàn hài lòng.
Nhưng khi nhớ lại gương mặt im lặng tối nay, cùng sự biến mất của nỗi buồn xen lẫn sự đòi hỏi, cả sự e thẹn và mê luyến, anh lại thấy…
Như có gì đó đang sụp đổ, lại như có gì đó đang tái dựng.
Trước kia anh nghĩ, nếu Lục Âm Đình không mê luyến mình, anh sẽ thấy vô vị.
Nhưng nếu cậu đòi hỏi tình yêu, anh lại thấy phiền và khó chịu.
Vì thế mới sinh ra cãi vã, rồi đến khi Lục Âm Đình thỏa hiệp, tất cả vẫn trong phạm vi chấp nhận.
Đến lúc này, không rõ là quá buồn hay vì lý do nào khác, từng cử động và gương mặt lạnh lẽo vô hồn của Lục Âm Đình vẫn viết rõ rằng cậu đang yêu.
Nhưng lại như không còn đủ sức để yêu nữa.
Lâm Trần An không có ý định tìm hiểu cảm xúc nhạy cảm ấy, chỉ nghĩ:
Cơn đau tăng trưởng và giai đoạn khủng hoảng đến với Lục Âm Đình hơi muộn.
Nhưng con người cuối cùng phải chấp nhận hiện thực, anh sẵn sàng cho cậu chút thời gian chuyển tiếp khó khăn, miễn là đừng quá mức.
Tiếng thở nhẹ thường ngày gần như biến mất, chỉ còn vài tiếng ho khẽ, nén trong cổ họng, như sợ làm phiền anh.
So với trước kia khi có Lục Âm Đình bên cạnh, lần này Lâm Trần An chìm vào giấc ngủ muộn hơn.
Rõ ràng bên cạnh có hơi ấm, nhưng anh lại thấy mình và cậu lúc này cách nhau rất xa.
Thật sự xa hơn trước, bởi Lục Âm Đình đã khéo léo nói tốt nhất đừng có tiếp xúc thân thể.
Nhưng cảm xúc của Lâm Trần An không phong phú đến thế, rất nhanh bỏ qua ý nghĩ văn nghệ kiểu cách này, nhắm mắt ngủ.
Lại một đêm quá yên tĩnh trôi qua.
Thứ Bảy, Lâm Trần An không đến công ty.
Lục Âm Đình vẫn dậy sớm hơn anh, ăn sáng xong, ngồi ở phòng khách đọc kịch bản.
Khi anh không ở nhà ban ngày, sự im lặng ban đêm là bình thường, bởi con người khi mệt mỏi dễ bùng nổ cảm xúc, cũng dễ bỏ qua cảm xúc.
Nhưng khi anh ở nhà, sự im lặng này thật sự quá ngột ngạt.
Lục Âm Đình dường như hoàn toàn ngậm miệng, chìm trong kịch bản, thỉnh thoảng ghi chú. AI Tiểu Tề vốn có thể trò chuyện cùng cậu, nhưng vì có Lâm Trần An ở đó nên không dám lên tiếng.
Lâm Trần An nhìn cậu một lúc, khó nói rõ cảm giác trong khoảnh khắc ấy.
Ý nghĩ tối qua lại hiện lên: rõ ràng Lục Âm Đình lúc này càng khiến anh hài lòng, càng phù hợp yêu cầu của anh, nhưng khi sự hoạt bát vốn khiến anh khó chịu bị bóp nghẹt, anh lại thấy khó thích ứng.
Anh đặt nĩa xuống, đi vào thư phòng, khóe môi thẳng tắp không chút nhiệt độ.
Có lẽ anh cũng bị Lục Âm Đình lây, cảm xúc trở nên phong phú hơn.
Ngắn hạn chưa thích ứng được là bình thường, bởi trước kia Lục Âm Đình vốn nhiều lời, dù sau này giảm dần, nhưng ham muốn nói chuyện chưa bao giờ biến mất hoàn toàn.
Lục Âm Đình có giai đoạn không kịp thích ứng để chấp nhận hiện thực, thì Lâm Trần An cũng phải chấp nhận sự thay đổi của cậu.
Lục Âm Đình đã đọc hơn nửa phần thiết lập sơ bộ của kịch bản chưa hoàn chỉnh.
Suy nghĩ một lúc, cậu nhắn tin cho Phí Duy Hứa.
【Học trưởng, nếu có thể, em muốn quan sát một số trẻ em hoặc thiếu niên như vậy.】
Lục Âm Đình giải thích: 【Kinh nghiệm của em không đủ, hình như tự kỷ thường đến từ di truyền và yếu tố môi trường, ví dụ như sang chấn gia đình, quan hệ xã hội?】
【Nhưng trong kịch bản lại có yếu tố tình yêu, vậy có tồn tại sang chấn tình yêu không?】
Phí Duy Hứa trả lời: 【Chuyện này em tự soi lại mình là biết.】
Lục Âm Đình: “……” Cậu bình thản đáp: 【Anh biết đấy, nhìn rõ bản thân rất khó, cũng rất đau.】
Vì thế trong mỗi kịch bản Phí Duy Hứa viết riêng cho cậu, Lục Âm Đình đều không quá nhập vai cảm xúc —— quá đau, cũng quá khó thoát ra. Cậu vốn không phải người khó thoát khỏi vai diễn, một phần cũng nhờ chủ động tránh né.
Phí Duy Hứa im lặng một lúc, cuối cùng nói: 【Tiểu Đình, nếu khó chịu thì ra ngoài đi dạo.】
Anh và Lục Trú Hy có quen biết, chắc cũng hiểu đôi chút.
Lục Âm Đình khẽ thở ra, chậm rãi gõ chữ: 【Thôi, em thấy trạng thái hiện tại của mình lại hợp với bộ phim này hơn. Bao giờ khởi quay?】
Câu nói vô trách nhiệm ấy quả nhiên kích thích Phí Duy Hứa. Đối phương gọi điện trực tiếp.
“Lục Âm Đình, em điên rồi.” Bên kia có tiếng lật giấy, chắc tranh thủ gọi cho cậu, giọng lạnh: “Em lại quay về thời niên thiếu mười mấy tuổi sao?”
Phí Duy Hứa: “Khi đó Giang Tự Chu vừa khiến em dễ chịu, lại khiến em đau khổ. Giờ thì sao, vị hôn phu cũng khiến em thế này?”
“Không, có lẽ là…” Lục Âm Đình bị trách mắng cũng không giận, vô thức khép tay, một tay nắm chút cát mịn trong chậu cây bên cạnh, nhìn cát chảy xuống, lặng lẽ nghĩ. Có lẽ là tình yêu đang mất đi.
Cậu ho khẽ một tiếng, ngắt lời: “Chúng ta đừng nói những chuyện này nữa, em giờ chỉ muốn quay tốt bộ phim này.”
Cậu cứ thế xác định nhận kịch bản này, khiến Phí Duy Hứa vốn tưởng sẽ khó khăn hơn cũng khựng lại. Nhưng kịch bản này không phải để Lục Âm Đình tự hủy hoại. Chỉ là một sự phân tích sâu hơn, nguyên mẫu cũng không chỉ có cậu.
Phí Duy Hứa cau mày: “Trạng thái hiện tại của em không thích hợp đóng phim, anh khuyên em tốt nhất nên đi gặp bác sĩ tâm lý.” Anh nói: “Gửi địa chỉ cho anh, anh đưa em đi.”
Bên kia có tiếng động nhỏ, có lẽ Phí Duy Hứa thật sự chuẩn bị ra ngoài. Lục Âm Đình ngăn lại: “Không cần, em ổn.”
“Xin lỗi, đã khiến anh lo.” Cậu nói xong, rũ mắt, cúp máy.
Không thể nói thêm nữa, nếu bị hỏi thêm vài câu, cậu hoặc sẽ khóc, hoặc sẽ bị ép nói ra. Có lẽ vì đã sáng tác quá nhiều nhân vật phức tạp, Phí Duy Hứa quá giỏi nhìn thấu tâm lý, khiến Lục Âm Đình hơi sợ.
Cậu từ trạng thái hơi nghẹt thở ấy dần bình phục, uống thuốc cảm, rồi lại nhìn về phía thư phòng.
Cậu tất nhiên biết rõ trạng thái hiện tại của mình. Đại khái là trầm cảm nhẹ, hoặc nặng hơn một chút.
Nhưng cậu không muốn đi bác sĩ, cũng không muốn uống thuốc. Trong giới này, người có vấn đề tâm lý nhiều vô kể, nguyên nhân bệnh của Lục Âm Đình thậm chí quá đơn giản.
Lâm Trần An cũng chỉ nói rõ mọi chuyện với cậu mà thôi. Thái độ có lẽ hơi lạnh, nhưng không quá đáng. Chỉ là Lục Âm Đình tự mình chọn quay lại.
Trước khi gặp Lâm Trần An, Lục Âm Đình nghĩ, mình thật sự rất đau khổ, cũng thật sự muốn sau này dần dần không còn yêu anh nữa.
Nhưng chỉ cần nhìn thấy Lâm Trần An, tất cả lại bùng lên như tro tàn gặp lửa.
Nếu không phải quá khó chịu, cậu thậm chí chẳng thể giữ nổi trạng thái im lặng hiện tại. Vẫn sẽ không tự trọng, vẫn sẽ như một kẻ hèn mọn mà bám lấy anh.
Lục Âm Đình nghĩ mình thật sự điên rồi.
Cậu muốn học cách không yêu —— không yêu người khiến mình đau khổ, không yêu người không thích mình.
Nhưng một người, hai người, cậu đều không làm được.
Lục Âm Đình không biết sau này sẽ thế nào, có lẽ tiếp tục tự hành hạ, hoặc lại không nhịn được mà tự làm nhục mình, tự ru ngủ, tiếp tục dâng hiến tất cả cho Lâm Trần An, cho đến khi bị vô tình bỏ rơi.
Dù thế nào cũng thật nực cười.
Cậu nghĩ mình yêu đến mức thật sự rất đau.
Bữa trưa vẫn im lặng, nhưng Lâm Trần An không vào thư phòng, chỉ ngồi trong phòng khách.
Lục Âm Đình do dự một chút, rồi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh.
Khi Lâm Trần An theo thói quen muốn hôn cậu, Lục Âm Đình nhắm mắt, không tránh, nhưng nước mắt lại rơi xuống trước.
“……”
Sự im lặng cuối cùng cũng bùng nổ. Lâm Trần An mạnh mẽ xoay mặt cậu lại, lạnh giọng hỏi:
“Em rốt cuộc muốn gì.”
“Chính em nói muốn kết hôn.” Lâm Trần An nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của Lục Âm Đình, ánh mắt lạnh lùng:
“Vậy đừng lúc nào cũng bày ra vẻ không vui, không muốn. Thật mất hứng.”
Anh đã cho Lục Âm Đình rất nhiều đặc cách, nhưng cũng sớm nói rõ: yêu là không thể, sự duy nhất vĩnh hằng càng không thể.
Đối với anh, Lục Âm Đình chỉ là người đặc biệt trong giai đoạn hiện tại, khiến anh hài lòng hơn, có thể kết hôn.
Nhưng đó không phải tình yêu.
Lục Âm Đình hiểu rõ điều này, bởi nếu chỉ có một chút yêu, dù chỉ một chút —— ví dụ anh sẽ quan tâm, sẽ có chiếm hữu.
Cậu sẽ không đau khổ đến vậy.
Chính vì quá hiểu rõ.
Hàng mi ướt run rẩy, Lục Âm Đình nghĩ:
Lâm Trần An buông tay quá dễ dàng, hiện tại không buông cũng chẳng phải vì yêu.
Lục Âm Đình không phải người theo chủ nghĩa kết quả, nhưng Lâm Trần An thì là như vậy.
Anh nghĩ kết hôn là điều Lục Âm Đình muốn, nên yêu hay không không quan trọng. Giống như khi cậu cần anh, anh thấy mình ở bên là đủ, hoàn toàn không quan tâm sự lạnh nhạt và xa cách trong quá trình.
Thoạt nhìn giống nhau, nhưng xuất phát điểm hoàn toàn khác. Đây chính là điều khiến người ta đau khổ mà không thể lý luận.
Người coi trọng kết quả và người coi trọng quá trình, thứ họ muốn quá khác nhau. Lục Âm Đình nhận ra sự thật này quá muộn, lại một lần nữa đối diện sự lạnh lùng triệt để hơn cả máy móc của Lâm Trần An.
“Em không có.” Lục Âm Đình khẽ rơi nước mắt, gương mặt trắng nõn ướt át bị anh giữ chặt, giọng rất nhẹ nhưng hiếm hoi mang chút cảm xúc tiêu cực:
“Hơn nữa em cũng không cãi nhau với anh, giờ cũng không luôn làm phiền anh, anh không nên hài lòng sao.”
Cậu nói quá tủi thân, giống như làm nũng, không giống trách móc.
“Em đang giận dỗi sao.”
Anh nhìn gương mặt khóc không ngừng của Lục Âm Đình, cau mày, cố gắng khống chế cảm xúc, tránh lại khiến cậu tự khép kín như mấy hôm trước.
Giọng anh bình thản, đánh giá: “Em rốt cuộc trẻ con đến mức nào.”
Lục Âm Đình run run hàng mi, không đáp.
Lâm Trần An nhìn cậu.
Cuối cùng, anh buông tay, rút một điếu thuốc, từ bỏ việc tiếp tục nói chuyện.
Im lặng trở thành thường trạng. Lục Âm Đình ngồi bên cạnh ôm gối, ngẩn ngơ rất lâu, Lâm Trần An quay đầu lại.
Anh nói: “Em tốt nhất phải chắc chắn mình thật sự muốn kết hôn.”
Anh không dập thuốc, khói bay lên, Lục Âm Đình quả nhiên cau mày.
Gần như đối diện một lúc, cậu mới nói: “Em chắc chắn.”
“Vậy em giận cái gì?” Lâm Trần An liếc nhìn cậu, giọng nhạt nhẽo hỏi.
Đã quyết định thì phải chấp nhận tất cả, đó là nguyên tắc của anh. Dù Lục Âm Đình không nghĩ vậy, cũng phải làm theo yêu cầu của anh.
Lục Âm Đình ngẩn ra.
“Không có gì, không giận.” Cậu mím môi, nói.
Lâm Trần An hiếm hoi bình tĩnh, tiếp tục: “Vậy em lại khó chịu vì cái gì, hận anh ép em chọn? Hay chỉ là chưa điều chỉnh được tâm trạng?”
Anh vẫn là Lâm Trần An, nói đến đây, chỉ liếc cậu một cái, ánh mắt lạnh lùng: “Vậy em tốt nhất sớm điều chỉnh đi, không ai có nghĩa vụ xử lý cảm xúc của em.”
Đây tính là an ủi sao?
Đối với Lâm Trần An, có lẽ điều này tính là hiếm hoi một sự hỏi han và nhượng bộ.
Nhưng Lục Âm Đình im lặng một lúc, cuối cùng chỉ khẽ kéo môi, nở một nụ cười giả tạo, giống như đang khóc.
Cậu cuối cùng vẫn khẽ nói ra:
“Em không hận anh, em chỉ là yêu anh đến mức rất đau khổ.”
“Nhưng anh, anh không cần lo.” Nói đến đây, Lục Âm Đình khép mắt, không rõ là nói với chính mình hay với Lâm Trần An:
“Có lẽ tình yêu này cũng chẳng kéo dài được lâu, có thể một ngày nào đó sẽ không yêu nữa. Anh cũng không cần để ý đến cảm xúc của em.”
“……”
Lâm Trần An chắc chắn Lục Âm Đình bị lời mỉa hiếm hoi của mình kích thích đến phản ứng, lúc này rất khác với trước kia.
Nhưng Lục Âm Đình lại như rất muốn bày tỏ, đôi mắt đẹp nhìn anh, khẽ nói:
“Lâm Trần An, anh thật sự khiến em rất trầm uất.”
Có lẽ khoảnh khắc này, nỗi đau cuối cùng đã tràn lấn qua tình yêu.
Lục Âm Đình lần đầu gọi đầy đủ tên anh, cũng đưa ra một lời phê bình mang tính tổng kết, nhưng rất dịu dàng.
Lâm Trần An nhìn thần sắc của cậu, cảm thấy như chưa từng thật sự hiểu rõ con người này.
Hôm nay Lục Âm Đình quá xa lạ.
Sắc bén, im lặng, khác hẳn thường ngày.
Nhưng vẫn yêu anh, vẫn yêu đến mức đau khổ như vậy.
Lâm Trần An chợt nhận ra, có lẽ tất cả đều do mình gây ra.
Nên nói lời xin lỗi sao?
Khoảnh khắc này, người chưa từng nói xin lỗi với ai, lại thoáng nghĩ đến điều đó.
Nhưng đáp án tất nhiên là phủ định.
Anh không muốn lặp lại những lời đã nói, như việc sớm đã nói rõ sẽ không yêu cậu, cũng đã nói tất cả là do Lục Âm Đình tự chọn.
Sau một hồi im lặng, cuối cùng Lâm Trần An hỏi:
“Vậy em thà đau khổ cũng muốn kết hôn?”
“Tại sao không cưới?” Lục Âm Đình nghe vậy, lại khẽ cười, nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn anh:
“Em muốn cưới, anh cũng chẳng quan tâm điều khác, chỉ cần em đừng phản kháng, cũng đừng đòi hỏi. Giờ chẳng phải rất tốt sao?”
Sắc mặt Lâm Trần An lạnh lùng.
Nhưng Lục Âm Đình vừa cười, nước mắt lại rơi xuống, không thể ngăn được.
Khi con người trở nên khác hẳn chính mình, thường là vì đau khổ đến cực điểm, nên nhiều lời nói, nhiều biểu cảm đều là vô thức.
Lục Âm Đình ôm mặt, nén tiếng khóc, đôi chân trần chống lên mép sofa, mặt vùi vào giữa gối, cuối cùng để mặc nước mắt tuôn trào.
Quá đau khổ, không giao tiếp thì đau khổ, giao tiếp vô hiệu vẫn đau khổ.
Có lẽ sai lầm chính là cậu cứ phải yêu một người không yêu mình, lại quá lạnh lùng.
Mà chỉ trước mặt người đàn ông này, cậu mới có thể khóc hết mình, cũng cười từ tận đáy lòng.
Thật sự vô phương cứu chữa.
Ánh nắng ngoài cửa sổ quá chói, rèm không kéo, ánh sáng tràn vào mang theo hơi nóng.
Mùa hè đã đến.
Nói ra thì, Lục Âm Đình sinh vào mùa hè, nhưng lại mang tính cách nhạy cảm như mùa xuân.
Luôn khóc, luôn dao động cảm xúc.
Còn Lâm Trần An sinh vào mùa đông, lại rất hợp với mùa, toàn thân đều viết chữ lạnh lùng.
Cảm xúc keo kiệt.
Đến nay, hai người rõ ràng không hợp, càng lúc càng đi đến chỗ khó chung sống. Và cuối cùng bùng nổ hết lần này đến lần khác.
Lâm Trần An im lặng nhìn Lục Âm Đình đang khóc, cậu ở trong vùng ánh sáng chiếu thẳng, nhưng lại rơi những giọt lệ lạnh lẽo.
Anh không thể hiểu tại sao cậu đau khổ đến vậy mà vẫn muốn kết hôn, cũng không hiểu tại sao đến giờ mình vẫn chưa muốn bỏ hẳn việc cưới cậu.
Có lẽ vì Lục Âm Đình chưa chạm đến điểm cốt lõi —— chưa từng yêu cầu anh phải yêu, cũng chưa từng chủ động rời đi.
Cậu chỉ đang nói ra nỗi đau của mình, nhưng lại không muốn buông tay.
Lâm Trần An, chưa từng vượt qua lằn ranh cuối cùng, chỉ cảm thấy Lục Âm Đình quá nhạy cảm, quá yếu đuối, nhưng cũng không có ý định chia tay.
Đáng lẽ anh phải thấy một Lục Âm Đình như vậy rất phiền, và bảo cậu tự xử lý cảm xúc rồi hãy quay lại —— bởi một người tình xinh đẹp, cho dù không chạm đến giới hạn, nhưng nếu tâm trạng không tốt thì cũng chẳng khiến người ta vui.
Anh quả thật đã làm vậy, đổi lại là sự bộc bạch càng trần trụi và trực tiếp hơn từ Lục Âm Đình.
Biểu cảm của cậu quá đau khổ, đến mức Lâm Trần An tin rằng, cậu thật sự yêu đến mức quá đau.
Mà chính Lâm Trần An, người gây ra tất cả, lại đứng ngoài mọi chuyện.
Đây vốn là việc của Lục Âm Đình: đau khổ thì buông, không buông thì ép mình chịu đựng.
Lý lẽ của Lâm Trần An rõ ràng và lạnh lùng, anh luôn nghĩ như vậy: không ép buộc, cũng không níu giữ.
Anh cho Lục Âm Đình tự do, thì cậu phải gánh lấy hậu quả cho từng lựa chọn —— trên đời không có tự do nào mà không cần chịu trách nhiệm.
Nhưng nhìn Lục Âm Đình run rẩy khóc không ngừng, còn dữ dội hơn bất kỳ lần nào, lại che mặt, hoàn toàn không nhìn anh.
Không còn giống trước kia, đau khổ vẫn muốn dựa gần, mà như thật sự vì quá đau mà dần dần mất đi nhiệt tình.
Tim Lâm Trần An hiếm hoi co rút một thoáng.
Sắc mặt anh vẫn cực lạnh, không hiểu vì sao lại đau nhói, cũng mơ hồ dự cảm một kết cục có lẽ thật sự rất dứt khoát.
Ví dụ như Lục Âm Đình có lẽ sẽ buông tay. Cậu quá đau khổ rồi.
Khi nỗi đau lớn hơn khát cầu, một con người lý trí thế nào cũng sẽ chọn buông.
Lục Âm Đình tuy cảm tính, nhưng hành vi không phải không có logic.
Lâm Trần An nhìn chằm chằm cậu rất lâu, cuối cùng nhận ra mình không thể đáp lại —— thật ra cũng không cần, bởi Lục Âm Đình chỉ đang tự nói ra, không mong anh phải nói gì.
Cuối cùng, anh lại rơi vào im lặng, lạnh lùng nhìn cậu, rồi mạnh mẽ đưa tay, ép gương mặt cậu quay lại. Anh cúi xuống cắn môi Lục Âm Đình, lực rất mạnh, gần như bật máu.
Gần như phát tiết hết ham muốn cuối cùng và nỗi phiền muộn khó gọi tên, anh đẩy cửa rời đi, đến công ty.
Lục Âm Đình gương mặt vẫn ướt, hơi ngẩn ngơ, lại có chút không hiểu.
Giờ đây cả hai đều trở nên xa lạ, với chính mình, với đối phương.
Nhưng Lục Âm Đình không muốn nghĩ thêm nữa.
Cậu đưa tay lau đôi môi ướt, rồi mím thẳng môi, bỏ qua cơn đau nhói nơi khóe miệng, cúi đầu trở lại, tiếp tục nghiên cứu kịch bản mà mình quan tâm hơn.

1 Nhận xét
Nói thiệt là bây ơi bây =))) T vừa làm bộ này vừa nhăn mặt. Ai cưới nhỏ Lâm Trần An về chắc chầm kẽm tới đâu quá =))))))))) Cái gì mà tô xíc vuậy tr. Đây là tiêu biểu của người ái kỷ và bị vô cảm nhée, đọc r lấy tấm gương này ra ngoài gặp thằng nào cỡ z là né cho t ^^
Trả lờiXóa